Trời vừa mới tạnh mưa, trên đường loang lổ vũng nước, nữ tử nhón chân né tránh nhưng vẫn bị ướt một chút ở mũi giày.
Cẩn Nhu đi cùng một nha hoàn dạo bước trên phố, nữ nha hoàn nghiêng dù che cho nàng, mặc dù cơn mưa đã tạnh nhưng khi gió thổi qua, một số giọt nước từ trên tàng cây vẫn rớt xuống ào ào.
Đến một quán trà ở phố Chử Đông, nàng mới dừng lại, bước lên lầu tìm chỗ ngồi quen thuộc. Trong lúc đang chờ trà bưng đến, nàng liếc nhìn quán bánh bao ở bên phía đối diện, mùi thơm quyến rũ tỏa tận sang bên này. Nữ nha hoàn hiểu ý liền theo thói quen bước xuống dưới đường mua bánh bao.
Mặc dù đại ŧıểυ thư cực kì ít đi ra ngoài, nhưng mà tháng nào cũng đều đến quán trà này ít nhất một lần. Mỗi lần thưởng trà, cũng đều muốn ăn bánh bao ở phía đối diện, luôn bảo nàng ta xuống mua. Hỏi ra mới biết chủ quán đều là người từ Đạt Châu tới, nữ nha hoàn biết là ŧıểυ thư nhớ đến hương vị quê cũ mà thôi.
Trong lúc nữ nha hoàn kia đi xuống dưới, ŧıểυ nhị ở trên lầu bưng trà đến bàn Cẩn Nhu. Vẫn như mọi khi, nàng nhẹ nhàng nhét vài lượng bạc vào trong tay ŧıểυ nhị. ŧıểυ nhị nhanh nhẹn nhét tất cả vào trong vạt áo, bởi ngoài vài lượng bạc để trả tiền trà, đi kèm còn có thứ khác.
Cả hai người động tác thuần thục, trên mặt không có chút biểu cảm mất tự nhiên nào. Cẩn Nhu đến đây không phải để thưởng trà gì đó, chỉ là lén lút đưa đồ về Đạt Châu. Chủ quán ở đây là người quen cũ của Bội Duệ, trước kia khi dì nàng còn đi lại được, dì nàng mới là người đưa đồ cho ŧıểυ nhị.
Thực ra, với thân phận của Bội Khải, Bội Duệ và nàng đều có thể đường đường chính chính gửi tiền cho hắn. Nhưng đó là số tiền lặt vặt thì chẳng sao, chỉ là Bội Khải đã biết chuyện nàng và dì, phải đưa hắn số tiền lớn hơn để bịt miệng.
Cẩn Nhu là người hay tiếc của, gần đây số tiền gửi về cho hắn ta càng lúc càng ít. Mặc dù là cậu nàng, nhưng Bội Khải đối xử với nàng quá tệ nên nàng chưa bao giờ ưa người cậu này. Hơn nữa, chẳng mấy chốc nàng sẽ rời khỏi Cao gia, Bội Khải không uy hiếp được nàng nữa. Số tiền này coi như nàng trả ơn hắn từng đem nàng về nuôi dưỡng một thời gian khi cha mẹ nàng mất đi.
Mấy năm nay nàng luôn cố gắng tích cóp tiền bạc và tài sản, tích càng nhiều càng tốt. Ít nhất cũng phải đủ tiền để sau này nàng có thể buôn bán gì đó qua ngày để sống.
Theo tính toán, mấy ngày nữa sẽ đến ngày lễ phật, nàng sẽ đến chỗ đại phu nhân nói rõ sự tình. Chính vì là ngày lễ phật, mới có thể xin đại phu nhân rủ lòng từ bi không đuổi cùng giết tận nàng. Mặc dù, đại phu nhân tính tình nghiêm khắc, quyết liệt, nhưng so với con trai của mình, bà nhân từ hơn hắn nhiều.
Cẩn Nhu sẽ theo đại phu nhân đi lên chùa rồi sau đó…
Rất nhiều cách hợp lí để nàng biến mất. Đại phu nhân là người không thích làm to chuyện trong phủ, ắt hẳn muốn cùng nàng tự giải quyết chuyện này một cách êm đẹp. Nàng sẽ rời kinh thành, đến vùng nào đó hẻo lánh không để người ta phát hiện ra nàng.
Qua nửa canh giờ, Cẩn Nhu đứng dậy rời khỏi quán trà. Do phố Chử Đông này cách phủ quốc công không xa, nên nàng toàn chọn cách tản bộ.
Một cỗ xe ngựa lớn bỗng nhiên dừng ngay trước mặt Cẩn Nhu. Người bên trong xe vén mành che lên, cất tiếng hỏi:
- Nhu nhi vừa mới đi đâu đây?
Cao Huyền ngồi trong xe, mặc quan bào, uy thế lẫn áp bức đều có, làm cho người đối diện cảm thấy câu nói vừa rồi không phải hắn thăm hỏi muội muội mà chính là đang tra hỏi.
Vừa nhìn thấy hắn, khuôn mặt nàng thoáng ngạc nhiên, nghe câu hỏi của hắn thì càng chột dạ, ai biểu vừa rồi nàng lén lút làm chuyện xấu nên trong lòng có quỷ cơ chứ. Thường vào giờ này, hắn sẽ ở doanh trại hoặc đi phủ quan, sao hôm nay lại về sớm như vậy. Nàng lấy lại bình tĩnh, khẩn trương hành lễ với hắn.
- Đại ca, muội đi ra ngoài cho khuây khỏa, uống chút trà và ăn bánh.
- Trà và bánh ở đó ngon đến vậy sao, khiến cho người thích ở nhà cả ngày như muội cũng phải nhấc chân đến tận nơi. Hôm nào dẫn ta đi cùng thưởng thức nhé. – Hắn nhẹ giọng nói.
Cẩn Nhu nghe hắn nói thế hoảng hốt vô cùng, vội vàng dập tắt ý định của hắn.
- Không… không có gì đặc biệt, chỉ là chỗ đó chủ quán có xuất thân từ Đạt Châu, hương vị trà bánh đều đậm vị địa phương, thỉnh thoảng muội lại thèm hương vị cũ năm xưa, đã khiến ca ca chê cười rồi.
Nam nhân đưa ánh mắt sắc bén như chim ưng quan sát từng cử chỉ của nàng. Thái độ của nàng chẳng có gì khác lạ so với thường ngày, vẫn là kiểu dè dặt cẩn trọng, là kiểu con rùa muốn rụt cổ vào trong cái vỏ, cầu mong chiếc vỏ cứng cáp có thể tạm thời bảo vệ nàng khỏi hắn.
Lúc này, nàng đang cúi đầu, cổ áo y phục của mùa hè vốn mỏng manh, vô tình để lộ cần cổ mảnh mai màu tuyết, cho người ta cảm giác dễ dàng bẻ gãy.
Cái miệng nhỏ dối trá này… Đôi mắt đen tuyền của hắn lóe lên sát ý.
- Một ŧıểυ thư khuê các chân yếu tay mềm như muội, tại sao lại chỉ đem theo một nha hoàn, nên đem theo vài nô bộc nam nữa mới phải. Tuy kinh thành rất an ninh nhưng không thể không đề phòng! - Cao Huyền nhíu mày kiếm, giọng điệu trở nên lạnh lùng nghiêm khắc.
Tay Cẩn Nhu vô thức níu chặt vạt áo để cho đỡ sợ hãi, bình tĩnh đáp lại:
- Muội chỉ đi một lúc, hơn nữa con phố đó cách phủ không xa, quả thật không cần thiết lắm. Nhưng nếu ca ca cảm thấy không tốt thì lần sau ta nhất định sẽ nghe theo lời ca ca, đem thêm vài người.
Hắn vừa nãy vẫn còn ổn, giờ lại không vui, chẳng hiểu nàng đã chọc giận hắn cái gì nữa.
- Lên đây! – Cao Huyền nhàn nhạt ra lệnh. – Tiện đường ta đưa muội về.
Cẩn Nhu biết không nên chọc hắn tức giận thêm, trong lòng vốn dĩ là không muốn song vẫn phải vén váy bước lên. Bàn tay từ trong xe thò tay ra, ám chỉ bảo nàng vịn vào mà lên. Nàng thấy thế cũng không mặc cả, đặt tay vào lòng bàn tay hắn. Bàn tay to lớn hữu lực, khớp xương gồ lên rõ ràng, lại vô cùng ấm áp.
Cẩn Nhu nghĩ thầm, hình như gần đây nàng tiếp xúc với hắn nhiều hơn mức bình thường, không hiểu do vô tình hay cố ý mà rời khỏi ŧıểυ viện rất hay đụng phải hắn.
Nam nhân đang tức giận, bỗng nhiên khẽ nở nụ cười nhạt. Cẩn Nhu đang dựa dẫm vào bàn tay kia, chẳng hiểu sao bàn tay kia đột ngột hụt nhẹ xuống dưới, khiến cho nàng mất thăng bằng, lảo đảo ngã nhào vào người hắn.
Cẩn Nhu cứng đờ một lát mới ý thức được chuyện đang xảy ra, cuống quít ngẩng đầu lên xin lỗi hắn. Đồng thời đứng dậy lùi ra sau, ngồi một cách ngay ngắn nghiêm chỉnh. Nội tâm quá căng thẳng liền tự trách bản thân vụng về, bỏ qua chi tiết bàn tay hắn tự nhiên hụt xuống dưới một khoảng nhỏ.
Nếu là ngày xưa thì hắn đã hất người nàng ra ngay lập tức thay vì ngồi yên như thế. Cẩn Nhu dù không để ý chi tiết nhỏ kia, vẫn thấy thái độ huynh trưởng quái lạ.
Rất nhanh, đã tới cổng phủ quốc công, Cao Huyền xuống trước, nàng lẽo đẽo theo sau. Không ngờ trong lúc nàng vén mành để đi ra, lại bị một cánh tay hữu lực ôm lấy, trực tiếp nhấc nàng xuống dưới.
Ôm lấy eo nàng, cách một lớp vải, nhưng hắn vẫn cảm nhận được sự uyển chuyển mềm mại của cơ thể nàng. Còn cả lúc trên xe ngựa, thân người kiều diễm rơi vào trong lòng, bây giờ hương thơm nhàn nhạt vẫn quanh quẩn chóp mũi. Quá mỏng manh rồi.
- Vừa nãy muội vịn vào tay ta mà vẫn đi ngã được, chẳng thà để ta nhấc muội xuống. - Cao Huyền đặt nàng đứng vững trên mặt đất, mặt cực kì thản nhiên. Cẩn Nhu cứng đơ người, sợ hãi nhìn hắn.
Cả hai người đi vào trong phủ đều phải đi chung một đoạn đường. Trời bắt đầu lất phất mưa trở lại, hắn trực tiếp bung dù che mưa cho nàng.
Cẩn Nhu nhìn vào khoảng không mờ mịt vì mưa ở phía trước, đầu óc nàng cũng mờ mịt không kém.
Không phải nàng gặp ảo giác hay nghĩ nhiều, Cao Huyền đúng là không còn lạnh lùng với nàng như lúc xưa. Ngược lại, hắn còn tỏ ra quan tâm thân mật. Vậy là hắn bị đập hỏng đầu thật sao?
Nếu mà nàng mất trí nhớ, ắt hẳn sẽ tin rằng Cao Huyền là một huynh trưởng đối xử dịu dàng với muội muội. Nhưng mà, hắn vốn chẳng phải là người như vậy, bất an trong lòng nàng không khỏi trỗi dậy.
Việc nàng giả mạo chưa bị vạch trần, một phần do năm xưa hắn không thèm để ý nàng. Cao Huyền cực kì nhạy bén, bây giờ hắn chú ý tới nàng, chính là việc xấu. Nếu hắn phát hiện có gì không đúng… Nếu bị phát hiện ra nàng có trăm mười cái miệng cũng không cãi lại được. Nàng có thể sẽ bị hắn cho người loạn côn đánh chết, sau đó vứt vào núi cho mấy con chó hoang ăn. Hắn ghét nhất chính là có kẻ ở phía sau lừa gạt hắn.
Cẩn Nhu đắm chìm trong suy nghĩ, Cao Huyền chỉ lặng lẽ bước đều cùng nàng, không khí lặng thinh bao chùm, chỉ có tiếng mưa rơi đang che lấp bớt sự kì quái.
Đến khúc rẽ ở hành lang quay về ŧıểυ viện của mình, nàng nhanh chóng cáo từ Cao Huyền. Đợi nàng đi rồi, dưới hành lang chỉ còn lại một mình hắn.
Gió thổi khiến cơn mưa sau lưng hắn lạnh đến thấu xương, Cao Huyền vẫn chưa cất bước, chỉ nhìn bóng dáng của nàng từ từ khuất dạng sau hành lang.
Lúc này, Mã tổng quản bước đến tìm hầu gia, lại thấy hầu gia nhìn chằm chằm đại ŧıểυ thư như vậy, trong lòng không dám suy đoán nửa phần cảm xúc của chủ nhân. Tính tình chủ nhân từ nhỏ đã kín đáo, không dễ dàng nhìn ra cảm xúc thật sự. Trước đó hắn có thể ôn tồn tử tế, nhưng phút sau liền có thể xa cách lạnh nhạt người ta.
- Hầu gia, hôm qua nha hoàn của nhị phu nhân lén lút ra ngoài… - Mã tổng quản nói chỉ đủ cho Cao Huyền nghe thấy.
Nghe xong, ánh mắt lạnh lẽo của Cao Huyền càng trở nên sâu đậm, hắn đáp lại.
- Đừng để cho nhị phu nhân biết chúng ta theo dõi là được, còn lại thì cứ tùy ý bà ta đi…