Muội Muội Đừng Trốn, Để Ca Ca Thương Yêu Nàng!

Chương 16: Nàng trong kí ức

Trước Sau

break

Song cách đây hơn một năm, hắn nhận thư từ thuôc hạ ở nhà, phát hiện tam phu nhân lén lút lấy cả đồ quý trong phủ bán lấy tiền. Tuy rằng thỉnh thoảng bà vẫn thư từ với em trai ở Đạt Châu, cơ mà lần này nhận thư sắc mặt tam phu nhân tái mét, gấp rút gom một số tiền lớn gửi cho Bội Khải.

Dù ở chiến trường nhưng hắn vẫn luôn kiểm soát mọi chuyện trong phủ từ xa. Hắn bảo thuộc hạ về Đạt Châu thăm dò Bội Khải làm quái gì mà cần lắm tiền từ tam phu nhân như vậy, không ngờ phát hiện ra chuyện động trời.

Cẩn Nhu không phải muội muội ruột của hắn. Vậy thì, hắn có thể với nàng... Đấy là suy nghĩ đầu tiên khi hắn biết chuyện.

Đáng lẽ hắn phải cực kì tức giận, phải hỏi tội hai người đó, trừng phạt tam phu nhân và Cẩn Nhu làm gương cho những người khác xem kết cục lừa dối Cao gia sẽ có hậu quả ra sao.

Song nỗi vui mừng khôn xiết còn gấp mười lần sự tức giận. Trái tim hắn xao động, hận không thể bay thẳng về kinh thành gặp Cẩn Nhu.

Trong đầu hắn lúc ấy chỉ có duy nhất một ý niệm… Cẩn Nhu và hắn không hề có chung huyết thống mà thôi.

Bị người ta dắt mũi hắn bao năm, mà hắn lại sung sướиɠ đến như vậy. Hắn thực sự không có tiền đồ, cơ mà không sao, hắn có cách để tính sổ với nàng.

Ừm, có nhiều cách để trừng phạt nàng. Cao Huyền nhếch cong khóe miệng, đầu suy tính tưởng tượng mấy kiểu trừng phạt không mấy tốt đẹp với Cẩn Nhu.

Nhưng tam phu nhân và mẫu thân của hắn lúc đó lại muốn gả nàng cho con trai của thứ sử.

Nghĩ thôi cũng đừng hòng!

Trong nháy mắt, khuôn mặt vui vẻ đã chuyển sắc, trở nên âm u đáng sợ. Tâm trạng không tốt, hắn lập tức xé rách thư mật khi nhận được tin.

Hắn nảy ra một kế.

Hắn đem một nữ thuộc hạ của hắn giả dạng ŧıểυ thư nhà quyền quý quyến rũ tên hôn phu họ Bách kia. Có cái gì mà Cao Huyền không dám làm chứ. Kế hoạch thành công, tên nam nhân đó bị mê hoặc hoàn toàn, náo loạn với nhà thứ sử là hắn không muốn cưới Cẩn Nhu.

Gã đó đang định đến phủ quốc công quyết chí từ hôn thì nghe tin tam phu nhân bệnh nặng qua đời. Tên họ Bách đó lại rề rà, tính đợi một thời gian. Rõ ràng, tên họ Bách vẫn còn chút lương tâm, không muốn Cẩn Nhu nhận quá nhiều cú sốc cùng một lúc.

Cao Huyền đành bảo thuộc hạ đẩy nhanh tiến độ, nắm chắc ưu thế. Kết cuộc, tên đó gần đây bị dụ dỗ, đào hôn bỏ nhà đi với thuộc hạ hắn. Nhà thứ sử cuối cùng cũng không giữ được hôn ước này, đành đến phủ quốc công từ hôn.

Đại phu nhân nhà hắn cũng không tức giận lắm chỉ mắng chửi rồi đòi bồi thường. Cẩn Nhu nghe xong càng không có ý kiến, thái độ lạnh nhạt thờ ơ. Cách này tuy làm Cẩn Nhu bị tổn hại thanh danh, hơi đáng thương nhưng Cao Huyền thấy gã đó không xứng với Cẩn Nhu của hắn. Sau này, hắn nhất định bù đắp thật nhiều cho nàng, dùng cả cuộc đời mình bù đắp cho nàng.

Sau khi giải quyết thế trận giằng co, lấy được hai thành trì, hắn hoan hỉ mà trở về gặp nàng.

Ba năm không gặp, hắn bước vào hoa viên, thấy nàng đang say giấc. Cao Huyền say mê ngắm nàng dưới mái hiên, khuôn mặt mi thanh mục tú, nàng xinh đẹp còn động lòng người hơn xưa.

Không có cái gì có thể ngăn cản hắn chiếm lấy nàng được nữa. Máu nóng trong người hắn sôi sùng sục. Nỗi khao khát bùng phát giống như con thú dữ, muốn hôn nàng, ôm nàng, muốn cắn vào cần cổ thanh mảnh kia của nàng, nhai nuốt ngay lập tức.

Cũng may là Cẩn Nhu lúc đó không biết mấy cái suy nghĩ đen tối trong đầu hắn. Nếu biết là sắp bị Cao Huyền đưa lên thớt, đảm bảo nàng sẽ không chần chừ, lập tức bỏ chạy khỏi phủ chứ không lề mà lề mề nữa. Nhưng đến cùng, nàng vẫn không bỏ được tính cách như con rùa kia.

Cẩn Nhu vẫn là có chút nhát gan. Cao Huyền mới thể hiện tình cảm có chút xíu mà nàng đã chạy trối chết. Oan cho hắn quá, hắn đâu muốn dọa nàng sợ, chỉ muốn cùng nàng bồi dưỡng tình cảm một chút thôi. Ít nhất, hắn muốn quan hệ cả hai thân mật hơn trước. Tại sao mỗi lần nàng ra ngoài đều đụng mặt hắn đó là vì hắn luôn cho người theo dõi nàng, nàng đi đâu làm gì, hắn đều biết cả.

Hắn biết nàng đến quán trà kia làm gì, mùi vị quê hương ư? Hắn cười nhạt. Cái miệng nhỏ nói dối thành quen rồi, nói rất lưu loát. Thật muốn túm lấy cần cổ mảnh khảnh kia, sau đó hung hăng chà đạp môi nhỏ phấn nộn của nàng, trừng trị một phen.

Bội Khải quả thật bất mãn với số tiền gửi về của nàng. Hắn ta gửi thư đe dọa nàng, nếu không gửi nhiều hơn hắn sẽ lên kinh thành tố cáo. Nhưng Cẩn Nhu không nhận được bức thư ấy, bởi vì Cao Huyền đã thay nàng đốt đi bức thư bẩn thỉu đó rồi.

 Không được cháu gái hồi đáp, Bội Khải nộ khí xung thiên, đi một mạch từ Đạt Châu đến kinh thành để vạch trần nàng. Hắn ta đầu tiên tìm đến nhị phu nhân, nói rõ sự tình. Cao Huyền chỉ đứng im quan sát mọi chuyện diễn ra.

Hắn ngăn chuyện này cũng chẳng để làm gì, Cẩn Nhu bị vạch trần là chuyện tốt, hắn không muốn cả hai có quan hệ huynh muội ruột trong mắt người đời nữa. Nhưng việc giả mạo vẫn phải trừng phạt, chuyện đó tuyệt đối không đùa được. Hắn chỉ tính nhốt nàng ở trong kho chịu khổ vài ngày để răn đe, đợi mọi người qua cơn xúc động, cảm xúc hòa hoãn hơn thì họ mới dễ tha tội cho nàng hơn.

Không ngờ Cẩn Nhu quá thỏ đế, nàng sợ quá chạy ngay trong đêm.

Sau đó, cũng không phải là nàng gặp cướp, mà tự hắn bố trí một màn anh hùng cứu mĩ nhân cho nàng cảm động. Quãng thời gian sau đó, nàng cũng thuận theo hắn, không hề có thái độ kháng cự lại hắn, hắn rất vui. Cho đến khi phát hiện nàng lén lút lên kế hoạch bỏ trốn lần nữa, tim hắn nhói lên, giống như một cú đánh thẳng xuyên thấu vào tim.

Nàng mang trà đến, hắn chỉ giả vờ uống.

Phần tối tăm sâu thẳm nhất trong lòng hắn nổi lên cơn sóng trào cuồn cuộn không ngừng. Tại sao nàng lại giống như gió mây, lúc nào cũng muốn trôi tuột khỏi tay hắn.

Hắn gục trên bàn, mắt nhắm lại, đóng vai một kẻ bất tỉnh hoàn hảo, mặc kệ cho bàn tay nhỏ bé của nàng lay động. Trong đầu hắn, chỉ có một ý niệm cực kì kiên định.

Hắn phải để cho nàng biết rằng cả đời này, ngoài ở bên hắn ra thì nàng không có lựa chọn khác.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc