“Đồ bắt chước, ngươi đáng ghét nhất!”
“Đồ hay khóc, ta cũng chẳng ưa ngươi!”
Hai người lại cãi cọ om sòm, ngươi một câu ta một câu, giọng mỗi lúc một to, chẳng ai chịu nhường ai. Thân người đang quỳ cũng thẳng dần lên, đôi tay rục rịch không yên.
Đột nhiên, “két” một tiếng, cửa bị đẩy ra.
Hai người giật mình kinh hãi, đồng thời vội vàng đưa tay túm lấy tóc đối phương, khom lưng xuống, cúi đầu ngoan ngoãn quỳ lại như cũ.
Người bước vào là Lục Minh Vân, tay xách một hộp đựng thức ăn lớn. Nhìn hai kẻ rụt cổ cúi đầu giả vờ ngoan ngoãn, nàng ấy chỉ biết bất lực lắc đầu. Đã bị phạt quỳ ở đây rồi mà vẫn không chịu yên, vừa rồi hai người cãi nhau to đến mức sợ là cả phủ đều nghe thấy.
Bị bắt quả tang lần thứ hai, trong lòng Lục Yến Chi đánh trống liên hồi, nàng không dám ngẩng đầu. Lục Ấu An cũng không dám, mặt đỏ bừng, cúi gằm đầu xuống.
Giữa bầu không khí ngột ngạt ấy, bỗng vang lên một thanh âm như tiếng trời: “Được rồi, ăn cơm trước đi.”
“Tỷ!” Lục Ấu An mừng rỡ kêu lên.
“Nhị tỷ.” Lục Yến Chi thu tay về, chà chà hai bàn tay ra sau lưng.
Lục Minh Vân đặt hộp thức ăn xuống, mở ra thành hai tầng, bày mấy cái đĩa lên: “Tam muội dùng cả nồi canh thịt cừu nóng giữ chân Triệu ma ma, ta tranh thủ mang chút đồ ăn tới cho hai đứa.”
“Đây là bánh tô xốp nhân thịt mới ra lò với bánh nhân thịt mơ muối. Lục muội thích đồ mặn, mau ăn lúc còn nóng.”
Chưa kịp để Lục Ấu An mở miệng, Lục Minh Vân đã đẩy thêm một đĩa nữa sang: “Bánh hương sương hoa hồng muội thích cũng có, ăn đi.”
Lục Ấu An há miệng định nói gì đó nhưng dưới ánh nhìn “dịu dàng” của Lục Minh Vân, đành ngoan ngoãn cầm một miếng bánh nhét vào miệng.
“Mấy món có canh và nước lèo khác không tiện mang vào.”
Lục Minh Vân cẩn thận lấy từ dưới đáy ra hai hũ nhỏ: “Chỉ ăn bánh không dễ tiêu, đây là sữa hấp đường, hai đứa ăn cho ngọt miệng.”
Chỉ vì mấy món ngọt nóng hổi và bánh mặn có thịt này, mà Lục Minh Vân đi đến mức trán lấm tấm mồ hôi mịn giữa tiết trời mùa đông.
Trong miệng là vị thơm béo của bánh thịt, Lục Yến Chi ngẩng đầu, nhìn Lục Minh Vân đang mỉm cười nhìn hai người, nói khẽ: “Cảm ơn nhị tỷ.”
Lục Minh Vân cười, dùng khăn tay lau vụn bánh ở khóe miệng nàng: “Cảm ơn cái gì, muội đã gọi ta là nhị tỷ rồi mà.”
Nói xong, nàng bất lực liếc nhìn Lục Ấu An đang cắm đầu ăn rồi lại đẩy đĩa bánh về phía Lục Yến Chi: “Tứ tỷ của muội cũng chẳng ra sao, chỉ thích sướng miệng. Di nương không nỡ quản giáo, nuôi nàng ta thành cái gì cũng dám nói ra ngoài. Hôm nay để nàng ta ngồi đây tự kiểm điểm cũng tốt.”
Nói đến đây, nàng ấy nhìn sang Lục Yến Chi.
Vị lục muội này là nhỏ tuổi nhất, di nương lại mất sớm, bên cạnh chỉ toàn tiểu nha hoàn. Phần lệ trong phủ tuy phát đủ, đúng hạn nhưng có người để mắt tới và không có người để mắt tới là hai chuyện khác nhau. Như bộ y phục hôm nay, phối màu như vậy.
Gương mặt nhỏ chỉ bằng bàn tay, quầng thâm dưới mắt che cũng không che nổi, lớp trang điểm “chăm chút” còn dính cả vào tóc, tà váy viền lông kéo lê dưới tấm đệm. Với bộ dạng này của Lục Yến Chi, Lục Minh Vân thật sự không thể nói trái lương tâm rằng trông đẹp được.
Không phải chưa từng có người nhắc nhở Lục Yến Chi nhưng nàng luôn không nghe lọt tai, nhìn ai cũng như muốn hại mình, cắn bừa bất cứ ai, cố chấp một mực đi theo ý mình. Người trong phủ có quyền sinh sát với các nàng lại chẳng mấy để tâm đến nàng, thấy phiền thì nhốt cấm túc nhưng rõ ràng chẳng có tác dụng gì.