Muội Muội Đừng Trốn, Để Ca Ca Thương Yêu Nàng!

Chương 17: Còn có thể làm gì được

Trước Sau

break

Ánh dương xuyên qua vách giấy đổ xuống sàn, căn phòng tràn đầy ánh sáng rực rỡ. Không gian vẫn còn quanh quẩn mùi hương hoan ái nồng nàn từ đêm qua vẫn chưa tan. 

Cẩn nhu mở mắt, đôi mắt mơ màng dần trở nên thanh tỉnh. Nàng chậm rãi cử động cơ thể, lại phát hiện ra cơ thể nhức mỏi, giữa hai chân dấy lên cơn đau rát kinh khủng. Nàng ngẩn người dần dà nhớ lại một chút kí ức.

Đêm qua đối với nàng quá mức hoang đường.

Cẩn Nhu thở dài, kéo chăn khỏi người, lại phát hiện ra trên người không có lấy mảnh vài che thân, trên da toàn là dấu vết đáng xấu hổ.

Thật là quá đáng!

Cao Huyền vừa lúc đấy mở cửa đi vào, trên tay cầm một chiếc bình nhỏ màu xanh nắp đỏ.

Vừa vào đã thấy nàng cuộn chặt người trong chăn, chỉ chừa ra khuôn mặt xinh đẹp, hốc mắt đỏ hồng đẫm lệ đáng thương. Song vừa nhìn thấy hắn thì liền ngừng khóc, trừng mắt tức giận nhìn hắn.

Cao Huyền hôm nay tâm trạng cực kì tốt, nếm được mùi vị của mĩ nhân, hắn không còn giận việc nàng bỏ trốn hôm qua nữa.

Thấy nàng trừng mắt giận dỗi thì hắn chỉ khẽ cười, ngồi xuống lật tấm chăn dưới chân nàng lên. Cẩn Nhu hoảng hốt, cuống quít chân tay ngăn cản:

- Huynh làm gì vậy? Không được làm bậy!

Mới sáng sớm ra hắn đã muốn làm tiếp, nàng vô cùng hãi hùng, nàng làm sao chịu nổi. Nói gì thì nói, bây giờ cả người nàng đều đau nhức, trên thân thể toàn là dấu vết ái muội, dâm mĩ đến mức nàng không dám nhìn thẳng.

- Nghĩ gì vậy? Ta giúp muội bôi thuốc, chỗ đó sưng đỏ lên rồi. - Hắn mỉm cười trêu chọc.

Biết là hiểu nhầm hắn, nhưng nàng nhất quyết không bỏ chăn ra.

- Huynh để đó, không cần, ta tự làm!  

- Muội xấu hổ cái gì, có chỗ nào của muội ta chưa thấy. Mà chỗ đó ta nhìn kĩ nhất, muội cũng không thấy kĩ bằng ta. – Cao Huyền thản nhiên nói.

- Huynh… huynh...

Cẩn Nhu đỏ mặt tía tai, không cãi lại được hắn.

Không nói hai lời, mặc cho nàng giãy giụa, hắn lôi được nàng từ trong chăn ra, một tay banh chân, một tay bôi thuốc.

- Yên nào…

Cao Huyền nhẹ giọng an ủi, đồng thời đưa ra hai ngón tay dài chạm nhẹ vào môi nhỏ ở giữa hai chân nàng để bôi thuốc. Mị thịt bị những ngón tay thon dài chạm vào, khẽ run rẩy.

Sau đó, rất nhanh, Cẩn Nhu cảm nhận được thứ chất lỏng lành lạnh thẩm thấu vào trong khiến cho chỗ đó dịu hẳn cơn đau. Nàng ngưng cựa quậy, ngoan ngoãn để hắn bôi thuốc.

Dẫu vậy thì nàng vẫn cực kì xấu hổ, vùi hoàn toàn mặt vào trong nệm gấm, mặc cho hắn muốn làm gì thì làm.

Cao Huyền nhìn thấy mép hoa huyệt của nàng hôm qua bị hắn cọ đến sưng đỏ thì khẽ chép miệng:

- Thật đáng thương!

- Vậy sao không biết nhẹ chút!

Cẩn Nhu phẫn uất làu bàu nhỏ tiếng vừa đủ cho chính nàng nghe.

- Làm nhiều thì nó sẽ quen, làm ít mới dễ bị sưng… - Cao Huyền tai thính, lập tức đáp lại.

Cái tên cầm thú này!

Cẩn Nhu đương nhiên chỉ dám nghĩ thầm chứ không dám nói ra ngoài miệng.

Bôi thuốc xong, hắn lại ôm nàng vào trong lòng, mở chăn phía trên để xem những dấu vết hắn cắn trên cổ và ngực của nàng có nặng không. Cẩn Nhu còn sợ hãi hơn, giãy giụa khỏi người hắn, hắn xem ở dưới là quá đủ rồi.

- Ngoan nào… đừng nhúc nhích… - Chẳng hiểu sao tự dưng giọng hắn trở lên khàn khàn, từ thái độ lẫn hơi thở, đều đang cực kì nhẫn nại, giống như đang cố gắng áp chế du͙© vọиɠ.

Thực ra từ nãy giờ thấy nàng kiều mềm hương diễm, cảnh xuân nửa kín nửa hở hắn đã bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ rồi. Nhưng hôm qua hắn biết bản thân đã làm nàng quá tàn nhẫn, nên hiện tại hắn chỉ có thể nhịn xuống. Nếu nàng còn không biết nặng nhẹ mà ngọ nguậy, hắn sẽ đem nàng ra làm thật.

- Huynh… huynh… Cẩn Nhu thấy hắn thế thì càng sợ hơn, run rẩy nói. – Đừng kiểm tra nữa được không? – Lỡ hắn không kiềm chế được thì người khổ là nàng.

- Được!

Hắn đột nhiên hòa hoãn vậy, nàng cũng thỏa hiệp ngồi yên trong lòng hắn, nghĩ mông lung.

Những dấu vết đó trên người nàng quá mức dâm mĩ, ngay cả khi nàng mặc áo cao cổ cũng không thể che đậy được.

Cẩn Nhu lại nhớ lại lí do tại sao trước khi Cao Huyền vào nàng lại cuộn mình trong chăn khóc. Đúng rồi, phải làm sao đây, không thể che nổi.

Cẩn Nhu lại bắt đầu ứa nước mắt.

- Sao vậy? – Cao Huyền nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên hỏi. Cẩn Nhu chỉ liếc mắt trừng hắn, không dám nói rõ lí do ra, chỉ sợ khi nói ra, với tính biến thái của hắn thì hắn càng tự mãn.

Cao Huyền tưởng nàng tủi thân, càng mềm mỏng an ủi, lau nước mắt cho nàng.

- Ngoan… không khóc…

Mĩ nhân rưng rưng rơi lệ, là cảnh tượng khiến người ta xao động. Cao Huyền kiềm lòng không đậu, đặt xuống môi nàng một nụ hôn. Dây dưa một hồi lâu, kéo ra một sợi chỉ bạc.

- Huynh… - Cẩn Nhu thở hổn hển đầy sợ hãi, sợ hãi hắn hôn xong lại muốn làm nàng.

Biết nàng sợ cái gì, hắn nhẹ giọng nói:

- Yên tâm, ta sẽ tạm tha cho muội vài hôm. Bây giờ chỉ cần thế này thôi.

Lại cúi đầu xuống, dụ dỗ nàng ngoan ngoãn hôn hắn. Đôi môi lần nữa va chạm, tiếng nước tấm tắc vang lên kéo dài. Hoàn toàn chiếm tiện nghi của nàng một lúc lâu mới thả nàng ra để nàng đi thay y phục.

Sau hôm đó, Cao Huyền giữ lời hứa không đụng vào nàng, hắn về kinh thành lo công việc, càng khiến cho nàng có thời gian bình tâm phân tích tình hình của bản thân.

Cả hai lần bỏ trốn đều thất bại, cả hai lần nàng đều nhảy nhót trong lòng bàn tay hắn. Bây giờ, nàng thấu triệt một sự thật rằng nàng không thể thoát khỏi Cao Huyền.

Cẩn Nhu rất giận. Hắn cưỡng ép nàng. Nhưng nàng làm gì được hắn, nàng giờ như con tôm con tép, chỉ đành mặc cho hắn nhai trong miệng.

Nếu đã không có năng lực thoát khỏi hắn, chỉ đành chấp nhận làm người của hắn…

Thực tế nàng bây giờ chỉ có một thân một mình, người thân duy nhất là Bội Khải thì quá tồi tệ… còn nàng cũng chẳng phải dạng người cứng rắn hay mạnh mẽ gì cho cam…

Nàng đã hơn mười tám, cho dù không gả cho Cao Huyền thì cũng phải gả cho người nào đó xa lạ mà thôi.

Ngoan ngoãn làm một ŧıểυ thiếp được sủng ái không khó, chỉ cần khi hắn hết hứng thú, nàng biết tính toán chừa cho mình một đường lui là được.

Cẩn Nhu trước giờ vẫn không phải kiểu người quá quyết đoán, quá cực đoan. Thay vì lao đầu vào chiến đấu, làm cho bản thân mình trở nên thân tàn ma dại, thì nàng sẽ học cách thích nghi, chờ đợi cho đến khi tìm ra một con đường khác.

Nàng giống như dây leo, có thể dễ dàng uốn nắn, không cần quá cứng rắn. Nếu gặp phải thứ gì chặn đường hoặc ngăn cản, nàng sẽ chỉ thử vượt qua vài lần, nếu không vượt qua được thì nàng sẽ dừng lại.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc