Muội Muội Đừng Trốn, Để Ca Ca Thương Yêu Nàng!

Chương 15: Nàng trong kí ức

Trước Sau

break

Vài năm sau, một lần bí mật làm nhiệm vụ cho hoàng đế hiện giờ, hắn gặp phải tai nạn, bị thương khá nặng. Hắn không về phủ để tránh làm lớn chuyện mà âm thầm chạy về sơn trang trong rừng của gia tộc để dưỡng thương, không ngờ đụng phải các ŧıểυ muội của hắn đang nghỉ mát ở đó.

Cẩn Nhu là người thấy hắn đầu tiên, nhưng không nhận ra vì hắn đã dịch dung. Hắn xưng tên xa lạ, nói rằng bản thân gặp thổ phỉ, may mắn thoát được chạy đến đây.

Đang nói dở dang thì sắc mặt hắn trắng bệch, máu chảy lênh láng. Cẩn Nhu cùng vài hạ nhân dìu hắn vào trong sơn trang, gọi quản gia sơn trang đến sắp xếp phòng ốc. Quản gia sơn trang là Ôn tổng quan, ông ta nhận ra chủ tử song không dám biểu lộ gì với các ŧıểυ thư khác.

Ông ta thuận tiện làm theo lời Cẩn Nhu, sắp xếp phòng ốc, gọi đại phu. Biết là Cao Huyền đang làm nhiệm vụ nguy hiểm, nếu để lộ ra thì ông ta có mười cái mạng cũng đền không nổi nên cũng đành đối xử với Cao Huyền như khách, chỉ có đêm khuya mới dám vào chăm sóc chủ tử chu đáo hơn.

Đại phu nói hắn hắn bị thương nặng, không được phép cử động trong vòng một tháng.

Cẩn Linh cùng Cẩn Huệ đều có mặt tại sơn trang, thấy Cẩn Nhu cưu mang một tên lai lịch bất minh như vậy, không khỏi khuyên đại tỷ đuổi hắn đi. Cẩn Nhu cũng biết là không nên đưa một kẻ lạ mặt như vậy vào sơn trang gia tộc, nhưng bây giờ đuổi hắn đi, không khác nào lấy mạng hắn. Đến di chuyển cũng không nổi thì làm sao hắn đi xe đường dài rời khỏi đây.

Cẩn Linh viết thư mách lẻo đại phu nhân, đại phu nhân gây sức ép bảo Cẩn Nhu đuổi hắn đi. Đại phu nhân cũng không biết hành tung bí mật của hắn.

Không đành lòng đuổi hắn ra ngoài, cũng không thể để hắn đường đường chính chính ở đây. Cẩn Nhu cùng một nha hoàn khác tính toán, một mặt thuê một cỗ xe ngựa từ xa đến, giả vờ tiễn hắn đi, mặt khác lại di chuyển hắn đến phòng huynh trưởng.

Không hiểu bằng cách nào đó, nàng có được chìa khóa từ Ôn tổng quản, hoặc là chính ông ta mắt nhắm mắt mở cho nàng trộm. Ôn tổng quản và Cao Huyền đều dung túng cho nàng làm việc, vì thực sự bây giờ hắn không ra ngoài đường ở được, cũng quả thật là không thể ở trong sơn trang đường đường chính chính được.

Cẩn Nhu cho rằng nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất. Huynh trưởng của nàng nghiêm cấm tất cả mọi người không được vào phòng hắn. Bây giờ huynh trưởng không có ở đây, vậy thì đương nhiên là nên giấu người ở phòng của hắn, tuyệt đối không bị phát hiện.

Nghe kế hoạch của Cẩn Nhu thì Cao Huyền cực kì ngạc nhiên, thấy chưa, hắn biết mà, cái gan của nàng đâu có bé đâu. Chỉ cần hắn quay mặt đi chỗ khác, hoặc không có mặt ở Cao gia, chuyện gì nàng cũng dám làm, nhảy nhót sau lưng hắn.

Cao Huyền lúc đầu nghe thì không vui, ít nhiều gì bây giờ hắn cũng đang giả dạng người lạ. Sao nàng dám!

Nhưng ngày qua ngày, nằm một chỗ quá nhàm chán, hắn lại bắt đầu cảm thấy chuyện này thú vị. Thế là hắn ngoan ngoãn nằm im trong căn phòng của chính mình mà không phải là mình, nhìn nàng lén lút làm trò dưới mí mắt hắn.

Lúc đầu, Cẩn Nhu còn sai nha hoàn đến đưa cơm, chăm sóc vết thương cho hắn. Cơ mà nha hoàn kia rất sợ bị phát hiện, ném cơm bên cạnh rồi ngay lập tức vọt ra ngoài. Nàng ta có lẽ hận không thể khuyên đại ŧıểυ thư Cẩn Nhu vứt hắn ra ngoài đường cho rồi. Luật Cao gia rất nghiêm khắc, giấu người trong phủ như vậy đúng là phiền phức. Qua ba ngày, nàng ta không chịu nổi, khóc lóc với Cẩn Nhu là không muốn làm, còn định lén lút đi nói với Cẩn Linh.

Cao Huyền sai Ôn tổng quản đem nàng ta đến chỗ hẻo lánh nào đấy làm việc khác, không để nàng ta tiếp cận Cẩn Linh hay bất cứ ai, tránh làm phiền trò chơi nhỏ trong lúc buồn chán nằm một chỗ của hắn.

Cẩn Nhu không dám ép nha hoàn nào mạo hiểm nữa, đành tự đi đưa cơm và đổi thuốc. Bộ dạng nàng rón ra rón rén không hiểu sao trong mắt hắn lại trở nên đáng yêu lạ kì.

Ôn tổng quản vẫn luôn cho người bí mật chiếu cố hắn, nàng không cần đến làm gì.

Nhưng việc được nàng chăm sóc là cảm giác vô cùng thoải mái. Sợ hắn hành động bất tiện, từng cử động đối với hắn đều cẩn thận và nhẹ nhàng tinh tế. Không biết nàng dùng hương gì, mà hương thơm trên người nàng thanh thoát dễ chịu, khiến người ta có cảm giác thư giãn. Mỗi lần nàng đến, mỗi lần nàng cất lời hỏi thăm hắn, mỗi lần thay thuốc băng bó cho hắn, trái tim hắn nổi lên một cỗ cảm xúc mềm mại khó diễn tả.

Trước mặt huynh trưởng, nàng không bao giờ có bộ dạng điềm đạm dịu dàng này. Trước mặt huynh trưởng, nàng chỉ là một con rùa rụt cổ.

Hắn trước giờ tưởng nàng đối với ai cũng nhút nhát, nhưng không phải. Một lần tình cờ hắn thấy nàng dịu dàng xoa đầu Cẩn Huệ, hắn ghen với chính tam muội của mình.

Một tháng trôi qua rất nhanh, hắn hồi phục kha khá, nàng lúc này mới áy náy nói với hắn:

- Không hiểu sao lần này giấu được ngươi lâu vậy. May mắn là huynh trưởng bận rộn ở kinh thành nên không về đây. Nhìn vậy thôi chứ ta nhát gan lắm, một tháng vừa rồi ta ăn không ngon, ngủ không yên vì ngươi đó. Nếu khỏe rồi thì nên đi đi. – Cẩn Nhu không khách khí mà đuổi người.  

Hắn phối hợp diễn, trên khuôn mặt tỏ vẻ thông cảm, buông thêm vài câu ân nghĩa cảm động mới tạm biệt nàng. Điều đau khổ là, diễn phải diễn cho trót, hắn theo hướng dẫn của nàng, tự rời phòng ngủ mình, nhảy qua tường, chạy về kinh thành lúc nửa đêm.

Khi trò chơi ngắn ngủi này kết thúc, Cao huyền phát hiện ra bản thân hắn rất tham luyến khoảnh khắc được nàng chăm sóc.

Hắn là Thanh An hầu, là trưởng tộc của Cao gia, bề ngoài tuy giữ hòa khí không ít, nhưng bên trong hắn làm việc vô tình tàn nhẫn.

Phụ mẫu nghiêm khắc, chưa từng đối xử nhẹ nhàng mềm mỏng với hắn. Cao Huyền là người thừa kế duy nhất, là đứa con trai duy nhất Cao Ngạn có. Bao nhiêu kì vọng, bao nhiêu tâm huyết, bao nhiêu con mắt dòm ngó, phụ thân yêu cầu hắn phải trở nên mạnh mẽ và hoàn hảo.

Mỗi một lần hắn làm gì sai phạm, phụ thân sẽ cầm roi đánh hắn không nhân nhượng. Mẫu thân đối với hắn không khác phụ thân là mấy.

Nhiều người nghĩ hắn có tất cả, phụ mẫu cao quý, còn hắn thì thông minh tài giỏi. Nhưng nào có dễ dàng thế, hắn chưa từng được ai cưng chiều, chưa từng được ai âu yếm. Hắn lớn lên bằng tiếng mắng chửi của phụ thân, bằng sự thiếu quan tâm của mẫu thân, và bằng cả đòn roi của hai bọn họ.

Một lần còn bé, vì hai vị di nương của phụ thân đánh nhau không để ý làm hắn rơi xuống nước. Hôm sau, hắn bị cảm bệnh phải nằm trên giường mấy ngày. Mẫu thân cảm thấy hắn quá yếu đuối, bắt hắn đứng dậy đi ra ngoài sân vận động. Hắn bước được ra ngoài thì choáng voáng ngã nhào xuống đất. Mẫu thân cũng không cho ai đến đỡ hắn dậy, ngược lại bà còn mắng hắn là đồ yếu đuối, không giống nam nhi tí nào.

Cuối cùng, hôm đó, hắn bò lết trên sàn gạch, từ ngoài sân vào trong phòng ngủ, chứng minh rằng hắn mạnh mẽ đúng như mong đợi của bà.

Nhưng bà cũng chẳng cho hắn một cái ánh mắt khen thưởng nào, chỉ lặng lẽ bỏ đi.

Cao Ngạn mất sớm, người mong Cao Huyền rơi xuống theo phụ thân cũng vô cùng nhiều. Hắn gồng gánh gia tộc thay phụ thân, chơi trò cân bằng quyền lực trong triều đình để giữ vững địa vị, không bao giờ nghĩ rằng bản thân hắn sẽ đem lòng yêu thích một ai đó.

Dần dà, hắn phải chấp nhập một sự thật, rõ ràng là hắn thích nàng, không phải kiểu thích huynh trưởng dành cho muội muội. Hắn đau đầu suy nghĩ, có phải hắn là đồ biến thái, có sở thích loạn luân với muội ruột của mình không? Lạ thay, hắn với Cẩn Huệ hay Cẩn Linh đều không có cảm giác như vậy.

Cái thích này bắt đầu từ khi nào, là khi hắn phát hiện ra đằng sau dáng vẻ nhu nhược ngờ nghệch của nàng là một con người giỏi lắt léo, dễ thích nghi với mọi hoàn cảnh. Hay là từ sau khi được nàng che giấu săn sóc, nàng đối với hắn mềm mỏng và dịu dàng.

Hắn không biết, cũng không phân tích được. Cho dù có phân tích thì vẫn cho cùng một kết quả mà thôi.

Khi phát hiện ra cảm xúc sai trái này, Cao Huyền đầu tiên là tức giận với bản thân, sau đó lại phải kiềm chế bản thân, sợ một ngày kìm lòng không được mà bất chấp tất cả để chiếm giữ nàng.

Khoảng thời gian đó, khi nhìn thấy nàng thì hắn luôn tỏ vẻ lạnh nhạt, thậm chí còn tránh mặt đi đường khác. Nhưng thật ra, trái tim hắn không chịu yên phận, cứ mỗi lần nhìn thấy nàng lại không kìm được sự xao động.

Hắn nghĩ hắn thực sự đã hỏng rồi.

Thế là vào ba năm trước, để nguôi ngoai bớt thứ tình cảm sai trái này, hắn xin hoàng đế cho hắn nhảy ra chiến trường, ngoài lập thêm công danh, thì hắn hi vọng bản thân sẽ quên được nàng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc