Rảnh rỗi lăn lộn trong chăn, đổi góc độ suy nghĩ, Cẩn Nhu bừng tỉnh ra thêm một số chuyện.
Sau này Cao Huyền nạp thêm nhiều thiếp, vậy chẳng phải nàng sẽ có nhiều ngày tháng không cần phải hầu hạ hắn, rảnh rỗi an nhàn như mấy ngày hôm nay hay sao?
Nếu sau này có thêm nhiều người vào phủ, hắn bị thu hút bởi sự mới mẻ, chán nàng rồi thì nàng sẽ không còn là đối tượng bị nhắm tới.
Tính ra, so với dì nàng, nàng vẫn là khác biệt. Dì nàng từng yêu say đắm quốc công, nhưng nàng lại khác. Đúng là nàng đối với Cao Huyền có rung động, có âm thầm hưởng thụ chút ôn nhu của hắn, nhưng chút rung động đó không đủ cấu thành tình yêu.
Nàng sẽ không trành giành thứ tình cảm mong manh phù phiếm kia với các nữ tử khác. Chỉ có tiền bạc và tài sản liền thân mới là thứ vững chắc nhất trên đời.
Quanh quẩn trong mảnh sân nhỏ, sống cẩn thận một chút, có khi vẫn đạt được ước nguyện của chính mình. Không cầu, không vọng, không đau đớn, uống trà ngắm trăng làm bạn với bốn mùa xuân hạ thu đông.
Cẩn Nhu là thế, tuy bề ngoài nàng mang dáng vẻ nhu thuận, nhưng trái tim nàng cũng mang nhiều vết xước, từ nhỏ đã chịu nhiều khổ cực, bị họ hàng đẩy qua đẩy lại, bị ghét bỏ. Nàng từ sớm đã thấu lòng người có thể bạc bẽo đến mức như thế nào. Bị hoàn cảnh như vậy rèn giũa, khiến nàng có tính cách thờ ơ, không thể dễ dàng yêu đương hay rơi vào ái tình với bất kì ai.
Nàng còn mừng rỡ khi Cao Huyền có cho nàng uống thuốc tránh thai. Nếu không có con, thì sau này hết sự sủng ái, nàng chẳng phải càng dễ dàng rời đi sao. Suy nghĩ lòng vòng một hồi, vẽ vời ra vài con đường, nàng cuối cùng vẫn chưa từ bỏ ý định rời khỏi hắn.
May mà Cao Huyền không đọc được suy nghĩ vô tâm vô phế này của nàng, nếu không hắn sẽ tức đến nổ phổi.
Hắn không phải ghét bỏ chuyện có con gì. Hắn muốn có con với Cẩn Nhu, nhưng bây giờ có thai thì không được. Nhẫn nhịn bao nhiêu năm đương nhiên mấy lần là không đủ. Nếu bây giờ nàng có thai thì hắn lại phải nhịn bao lâu cơ chứ. Chỉ là hắn sợ dọa ŧıểυ mĩ nhân, nên hắn mới tha cho nàng mấy ngày. Cao Huyền còn trẻ khỏe, tinh lực sung mãn, hàng ngày phải điên loan đảo phượng cùng nàng mới đúng.
ŧıểυ mĩ nhân trong lòng hắn không biết điều này, vẫn lạc quan hơn về một tương lai hắn nạp thêm nhiều thiếp. Những ngày vắng mặt hắn ở sơn trang, càng lăn lộn ăn ngủ đến thoải mái.
Lại không biết là trời yên bình trước cơn giông bão.
***
Mơ màng ở trong phòng đọc sách, Cẩn Nhu mới nhớ ra ở phía tây trang viên có suối nước nóng. Cũng lâu rồi không để cơ thể thư giãn trong hồ. Nghĩ vậy, nàng liền đi tới bên phía tây của sơn trang.
Xung quanh làn sương mờ ảo, màn sáo bằng tre trúc theo gió khẽ lung lay va vào nhau kêu lách cách một hồi rồi dừng lại.
Cẩn Nhu nhẹ nhàng hòa vào làn nước, mái tóc đen dài tản ra trên mặt nước, làn da trắng tuyết, mềm mịn như mây bay. Ngâm mình trong làn nước trong vắt, chìm sâu vào trong không khí thư giãn dễ chịu, nàng chớp mắt nhìn làn khói nhẹ nhàng bốc lên hòa vào cảnh thiên nhiên thanh bình xung quanh. Cho dù thế nào, biết hưởng thụ cuộc sống mới có thể vui vẻ hạnh phúc được.
Cẩn Nhu không biết một đôi mắt tựa như lang sói đang chăm chăm nhìn nàng. Thân ảnh cao lớn lặng lẽ vén nước nhẹ nhàng tiến về phía nàng.
Đột ngột, xuất hiện một cánh tay thô bạo bao lấy thân thể hương diễm mềm mại của Cẩn Nhu. Nàng kinh hồn bạt vía muốn hét lên nhưng khi quay lại thấy khuôn mặt của Cao Huyền thì ngừng lại.
Cẩn Nhu giận dỗi vùng ra nhưng Cao Huyền càng ôm ghì mạnh hơn.
- Về mà không báo, lúc nào cũng ở sau muội bất thình lình như vậy, huynh muốn dọa chết ai!
Cẩn Nhu cuối cùng không nhịn nổi mà lên án hắn, trong vòng một tháng đã có tận hai lần hắn ở sau lưng nàng, yên lặng không tiếng động như ma như quỷ vậy, thực sự là khiến nàng hãi chết đi được.
- Mới về, không kịp thông báo, biết muội ở đây liền tới.
Cao Huyền cười cười, hôn nhẹ vào má nàng. Mĩ nhân tắm trong hồ mờ ảo sương khói, tựa như tiên nữ giáng trần. Hắn không ngu mà bỏ qua cơ hội này.
Cao Huyền đưa cằm Cẩn nhu kéo về phía mình, cúi đầu hôn nàng, đầu lưỡi ướt nóng liếʍ mở môi nhỏ màu anh đào, mυ"ŧ mát dây đưa.
Cẩn Nhu chưa quen việc hô hấp khi hôn, đặc biệt là nam nhân kia lúc nào cũng hôn nàng quá mức nồng nhiệt, nàng càng không quen nổi. Nàng nhíu mày đẹp, yếu ớt rên khẽ:
- Ưm...mm~
Ruốt cuộc, miệng nàng bị hắn ép buộc mở ra không thể ngậm lại được, đôi môi qua một hồi giày vò hình như lại muốn sưng lên.
Sương mù trong hồ từng đợt bốc lên, ẩn hiện hai cơ thể nam nữ đang dính vào nhau.
Đến khi người nữ tử kia gần như không thể thở nổi, nam nhân mới luyến tiếc thả cánh môi mềm ngọt của nàng ra.
Nhưng hô hấp của nam nhân đã trở nên thô nặng, ánh mắt nóng rực nhìn nàng. Cẩn nhu đương nhiên nhìn ra, ban ngày mà hắn muốn bậy bạ với nàng.
Chợt nhớ ra cái gì, lần trước là làm ban đêm, dù gì ánh sáng cũng mập mờ hư ảo, lần này nàng hoàn toàn lộ thiên không một mảnh vải, ánh sáng chiếu vào cái gì cũng nhìn thấy rõ mồn một. Nàng đưa người mình ngồi xuống nước, lấy tay che ngực lại.
- Không được! Bây giờ là ban ngày!
- Thì sao?
Hắn muốn thì làm thôi.