Muội Muội Đừng Trốn, Để Ca Ca Thương Yêu Nàng!

Chương 14: Nàng trong kí ức

Trước Sau

break

Cao Huyền nhớ về thiếu nữ hơn ba năm trước, hắn đã bỏ lại ở kinh thành.

Khi nàng mới bước chân vào phủ, nàng chỉ là một bé gái gầy yếu, ngơ ngác và rụt rè, quần áo không lành lặn, chằng chịt vết vá. Cao Ngạn tưởng Cẩn Nhu là con gái mình vô cùng đau lòng. Hắn thì khác, thực sự không khỏi có chút cảm giác khinh thường vị muội muội này.

Tam phu nhân đặt rất nhiều tâm huyết để uốn nắn nàng. Vì nghe lời, hắn thấy nàng cũng bỏ ra không ít công sức. Sau này nghĩ lại, chắc chắn là nàng sợ Bội Duệ bỏ rơi nàng, đuổi nàng đi nên nàng đã cố gắng không ngừng.

Sau này, nàng thực sự trở thành một vị ŧıểυ thư khéo léo trang nhã, chẳng còn chút dấu vết của bé gái nghèo khó năm nào.

Nàng càng lớn càng xinh đẹp, khí chất thanh tú nhẹ nhàng, song tính cách thì vừa nhu nhược vừa nhát gan, ai bảo gì thì nghe đó. Hắn không thích cái tính khí này của nàng, cái tính cách như vậy không phải là để cho người ta dễ dàng đè đầu cưỡi cổ sao? Tốt xấu gì thì nàng cũng là đại ŧıểυ thư của Cao gia, tại sao lại để cho người ta bắt nạt như thế.

Nhưng có một chuyện xảy ra đã khiến hắn phải thay đổi cách nhìn.

Năm hắn mười sáu, nàng chỉ mới mười hai tuổi. Phủ Quốc Công có một biến cố xảy ra.

Trong một buổi ra ngoài chơi, Cẩn Huệ, Cẩn Linh và Cẩn Nhu đều bị một nhóm bắt cóc, bọn chúng đòi tiền chuộc rất lớn.

Hắn cười khẩy, hắn nắm rõ nhóm bắt cóc này như lòng bàn tay. Là từ một lũ tàn đảng chống lại triều đình, vài tháng trước bị đánh cho te tua, chó cùng rứt giậu, muốn vơ một mẻ để chạy trốn đây mà. Hắn chuẩn bị giải cứu con tin, mà ưu tiên của hắn đương nhiên nằm trên người Cẩn Huệ. Còn Cẩn Linh với Cẩn Nhu, hắn sẽ cố gắng hết sức, nếu có gì xảy ra thì chỉ trách xui xẻo thôi.

Ai ngờ, hắn chưa kịp đi, đã thấy Cẩn Linh cùng Cẩn Huệ xuất hiện ngay trước cổng, cả người thê thảm, bụi bẩn lem nhem khắp người, không biết chui từ xó xỉnh nào ra. Cẩn Huệ ôm hắn khóc lóc nói:

- Đại tỷ vì để cho muội và Cẩn Linh chạy thoát đã tự mình đánh lạc hướng bọn bắt cóc! Huynh mau cứu tỷ ấy đi!

Cao Huyền vô cùng kinh ngạc. Người nhút nhát yếu đuối như Cẩn Nhu cũng làm ra được loại chuyện này?

Cẩn Huệ kể, nhân lúc bọn chúng uống say. Cẩn Nhu lấy một cái gương nhỏ cạnh bàn đập vỡ nát, lấy một mảnh tự cắt dây trói, rồi nhanh chóng mang hai muội muội bỏ trốn. Nhưng giữa đường bị bọn chúng phát hiện. Cẩn Nhu liều mình tách ra đánh lạc hướng cho hai người muội muội của mình thoát thân.

Lúc Cao Huyền đến, tạo một vòng vây tóm bọn bắt cóc thì bọn chúng cũng đang vây bắt Cẩn Nhu, tình huống cực kì căng thẳng.

Cẩn Nhu trốn trong một cái khe đá, vừa đủ để cho một bé gái mới mười hai tuổi nhỏ nhắn như nàng chui vào. Bọn chúng thì mười lăm tên to lớn không vào được chỉ biết đứng ngoài cái khe la ó, phóng đao.

Hắn giải quyết bọn bắt cóc xong, Cẩn Nhu từ trong khe đá bò ra. Trên tay nàng đang cầm một đống quả dại rừng hái được trong lúc trốn chạy. Nàng nói là để duy trì sinh tồn trong mấy ngày tới. Chờ bọn cướp rút đi hết thì nàng sẽ tự mò ra.

Tuy ngoài mặt hắn vẫn cố tỏ ra nghiêm nghị chấn chỉnh thuộc hạ. Sau về thư phòng riêng, nhớ lại bộ dáng chật vật ôm quả dại bước ra khỏi hang của nàng, hắn bật cười một tiếng. Hắn ngạc nhiên sờ lên khóe miệng mình, trước giờ ở bên ngoài, hắn đều cười với người khác cho có lệ, chưa từng cười từ tận đáy lòng như vậy.

Từ đó, hắn để ý nàng nhiều hơn.

Vốn không phải người thích giao du, Cẩn Nhu thường ở trong ŧıểυ viện nhỏ, ngoài học mấy thứ môn học bắt buộc thì nàng hay vẽ tranh, thêu thùa giết thời gian. Nhìn qua thì có vẻ nhàm chán, tranh vẽ của nàng cũng chẳng đẹp đẽ cho cam, nhưng lại rất có hồn, hàm ý vui tươi chứ không phải loại ưu tư buồn bã cảnh đời.

Nàng cũng thích ngân nga mấy bài hát dân gian khi xung quanh không có ai, khác với vẽ tranh, nàng hát không tệ.

Và nàng cũng chẳng phải là kẻ dễ bắt nạt, nàng hiền lành, dễ vâng lời là sự thật, nhát gan là sự thật. Song nếu như đụng phải giới hạn nào đó của nàng, nàng cũng sẽ phình to cái gan bé ra để đáp trả lại.

Nếu so sánh nàng với một loài động vật nào đó, nhiều người sẽ nghĩ nàng là thỏ, nhưng thật ra thì nàng giống với rùa hơn. Tuy lề mề chậm chạp tí, nhưng kiên trì, cẩn trọng, đồng thời rất có nghị lực, có điều hay có thói quen xấu là thích rụt đầu vào trong mai.

Càng tìm hiểu thì càng thấy Cẩn Nhu không hề nhàm chán như vẻ ngoài. Ngược lại, hắn thấy rất có ý vị. Hắn thích dáng vẻ nhẹ nhàng như nước, tựa như một làn nước mát chảy róc rách len lỏi qua khe đá của nàng.

Có những lúc Cao Huyền tưởng chừng như đã nắm bắt được dòng chảy, thì nàng vẫn sẵn sàng chảy lách theo hướng khác, luôn là một cái gì đó khác thường với suy nghĩ của hắn.

Cơ mà lúc đó hắn không nghĩ rằng hắn thích nàng, chỉ là có một chút để ý đến thôi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc