Trong lòng Cẩn Nhu lần nữa nhen nhóm ý định bỏ trốn, âm thầm thu gom hành lí. Ngươi không thể nào thuyết phục được một nam nhân đang hứng thú với ngươi thả ngươi đi, chuyện đó là không thể. Đành phải dùng hạ sách thôi.
Nàng tìm thấy một loại thảo dược có khả năng gây ngủ mê ngay trong sơn trang. Vì vùng này khá hẻo lánh, nên sơn trang có riêng một phòng thuốc lớn, ở đây có nhiều loại thảo dược lành tính, chữa trị vài chứng bệnh nhẹ nhàng mà không cần đến đại phu.
Với sự hiểu biết về thảo dược ít ỏi của mình, nàng sẽ lấy một loại gây buồn ngủ nặng nhất mà nàng biết.
Cẩn Nhu dự định sẽ cho những người trong sơn trang ngủ say một giấc. Đến khi Cao Huyền thức dậy thì nàng đã cao chạy xa bay rồi. Lần này nhất định sẽ khác lần trước, nàng thầm nhủ. Dẫu sao nhân số hiện tại ở sơn trang chỉ có mười mấy người, không bằng một góc ở kinh thành, chắc chắn là dễ ra tay hơn.
Đầu tiên, nàng sẽ giả vờ ngoan ngoãn một chút trước mặt Cao Huyền, khiến hắn an tâm mà không phòng bị nàng. Buổi tối ngày bỏ trốn, nàng thay nha hoàn pha trà cho Cao Huyền.
Nói là thay thế cho vui thôi, chứ thực ra mười mấy người hầu đã ngấm thuốc không lâu từ sau bữa ăn tối rồi.
Buổi chiều, nàng lén lút tự nấu thảo dược lên, sau đó nhân lúc hạ nhân dưới bếp không chú ý, nàng tiếp tục lén lút đổ vào trong canh thức ăn của bọn họ.
Nàng chỉ dám bỏ vào bữa tối của hạ nhân chứ không dám bỏ vào bữa tối của hắn và nàng, dễ bị múc cho một bát rồi lại thành gậy ông đập lưng ông.
Tuy vậy, không phải không có cách hạ dược Cao Huyền.
Cẩn Nhu mang trà bước tới, Cao Huyền không khỏi cong cong khóe môi, hắn không thèm che giấu tâm trạng vui sướиɠ của bản thân. Lần đầu tiên Cẩn Nhu chủ động quan tâm hắn tới như vậy, làm sao có thể không vui cho được.
- Nhu nhi…
Vừa đặt trà xuống bàn, Cao Huyền đã nóng lòng ôm nàng vào lòng hít lấy mùi hương trên người nàng. Cẩn Nhu vì lần nữa làm chuyện xấu, trong lòng chột dạ, không dám phản kháng, để cho hắn tùy ý ôm ấp.
Hơi thở của hắn phả trên vành tai nàng, nồng nàn nóng rực, cho nàng cảm giác nguy hiểm kì lạ. Giống như là hắn đang cực kì kiềm chế, giống như nàng dám làm một chút tác động không nên có, con thú bên trong hắn sẽ nhảy xổ ra, cắn nuốt ngấu nghiến nàng ngay lập tức.
- Ca ca… huynh còn công việc mà…
Cẩn Nhu nhẹ nhàng thuyết phục hắn.
- Được, một lúc nữa xong việc, ta với muội sẽ ra bên ngoài ngắm sao một lát… - Cao Huyền nghe lời nàng, nâng bàn tay nhỏ của nàng lên, hôn nhẹ lên mu bàn tay trắng như tuyết kia, đầy vẻ cưng chiều.
Tâm tình của hắn càng ngày càng tốt, vì thời gian gần đây nàng không hề có chút phản kháng nào với hành động thân mật của hắn. Có khi nào hắn hiểu lầm nàng thuận theo hắn rồi không, vậy nếu nàng trốn đi, khác nào là vả vào mặt hắn. Cẩn Nhu toát mồ hôi, nàng ngoan ngoãn quá mức rồi.
Vừa thả nàng ra, hắn quay trở về thần sắc thâm trầm điềm đạm như cũ. Dưới ngọn nến trong phòng, hắn vừa xem vừa đưa bút chú thích bên cạnh. Thỉnh thoảng hắn cũng đưa ly trà lên uống trước ánh mắt đầy thấp thỏm mong đợi của nàng.
Tối nay trời hơi nóng bức, trong lúc chờ đợi, nàng đi vòng ra sau lấy một cây quạt, quạt cho hắn.
Cao Huyền ngẩng đầu lên, thấy nàng chủ động quạt cho mình thì hắn nhìn nàng bằng ánh mắt tỏ ra thấu triệt. Nàng sợ hắn bị nóng nên quạt cho hắn.
Biết là bị hắn hiểu lầm, trong lòng Cẩn Nhu vừa ngại ngùng vừa cảm thấy tội lỗi. Chỉ là trời nóng sẽ hơi khó ngủ, mát mẻ thì giúp loại thuốc kia phát tác tốt hơn.
Nàng không bày tỏ thái độ phản bác hắn, chỉ lặng lẽ đứng một bên vừa quạt vừa ngắm hắn làm việc.
Cao Huyền vốn đẹp mắt, phong thái trầm tư khi làm việc của hắn lại càng mê hoặc lòng người. Hắn ở trong thư phòng thì mang khí chất ôn nhã, ở trên lưng ngựa thì oai phong. Dù có đi chinh chiến mấy năm trên sa trường, nhuộm lấy không ít phong trần mưa gió, cũng không làm hắn mất đi khí chất cao quý tao nhã từ trong căn cốt.
Đứng trước một nam nhân ưu tú như vậy, một thiếu nữ như nàng không tránh khỏi vài khoảnh khắc động lòng.
Nói thật, nàng từng nghĩ rằng làm ŧıểυ thiếp của hắn, không phải không tốt. Trong một tháng qua, nàng có bị sự dịu dàng của hắn dụ dỗ. Ngay cả bây giờ, khi quyết định chạy trốn lần nữa, nàng cũng luyến tiếc chút ôn nhu của hắn.
Nhưng bài học của Bội Duệ còn đó, nàng không thể không thận trọng.
Dì nàng từng nói, điều sai lầm nhất trong cuộc đời của bà là đã trèo cao làm thiếp của quốc công gia. Bội Duệ từng yêu quốc công gia sâu đậm, cũng hận ông đến sâu đậm. Bội Duệ thương yêu nàng là thật, nhưng để nàng giả mạo Cẩn Châu, mang chút tâm tư trả thù quốc công gia là thật.
Cao Huyền hứng thú với nàng, chẳng qua vì chút tư sắc. Hơn nữa, hắn đã hơn hai mươi tuổi rồi, mong muốn có vài nữ tử ở bên cạnh cũng là bình thường.
Sống dựa vào sự yêu thích nhất thời của nam nhân sao? Đối với nàng, chẳng có thứ gì thiếu bảo đảm hơn thứ đó.
…
Một lúc lâu sau, Cao Huyền mới gục xuống bàn.
Loại thảo dược này khi nấu lên thành nước, uống vào nhanh thì một khắc, người nào trâu bò hơn thì mất hai ba khắc mới ngấm hẳn. Vốn là loại thảo dược lành tính, thường có trong các vị thuốc an thần. Chính vì thế, tuy nói là nấu lén lút, nhưng nếu có ai đó bắt gặp thì cùng lắm nàng nói là gần đây nàng khó ngủ thôi. Bọn họ làm sao có thể ngờ là thứ này để cho bọn họ dùng.
Lay Cao Huyền vài cái để xác thực, nàng mới yên tâm đi ra ngoài, còn tiện tay đóng cửa phòng lại.
Toàn bộ hạ nhân đã ngấm thuốc sau bữa ăn tối, có vài người chưa kịp về phòng, ngủ dựa vào tường ở hành lang.
Cẩn Nhu nhanh chóng rảo bước về phòng mình, lấy một gói tay nải giấu sẵn dưới chăn, thuận tiện lấy thêm vài món trang sức làm kinh phí.
Đi thôi!
Cẩn Nhu đang vui vẻ, xoay người đi ra hướng cửa, xoay người xong thì ngay lập tức nụ cười trên môi nàng tắt ngúm.
Cao Huyền không biết đứng ở ngưỡng cửa từ lúc nào, khuôn mặt đẹp đẽ kia đang cười cực kì dịu dàng với nàng. Dẫu thế, không khí xung quanh hắn lại tản ra một hơi lạnh lẽo dọa người.
- Nhu nhi đi đâu trong đêm mà gấp vậy?
- Huynh … huynh không phải là… sao lại như vậy?
Cẩn Nhu sợ hãi tới mức đánh rơi tay nải xuống đất, vài đồ trang sức tiếp xúc với nền gạch kêu leng keng đến chói tai.
Buổi chiều nàng pha chế rất đậm đặc, uống vào thì chỉ có thể ngủ hôn mê đến sáng mai. Tại sao hắn lại không hề hấn gì?
Nàng biết giờ nói gì cũng vô ích, nhưng không thể không vực lại chút tinh thần, cầu xin hắn:
- Đại ca, huynh để muội đi được không, muội xin huynh…
Cao Huyền trĩu hàng lông mày sắc như kiếm xuống, tỏ vẻ ưu tư buồn bã.
- Ta đã cảnh cáo rồi mà Nhu nhi vẫn không nghe lọt tai, xem ra nếu quá nhẹ nhàng với Nhu nhi thì Nhu nhi sẽ không biết sợ rồi…
Nói xong, hắn tiến tới đập vào một huyệt trên người Cẩn Nhu, nàng ngất xỉu ngay tức khắc. Cao Huyền bế nàng rời khỏi căn phòng mang tới chỗ khác.