Vốn là một ngày thời tiết đẹp, mây trắng, trời trong xanh.
Không hiểu sao, nàng lại bị gọi đến phòng khách chính.
Vừa bước vào thì thấy có đại phu nhân, nhị phu nhân, Cẩn Huệ và Cẩn Linh đang ngồi xung quanh. Cao Huyền ngồi ở vị trí gia chủ, không biểu lộ gì nhiều.
Điều khiến nàng sốc nhất vẫn là cậu của nàng, Bội Khải đang ở giữa phòng run run quỳ gối.
Chỉ mới liếc mắt qua, nàng đã phải nuốt xuống một ngụm nước bọt, biết là cái ngày này một lúc nào đó sẽ đến. Chỉ là mọi chuyện có vẻ tiến triển nhanh quá mức nàng suy nghĩ.
Cẩn Nhu bước vào, cúi người hành lễ.
- Đại phu nhân, nhị phu nhân, đại ca mời ta đến có chuyện gì vậy?
- Tỷ tỷ, bao năm qua sống ở phủ quốc công quả thật thoải mái đến mức quên cả thân phận thật của chính mình rồi! - Cẩn Linh cất tiếng, có chút hả hê trong giọng nói.
- Im miệng! Việc đã có ta và Đại ca con quản há để đến lượt con lên tiếng! - Đại phu nhân bực dọc cắt ngang Cẩn Linh. Rồi bà quay sang Cẩn Nhu hỏi thẳng:
- Cẩn Nhu! Cậu của con, Bội Khải đang ở kia đã nói hết mọi chuyện rồi. Hắn nói rằng con của Bội Duệ đã chết khi hai tuổi rồi, con không phải Cẩn Nhu, đúng không?
Bội Khải vội vàng nhào đến ôm chân Cẩn Nhu khóc rống:
- Không phải là cậu bán đứng con đâu, Cẩn Nhu! Chuyện là thế này, không ngờ có người xuống Đạt Châu mua hàng, tạt qua thôn nhờ ở qua đêm, nói là người quen của Bội Duệ. Bảo rằng ở kinh thành Bội Duệ làm tam phu nhân thật đáng ngưỡng mộ, đứa con gái của Bội Duệ đã lớn còn sắp xuất giá lấy chồng. Cậu nói con gái của Bội Duệ chết rồi, làm gì có ŧıểυ thư nào. Người kia không tin. Cậu bực dọc nói nó chết trong nhà tôi mà ông dám bảo tôi nói láo. Cậu không biết, thực sự không biết là con thay thế con gái của Bội Duệ. Khi con đi theo Bội Duệ cậu tưởng con làm người hầu kiếm việc trong phủ thôi!
Bội khải càng nói càng khóc lớn.
…
Cẩn Nhu hít sâu một hơi, quá chán ghét người cậu ruột của mình, nàng ngay lập tức đẩy hắn ra:
- Đúng vậy, việc này không phải lỗi của cậu!
Xét sự việc đúng là do Bội Duệ và nàng thật, song nghĩ đến việc dì luôn phải chu cấp tiền cho hắn, nàng không khỏi bực bội. Ba năm trước, hắn đã đánh hơi ra việc nàng trở thành đại ŧıểυ thư của Cao gia rồi, còn đe dọa Bội Duệ phải cho hắn một số tiền lớn, nếu không sẽ đến tố cáo. Sau này, dì bệnh mất, hắn còn mặt dày đến đòi tiền tiếp, nàng trở thành nguồn cấp tiền cho Bội Khải.
Nàng vốn chẳng ưa thích người cậu này, đương nhiên tiền đưa thì đưa, nhưng keo kiệt hơn Bội Duệ nhiều. Nàng biết, làm thế chẳng khác nào để Bội Khải bất mãn mà đến tố cáo mình. Nhưng nàng chưa từng có ý định sống dưới sự đe dọa của hắn cả đời.
Nàng đã có ý định bỏ đi, đã có ý định một mình sinh sống thì phải dành dụm nhiều hơn, tiền nhiều đâu mà cho hắn.
Bội Khải là kẻ lật lọng không coi tình thân ra cái gì. Nhìn kiểu này, chắc là ai đó trả cho Bội Khải gấp mấy lần nàng để hắn lập tức đến kinh thành tố cáo nàng rồi. Hắn tham lam, vừa muốn nhận tiền của nàng và Bội Duệ, vừa muốn ăn trọn số tiền tố cáo thành công kia. Đổ tội hết lên đầu nàng, còn hắn đứng ở bên ngoài, phủi tay không liên quan đây mà.
- Cẩn Nhu có tội! – Ngay lập tức, nàng quỳ xuống nhận tội.
Cao Huyền im lặng nhìn một màn xô đẩy giữa hai cậu cháu, thái độ lãnh đạm, giờ mới lên tiếng hỏi nàng:
- Vậy những gì hắn nói là đúng, muội không phải Cẩn Nhu?
- Ta là Cẩn Nhu, chỉ là đúng ra không phải họ Cao mà thôi. Con của tam phu nhân tên là Cẩn Châu, con bé đã mất lúc hai tuổi rồi. Ta biết chuyện ta và tam phu nhân làm là chuyện dối trá khó tha thứ. Nhưng quả thật ta và tam phu nhân không có ý đồ ngoan độc gì với Cao gia. Lúc nhận được lá thư sẽ được đón về kinh thành, tam phu nhân mang trong người bệnh nặng, bà ấy biết bản thân bà chẳng sống được mấy năm nữa. – Cẩn Nhu thở dài một hơi rồi mới nói tiếp.
- Con gái thì mất sớm, lại thấy đứa cháu ruột bằng tuổi con gái mình sống cảnh mồ côi đáng thương, bà mới muốn nhận ta làm con gái, thay cho đứa con đã mất. Ngày ấy, ta còn quá nhỏ, không hề nghĩ nhiều, chỉ biết dì thương ta hơn cậu nhiều, ta muốn đi theo dì, không muốn bị cậu bán đi lấy tiền, ta muốn được sống như một kẻ bình thường mà thôi. Ta không biết thân phận ŧıểυ thư Cao gia quá mức xa vời so với thân phận của ta. Đến khi ta hiểu kĩ thì mọi chuyện đã vào thế rồi…
- Chứ không phải do nếm được mùi vị nhung lụa rồi, không dám nói thân phận thật sự của mình ra sao? -Cẩn Linh suốt ruột cắt ngang, nàng ta thấy Cẩn Nhu chính là đang giảo biện.
Cao Huyền dùng ánh mắt sắc như dao liếc Cẩn Linh, Nàng ta đành phải im lặng, không nói gì thêm nữa.
- Nếu đã biết sai thì sao không đến nói sớm khi đã hiểu chuyện? - Cao Huyền hỏi nàng, ung dung mang chén trà lên miệng nhấp.
- Ta cũng thấy khó chịu trong lòng. Nhưng khi ta bàn bạc với tam phu nhân thì dì ấy ngăn lại. Nói mọi chuyện đã rồi, không cần gây ra sóng gió không cần thiết. Có lẽ dì không muốn ai đào bới quá khứ của dì ấy. Ta thương dì ấy sức khỏe càng lúc càng kém đi nên đã hứa với dì rằng ta sẽ không nói chuyện này. Dì thực sự thương ta, muốn ta có chỗ yên thân nếu thân phận bị lộ, mới đề nghị với đại phu nhân gả ta đi. Con gái xuất giá làm dâu nhà người khác, trở thành người nhà khác, sẽ không liên quan gì đến Cao gia nữa, không ngờ vẫn bị từ hôn vài tháng trước mà lỡ dở. Mấy hôm nay ta đã suy nghĩ kĩ càng, muốn nói với đại phu nhân để âm thầm rời đi, không ngờ chậm chạp…
- Con thật khéo ăn khéo nói, nếu không có Bội Khải đến ta e là chuyện này mãi mãi bị chôn vùi!
Nhị phu nhân cất tiếng, cắt ngang lời Cẩn Nhu, giọng mang hàm ý mỉa mai. Dù sao nhị phu nhân nghi ngờ không phải không có lí. Chỉ là vài tháng vừa rồi nàng chưa gom đủ số tiền cần có. Bây giờ nàng trách ai đây, chỉ trách sự tham lam của bản thân, trách cách sống lề mề của chính bản thân mình mà thôi.
Mím môi một lúc, Cẩn Nhu mới bình tĩnh nói tiếp, dù sao chăng nữa nàng vẫn phải đi qua cái cửa ải này:
- Ta trưởng thành ở phủ quốc công, mang ơn phủ quốc công đã nuôi nấng ta thành người. Ta thật lòng đã lỡ coi mọi người trong phủ là gia đình, trong lòng vốn đã nảy sinh chút tình cảm, lưu luyến không dứt. Nay mọi việc đã minh bạch, ta không có gì để nói, cũng không mong cầu bản thân mình được tha thứ. Chỉ hy vọng sau này, miễn còn một hơi thở, ta sẽ báo đáp ân tình nuôi dưỡng này.
Cẩn Nhu dập đầu xuống sàn, tạ lỗi với đại phu nhân và nhị phu nhân. Sau đó, nàng tự tháo hết trang sức trên người xuống, bày tỏ hối hận. Cũng như ý là từ bây giờ nàng biết thân biết phận trở về vị trí của nàng lúc trước.
Rũ mắt nhìn xuống sàn gạch lạnh lẽo, nàng âm thầm suy nghĩ, làm như thế này không biết có giữ lại được cái mạng quèn không đây. Dù ngoài mặt nàng cực kì bình thản, song trong lòng nàng thì sợ hãi cho kết cục của chính mình.
Mọi người trong sảnh đều ồn ào một phen. Nhị phu nhân và Cẩn Linh nhất quyết không tha cho nàng, thuyết phục Đại Phu nhân phải trừng trị nàng, phải đánh nàng mấy chục trượng, nếu nàng còn sống thì đuổi nàng ra ngoài đường.
Cẩn Huệ thì choáng voáng, rơi vào cơn bối rối không biết phải làm sao. Cho dù Cẩn Nhu lừa dối nàng, nhưng tỷ tỷ từng cứu nàng, tỷ tỷ đối xử dịu dàng với nàng là sự thật. Nàng không thể ghét bỏ Cẩn Nhu, chỉ là trong lòng có cơn mất mát khó nói.
Quyền quyết định chính vẫn là ở Cao Huyền.
Giữa tiếng trò chuyện huyên náo của mọi người, hắn lại chẳng nói gì, lặng lẽ nhìn mặt nước trong chén trà nhẹ nhàng dao động, một lúc sau mới cất tiếng.
- Nhốt tạm vào phòng kho trước, vài ngày nữa thì đem ra xử lý!