Nghĩ tới đó, Lục Minh Vân khẽ thở dài, nhẹ nhàng xoa đầu Lục Yến Chi: “Trong mấy tỷ muội, muội là nhỏ tuổi nhất. Lần sau đừng nóng nảy như vậy nữa. Cãi nhau vài câu thì không sao nhưng muội còn nhỏ, đánh nhau thế nào cũng là người chịu thiệt.”
Lục Minh Vân đến vội vàng, đi cũng vội vàng, chỉ để lại hai “kẻ xui xẻo” đã được lấp đầy bụng tiếp tục túm tóc nhau.
“Đồ bắt chước, ngươi có thể đừng học theo nữ nhân nhà họ Tô đó nữa được không?”
Trong phòng vừa thay than mới, lửa cháy ấm áp. Triệu ma ma ăn xong nồi canh cừu nóng hổi thì ra ngoài phơi nắng. Bên trong, Lục Yến Chi và Lục Ấu An dựa vào nhau cho đỡ mệt, càng lúc càng sát lại gần. Giữa cơn buồn ngủ lơ mơ, Lục Yến Chi nghe Lục Ấu An nói như vậy.
Nàng nheo mắt ngáp một cái, ngẩng lên nhìn Lục Ấu An, mí mắt gần như dính chặt vào nhau, trong lòng thầm nghĩ: đồ ngốc, ngươi chưa từng thấy bộ dạng thật sự của Lục Yến Chi thôi. Bảo nàng đừng học người khác, đừng làm trò, lộ ra gương mặt đúng kiểu “nhan sắc hại nước hại dân”. Ngươi nghĩ nàng còn có thể sống nhăn nhở ở đây túm tóc với ngươi sao?
“Các cô nương trong kinh thành đều tôn sùng Tô đại tiểu thư và đại tiểu thư trong phủ.” Lục Yến Chi đưa ra câu trả lời “chuẩn mực” nhất.
“Ngươi là người của phủ Cung Hầu, không được học theo đám đáng ghét nhà họ Tô.”
“Ngươi có biết không, chỉ vì ngươi suốt ngày bắt chước tiểu thư nhà họ Tô ngâm thơ, mà lần yến tiệc trước họ nhân chuyện đó làm cho chúng ta mất mặt to thế nào không?”
Còn có cả chuyện này nữa à?
Trong nguyên tác, chủ nhân thân xác này chỉ là một vai nền. Ngoài màn chết thảm kia ra thì hầu như chẳng được miêu tả bao nhiêu. Lại vì Lục Yến Chi trước kia tuổi còn nhỏ, hành xử cũng thật sự không ra thể thống nên gần như không tham gia yến tiệc nào.
Nhìn Lục Ấu An đầy vẻ không phục, thậm chí nói tới còn nghiến răng nghiến lợi, nghĩ đến sau này mình vẫn phải ra ngoài gặp người, không thể tự dâng sẵn nhược điểm vào tay nhóm nhân vật chính, Lục Yến Chi cũng chỉ muốn che giấu bản thân cho tốt, không cần thiết phải khiến người người ghét bỏ. Vì vậy, nàng nheo mắt gật đầu: “Biết rồi.”
“Không được qua loa với ta!”
Nghe Lục Yến Chi, người trước đây luôn trở mặt “cắn người” vậy mà gật đầu đáp ứng, cơn buồn ngủ của Lục Ấu An lập tức bay sạch. Nàng ta nhìn chằm chằm Lục Yến Chi, nghi ngờ mình vừa nghe nhầm.
“Không qua loa.”
Lục Yến Chi đưa tay đỡ chiếc trâm ngọc nhỏ sắp tuột khỏi tóc Lục Ấu An, rồi rũ mắt xuống, buồn ngủ thấy rõ.
Ánh mắt nửa tin nửa ngờ của Lục Ấu An dừng lại trên người Lục Yến Chi. Nhưng chính cái nhìn ấy lại khiến nàng thấy rõ gương mặt tái xanh của Lục Yến Chi cùng quầng thâm dưới mắt. Bỏ qua chiếc váy viền lông buồn cười kia, trong tư thế quỳ thế này, nàng trông rất nhỏ bé, vô cớ khiến người ta thấy hơi đáng thương.
Một Lục Yến Chi yên tĩnh như vậy, Lục Ấu An đã bao lâu rồi chưa thấy?
Đột nhiên nàng ta nhớ ra, người trước mặt đã bị giam cấm túc suốt tròn sáu tháng. Lục Ấu An tự hỏi lòng mình: nếu đổi lại là nàng ta, chỉ cần bị nhốt mười ngày nửa tháng không được ra ngoài thôi, e là đã bức bối đến chết.
Vậy mà Lục Yến Chi lại bị mắng mỏ trước mặt mọi người trong gia yến, rồi bị đuổi đi cấm túc mà trước đó còn từng rơi xuống ao, nhiễm một trận phong hàn.