Muội Muội Đừng Trốn, Để Ca Ca Thương Yêu Nàng!

Chương 9: Sơn trang

Trước Sau

break

Mấy ngày trôi qua, Cẩn Nhu ngẫm nghĩ lại những gì Cao Huyền nói.

Chẳng lẽ nàng có thể trở về Cao gia, làm đại ŧıểυ thư ế chồng sống những ngày nhàn tản như trước sao. Chuyện này quá hoang đường rồi.

Những gì nàng từng nói ở đại sảnh lúc trước không phải là giả dối. Nàng đã lừa gạt người Cao gia như vậy, trong lòng nàng có áy náy là thật, chỉ cần đừng đánh đừng giết nàng, cho nàng một cơ hội thì nàng sẵn sàng ở lại Cao gia báo đáp ơn nuôi dưỡng.

Cơ mà, nàng sợ Cao Huyền, nàng không tin tưởng hắn. Con người thật của hắn tựa hồ như một con rắn, sẵn sàng bổ nhào về phía nàng, cắn chết nàng lúc nào không hay.

Nàng nhất định phải thăm dò ý định của hắn mới được.

Cao Huyền gần đây đi lại giữa kinh thành và sơn trang, tuy khoảng cách chỉ là nửa ngày đường, nhưng vẫn cực kì vất vả.

Mỗi lần đến, đều là tìm nàng, thỉnh thoảng lại tặng mấy món đồ lặt vặt như là trâm cài, vòng tay,… Hắn rảnh rỗi thì sẽ cùng nàng uống trà, ngắm hoàng hôn, có khi còn đi ngắm sao vào những đêm trời quang. Thỉnh thoảng hắn sẽ nắm tay nàng, hôn phớt nhẹ lên mái tóc của nàng. Thụ sủng nhược kinh, nàng thấy hắn chắc chắn đã bị trúng tà rồi.

Sự bất an trong lòng nàng tăng lên. Đây là kéo dài thời gian tử hình nàng sao?

Một mặt dịu dàng với nàng, nhưng mặt khác, hắn để lại không ít người canh giữ nàng. Từng nhất cử nhất động của nàng đều bị hắn kiểm soát tuyệt đối.

Trước thái độ đó của hắn, Cẩn Nhu chỉ đần mặt ra không hiểu gì cả.

Nhưng đến một ngày, sự vô tri đó cũng chấm dứt.

Nàng được gọi đến thư phòng của Cao Huyền, hắn vẫy nàng lại gần, ôm nàng ngồi trên đùi hắn. Cẩn Nhu nhíu mày, cảm thấy đôi bên quá cá nước thân mật. Sự gần gũi này còn hơn cả những lần trước, liền vùng vẫy hòng thoát khỏi người hắn thì bị cánh tay hắn khóa chặt.

Nữ nhi khuê phòng như nàng làm sao đấu lại nổi cánh tay cứng như đá, từ sớm đã rèn luyện đao kiếm. Đành phải ngoan ngoãn ngồi yên, nghe hắn thầm thì:

- Nhu Nhi đừng quậy, ta cho muội xem cái này rồi hẵng đi được không?

Hẳn mở ra một cuộn tranh, nàng nheo mắt, nhận ra nữ tử trong tranh chính là mình. Bức tranh vẽ nàng mặc một chiếc váy màu xanh lam nhạt giản dị, đầu cài một chiếc trâm ngọc linh lan. Nàng trong tranh ngồi trên ghế, bàn tay chống vào thái dương dáng vẻ chăm chú không biết đang nghĩ cái gì.

Cao Huyền lần này không còn hôn trên đỉnh đầu nữa, trực tiếp hôn thẳng vào má nàng và thủ thỉ:

- Ta vẽ có giống không? Với ta Nhu nhi thế nào cũng đẹp, nhưng màu hợp với muội nhất vẫn là màu xanh lam đi! Cuộn tranh này lúc nào ta cũng mang theo để cho đỡ nhớ muội.

Ngay giờ khắc này, nàng mới nhận ra điểm mấu chốt của vấn đề. Tại sao hắn lại đối tốt với nàng một cách đột ngột như vậy?  

Hình như hắn không hề có ý cho nàng trở lại thành muội muội của hắn đâu, mà thế này giống… giống… nuôi ŧıểυ thiếp. Mấy ngày nay là hắn đang tán tỉnh nàng sao?

Không phải Cẩn Nhu không thông minh, nàng chỉ là lười biếng suy nghĩ sâu xa, phản ứng hơi chậm chạp, nhất là trong chuyện tình cảm nam nữ thì càng trì độn. Nên thành ra cái việc gì nàng cũng bị trễ so với mạch suy nghĩ người ta vài bước. Nhưng nàng không biết, Cao Huyền thích điểm đó ở nàng, hắn nghĩ điểm đó rất đáng yêu.

Cẩn Nhu cứng ngắc nhìn vào bức tranh trước mặt, trong đầu bùng nổ muôn vàn suy nghĩ như pháo hoa.

Nếu được lựa chọn, nàng đương nhiên không muốn trở thành ŧıểυ thiếp của Cao Huyền.

Một là thân phận hắn quá cao quý với so với nàng, chắc chắn là không môn đăng hộ đối.

Hai là, đối với con người như cao Huyền, ở bên hắn chưa chắc nhận được kết cục tốt. Đừng thấy hắn thỉnh thoảng nở vài nụ cười ôn nhu ấm áp mà siêu lòng, bên dưới lớp mặt nạ đó là sự nhẫn tâm khôn cùng.

Trước đây, vài người thúc phụ trong gia tộc bất mãn với việc làm của hắn, tính kế hắn. Hắn tự tay kiếm chứng cớ vứt trước mặt hoàng thượng mà đạp thẳng người ta vào nhà lao luôn. Đừng nghĩ ở chung chiến tuyến với hắn là tốt, nếu dám chống đối hắn, gây bất lợi cho hắn và Cao gia, cho dù là người cùng tộc, hắn sẵn sàng tiễn luôn người ta lên đường.

 Hắn quá sắt đá, còn nàng thì lại nhát gan và dễ mềm lòng. Nàng với hắn có thể hợp nhau sao?

Chưa nói đến chuyện hợp hay không hợp, chỉ việc hiểu Cao Huyền muốn cái gì, nghĩ cái gì là làm khó nàng rồi. Hắn là người tâm tư quá sâu, dễ dàng chơi đùa người khác trong lòng bàn tay.

Nàng là người thích an ổn, cũng thiếu cảm giác an toàn, nàng không muốn cả ngày phải lo lắng tìm cách lấy lòng hắn. Cho dù hắn bây giờ hứng thú với nàng, nhưng sự hứng thú ấy kéo dài được bao lâu?

Nàng nghĩ đến kết cục của dì nàng, Bội Duệ, trong lòng khẽ run.

Nàng là người vô ưu lạc quan, nhưng bên cạnh đó, nàng không phải kẻ thiếu thực tế.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc