Mỹ Nhân Pháo Hôi Tình Cờ Làm Mẹ Kế

Chương 14

Trước Sau

break

Ở khoảng cách gần như vậy, Lục Ấu An nhìn thấy những vết sờn cũ nơi gấu váy của Lục Yến Chi, có một chỗ viền lông đã bung chỉ, lại còn những món trang sức cũ thay đi thay lại trên đầu, chiếc tua ngọc rủ bên mai tóc. Lục Ấu An chợt nhớ ra, nàng ta đã thấy Lục Yến Chi đeo thứ ấy rất nhiều lần rồi...

Lúc này trong lòng Lục Ấu An không nói rõ được là cảm giác gì. Nàng ta thà rằng Lục Yến Chi nhảy dựng lên, lao vào đánh nhau với mình, còn hơn là dáng vẻ đáng thương quỳ ở đây như thế này. Nghĩ tới trước đó không lâu mình còn mừng thầm vì trong phủ đã không còn “kẻ đáng ghét” chuyên bắt chước người khác, lại còn nói mát không ít lời, mặt Lục Ấu An dần dần nóng bừng lên.

Lục Yến Chi nhỏ hơn nàng một tuổi. Nàng ta thì còn có tỷ tỷ và di nương nhưng Lục Yến Chi bên cạnh chẳng còn ai cả. Một mình nàng ta mỉa mai như vậy, khác gì đám “ngụy quân tử” nhà họ Tô kia?

Trong đầu rối bời, Lục Ấu An rũ mắt, thấy chiếc vòng mới đeo trên cổ tay mình. Đó là chiếc vòng nàng ta dành dụm gần ba năm phần lệ, thậm chí tỷ tỷ còn góp thêm chút tiền, mới mời được thợ lành nghề chế tác. Giữa những sợi xoắn bằng vàng ròng là từng viên lưu ly màu lam tròn trịa. Ngay cả mối nối cũng là khóa cát tường tinh xảo. Cô nương nào mà chẳng yêu cái đẹp. Cặp vòng vừa tinh tế xinh xắn lại không kém phần quý giá này quả thật là bảo bối trong lòng Lục Ấu An.

Nàng ta ngẩng đầu nhìn Lục Yến Chi, rồi cúi xuống nhìn cặp vòng, lại nhìn Lục Yến Chi... Cuối cùng, nàng ta cắn răng quyết tâm, tháo cặp vòng ấy ra, kéo tay Lục Yến Chi lên định đeo cho nàng.

Lục Yến Chi bị đánh thức, theo bản năng co tay lại thành nắm đấm.

Ở thời đại này kem chống nắng chẳng mấy tác dụng nên Lục Yến Chi cũng không mất công làm da mình sạm đi. 

Ngược lại, nàng còn tô mặt trắng hơn một chút, may mà chênh lệch không lớn. Dù chẳng ai rảnh rỗi nhìn chằm chằm vào tay một tiểu thư quý tộc nhưng móng tay hồng hào bóng như phủ lớp men trong vẫn quá bắt mắt, vì vậy Lục Yến Chi bôi một lớp mỏng nước hoa quả màu cam để che đi. Màu này thì tục thật nhưng che rất ổn. Chỉ tiếc là không bền như sơn móng tay, rất dễ bị cọ tróc.

Bị đánh thức đột ngột, Lục Yến Chi mở to mắt. Tròng mắt đen láy như hai viên hắc trân châu dính ánh thủy ngân. Lục Ấu An bất giác nhìn thêm mấy lần. Hắc trân châu ấy vốn là lễ mừng sinh thần Lục Phượng Sương do nương nương trong cung ban thưởng, chỉ được đem ra cho mọi người mở mang tầm mắt rồi cất kỹ trong kho phủ.

Chắc là vừa xót của vừa xót người nên sinh ra ảo giác. Lục Ấu An lại liếc sang Lục Yến Chi đang cúi đầu ghé lại. Vẻ mặt nàng đầy tò mò, vẫn là dáng vẻ bình bình vô kỳ ấy thôi. 

Nàng ta lắc đầu, thu lại ánh mắt, vừa đeo vòng cho Lục Yến Chi vừa nói: “Đồ bắt ch... à... lục... muội. Muội đã hứa với ta không học theo đám người đó nữa, sau này ta cũng không nói muội như vậy nữa. Này, giờ ta đưa cặp vòng này cho muội làm bồi lễ, làm đảm bảo, muội cũng phải nhớ lời mình đã nói.”

Hả? Bánh từ trên trời rơi xuống à?

Lục Yến Chi ngạc nhiên nhìn Lục Ấu An rồi lại nhìn cặp vòng vàng trên cổ tay mình. Thứ này tuy không lớn nhưng rất nặng tay, kiểu dáng lại tinh xảo khác thường. Mức độ xa xỉ như thế, kiếp trước Lục Yến Chi có nằm mơ cũng mua không nổi. Nàng sờ sờ chiếc vòng, hỏi: “Tứ... tứ tỷ? Thật sự cho muội sao?”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương