Muội Muội Đừng Trốn, Để Ca Ca Thương Yêu Nàng!

Chương 11: Bị xích lại (H)

Trước Sau

break

Lúc tỉnh dậy, Cẩn Nhu phát hiện ra cả tay chân nàng đều mang xích sắt, cái xích sắt này vẫn để một khoảng độ dài cho nàng có thể hoạt động trong phạm vi ở trên giường, nhưng tuyệt nhiên ngoại trừ khu vực giường nệm, nàng không thể đi ra chỗ khác.

Cẩn Nhu không thể không nhíu mày. Vội vàng quan sát xung quanh, chỉ thấy mình ở trong một căn phòng rộng rãi, có chút quen thuộc lẫn lạ lẫm. Nơi này cực tối, chỉ có một ánh đèn lập lòe.

Cao Huyền muốn làm gì nàng? Cẩn Nhu có muốn nghĩ cũng bị dọa đến mức không dám nghĩ nữa. Nàng bắt đầu vùng vằng chân tay, xích sắt nhìn qua tuy mỏng nhưng lại rất chắc chắn, không cách nào bứt được.

Làm sao bây giờ, cảm giác nguy hiểm đang đến gần!

Cao Huyền bước vào, bắt gặp cảnh nàng rũ người trên thành giường, gương mặt bơ phờ mệt mỏi, chân tay hơi co lại, nom nàng rất đáng thương.

Hắn cảm thấy bản thân đã nhẫn lại với nàng quá nhiều.

Hắn muốn cả hai từ từ bồi dưỡng tình cảm ở sơn trang này, không nghĩ đến chuyện ép buộc nàng. Nhưng tối nay, Cẩn Nhu đã chạm phải giới hạn của hắn. Thời gian qua hắn quá dung túng cho nàng rồi.

Muốn bỏ trốn khỏi hắn, nàng đừng có mơ!

Cao Huyền tiến tới ngồi bên cạnh đưa tay ra muốn vuốt ve nàng. Cẩn Nhu né tránh hắn, rụt cả người vào sâu hơn ở trong góc.

Hắn cười một tiếng rồi đứng dậy khỏi giường.

Nàng tưởng hắn tức giận rời đi, không ngờ ngẩng đầu lên lại thấy hắn đang cởi y phục, nàng mới ý thức Cao Huyền đang muốn làm gì.

- Đại ca, huynh, huynh… muốn… làm gì?

- Ta muốn làm gì, đừng nóng vội, muội sẽ biết ngay thôi… - Hắn vừa nói vừa cười, hàm ý sâu xa mà lại rõ ràng.

Cẩn Nhu trợn mắt, hoảng sợ hét lên:

- Huynh không thể như vậy được, không được đến đây! Ai đó, cứu với!

- Muội biết là kêu cũng vô ích mà, tiết kiệm sức lực một chút!

Cao Huyền không ngần ngại bắt lấy một cái chân của nàng đang khua lung tung trong không trung. Lực tay hắn cường đại, có giãy giụa thế nào đi chăng nữa thì cả người nàng đều bị kéo về phía Hắn. Y phục thoáng chốc trở nên xộc xệch, vạt váy cũng bị kéo xốc lên gần chỗ mông, lộ ra một cặp chân trắng ngần tựa như tuyết đổ.

Đôi mắt hắn ánh lên tia si mê hiếm thấy, hắn nâng bàn chân nàng lên cao, ngửi hương thơm của nàng một cách say đắm.

Hai tay đã bị xích, nàng chỉ khua được một khoảng trống nhất định, ruốt cuộc không thể với tới chỗ cái mũi và cái miệng của tên nam nhân kia đang làm càn.

Cẩn Nhu bất lực, chỉ có mở to hai mắt kinh hãi nhìn chân mình được người nam nhân thưởng thức chiêm ngưỡng. Hắn cũng đang di chuyển dần lên, sang bắp chân, lên cả phía trên đùi.

Hoàn toàn là trắng nõn, mịn màng như đậu hũ hon vậy.

- Thật là đẹp!

Cả người hắn đều trở nên khô nóng, không kiềm lòng nổi, liếʍ nhẹ lên làn da đùi non mềm của nàng.

Cẩn Nhu giật bắn cả người, run rẩy không thôi. Động tác vừa rồi của hắn khiến nàng nhột.

Sao lại mẫn cảm như vậy, khóe miệng Cao Huyền khẽ nhếch lên, đầy tà ý.

- Đừng… đừng…

Cẩn Nhu nước mắt lưng tròng van cầu hắn. Lại không biết, việc thốt ra như vậy trong lúc này, chẳng khác nào là lời động tình cho hắn tiếp tục. Cao Huyền ngẩng đầu lên, lại kéo vứt cái tiết khố chắn ngang trong tầm mắt, vừa nhìn thấy cánh thịt non mềm như đóa hoa đang e ấp chuẩn bị nở rộ, hắn lao đầu vào liếʍ.

- Ô ~ ah… Không, chỗ đó… Ưm ~

Cẩn Nhu thực sự hoảng sợ, không ngừng đạp chân. Dùng cả hai tay đẩy cái đầu đen xì của Cao Huyền đang cặm cụi giữa hai chân nàng. Lưỡi của hắn ấm nóng, vừa dày vừa mềm, khuấy động sâu bên trong chỗ đó của nàng tựa như một con rắn, lộng hành vô cùng ngang ngược.

Cẩn Nhu muốn đẩy hắn ra nhưng cơ thể lại biến hóa, những ngón tay chạm vào mái tóc đen nhánh trên đầu hắn giờ mềm oặt như không xương, không hề có tí lực đáng kể nào. Nàng có thể cảm nhận được chiếc mũi cao của hắn đang tì vào chỗ đáng xấu hổ nhất trên cơ thể nàng, từ hai lỗ mũi còn liên tiếp phả ra luồng hơi nóng rực.

Hắn thế mà cúi đầu liếʍ chỗ đó của nàng? Còn rất hăng say? Sao… sao có thể?

Đầu óc nàng trống rỗng, tựa như có một luồng sóng nào đó công kích mạnh mẽ, làm cho toàn bộ cơ thể của nàng trở nên tê liệt. Trong khoảnh khắc này, hít thở lưu thông cũng trở nên quá đỗi khó khăn.

- Ah~

Cẩn Nhu ngửa cổ ra sau, hé miệng phát ra những thanh âm kiều mị đến chính nàng còn chưa từng nghe bao giờ.  

Lần đầu tiên trong đời, nàng hoàn toàn không thể tự chủ được cơ thể, lưng cong lên, cẳng chân căng cứng, những ngón chân gập chặt xuống. Sau đó, lại cảm nhận được nơi tư mật của nàng đang trào ra một dòng nước nóng ấm. 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc