Hôm nay, Diêu phi đã cho người âm thầm đổi chất liệu dây đàn, nhìn qua không dễ nhận thấy, mà nhận thấy thì làm gì được.
Chỉ là một mĩ nhân nho nhỏ chẳng được sủng, nàng ta dám hó hé sao. Hoàng thượng bình thường cũng lười quan tâm đến mấy chuyện cỏn con này. Lần trước hắn trách móc nàng chuyện Tô mỹ nhân là nàng quá nóng giận nên gây ra chuyện hơi quá trớn.
Sau lần đó, Diêu phi đã khôn hơn, chỉ cần có lí do hợp lí và là chuyện nhỏ, hoàng đế sẽ không để tâm đến.
Diêu phi đưa li trà lên môi, nhấp một ngụm đầy thỏa mãn. Hết ca khúc này lại bắt Lăng Ngọc đàn ca khúc khác, hôm nay nàng ta phải để cho Lăng Ngọc đàn cho đến khi đôi tay xinh đẹp của nàng rớm máu.
Liên Trúc đứng phía sau nàng thì mặt tái mét, Diêu phi đã ép chủ tử của nàng đàn đến ca khúc thứ hai rồi. Lăng Mỹ nhân mới khỏi bệnh, chân tay vẫn còn yếu, nếu bị diêu phi ép gảy đàn lâu như vậy…
Sơn Ngọc cũng nhận ra ý định này của Diêu phi, và nàng không có ý định hùa theo, nàng đâu có nhiều khúc ca để đàn cho Diêu phi nghe đến thế.
Đến giữa ca khúc thứ hai, nàng chẳng ngần ngại mà kéo mạnh một dây đàn khiến cho nó đứt phựt.
"Chát!"
Dây đàn đứt, ngay lập tức bắn vào không trung, Sơn Ngọc nhanh chóng rụt tay lại, chỉ để một vệt đỏ nhỏ xuất hiện trên đầu ngón tay.
Nàng giả vờ giật mình đứng dậy, vẻ mặt đầy hốt hoảng:
"Nương nương, thần thiếp tội đáng muôn chết! Thần thiếp mải mê tấu nhạc cho nương nương, không ngờ dây đàn lại... lại mục giòn đến mức tự đứt như vậy."
Diêu Quý phi đập bàn đứng dậy: "Ngươi nói cái gì? Đồ vật của ta mà dễ hỏng vậy sao?"
Sơn Ngọc quỳ thụp xuống, giọng nói lộ vẻ lo lắng:
"Nương nương bớt giận! Theo quy định của Nội vụ phủ, cổ cầm dùng cho nương nương phải là loại tơ tằm thượng hạng cung cấp hàng năm. Nhưng dây đàn này thô cứng, dễ đứt, rõ ràng là đám nô tài dưới quyền đã ăn chặn vật tư, đưa đồ kém chất lượng vào cung của người. Thần thiếp đau lòng vì nương nương bị kẻ dưới qua mặt. Nhưng nương nương nghĩ xem, giờ nương nương đang quản lí hậu cung, nếu chuyện này truyền đến tai Hoàng thượng, e rằng người sẽ trách phạt nương nương quản lý lỏng lẻo, để kẻ gian lộng hành ngay dưới mắt mình."
Diêu phi cứng họng. Nàng ta định hành hạ Lăng Ngọc, cho rằng Lăng Ngọc sẽ phải chịu đựng cho nàng ta hành hạ, dù sao một mĩ nhân không được sủng ái làm sao có lá gan chống đối phi tần cấp phi.
Nhưng giờ, Lăng Ngọc không những dám làm hỏng cây đàn kia ngay trước mặt nàng ta, mà còn chụp lên đầu nàng ta tội danh quản lý lỏng lẻo, bị kẻ dưới qua mặt.
Diêu phi bày tỏ dáng vẻ ta không cố ý, ta chỉ thích nghe ngươi đàn thôi để hành hạ nàng thì Sơn Ngọc cũng đáp lại bằng lí do: “thần thiếp cũng không cố ý làm hỏng đồ của nương nương, thôi thì nương nương cứ tha cho thần thiếp, không thì đến tai hoàng thượng thì nương nương cũng gặp rắc rối.”
Cây đàn không cần biết là đồ kém chất lượng hay không, nhưng cho dù có kiểm tra ra thì việc dây đàn đứt cũng là tai nạn thường tình, Diêu Phi không thể lấy cớ đó mà cho rằng nàng cố ý mà phạt nàng.
Nàng làm vậy, hoàn toàn đắc tội với Diêu Phi, nhưng mà cho dù nàng không làm đứt dây đàn ngày hôm nay thì nàng cũng đã đủ đắc tội với Diêu Phi rồi. Đã đắc tội triệt để thì ở đây hứng chịu sự giày vò của nàng ta làm gì, chi bằng kiếm cớ phá đám để được về nghỉ ngơi cho rồi.
Chuyện sau này Diêu Phi đáp trả thế nào thì cứ để về sau tính tiếp, còn hơn là ngày ngày bị lôi đến Trường Xuân Cung cho Diêu Phi sỉ nhục hành hạ. Thái độ của nàng cũng tỏ rõ, nàng cũng không phải trái hồng mềm để cho người ta nắn bóp.
"Ngươi giỏi lắm, giỏi lắm! Ngươi cút đi cho ta!" Diêu Quý phi tức đến run người, chỉ tay ra cửa.
Sơn Ngọc cung kính cúi đầu:
"Thần thiếp cáo lui. Mong nương nương sớm thanh tra lại Nội vụ phủ, đừng để kẻ xấu làm tổn hại đến danh tiếng của người."
Bước ra khỏi Trường Xuân cung, Liên Trúc thở phào nhẹ nhõm, vội vàng lấy khăn tay lau vết máu trên tay nàng:
"Mỹ nhân, người làm nô tỳ sợ chết khiếp. Sao người dám nói Diêu phi như vậy? Sau này e rằng Diêu Phi sẽ không để cho người yên ổn. "
Sơn Ngọc nhìn về phía xa, đôi mắt hiện lên sự lạnh lùng:
"Liên Trúc, cho dù không xảy ra chuyện ngày hôm nay, thì ta cũng sẽ không bao giờ yên ổn với Diêu Phi.”
“Trước kia là do ta quá sợ địa vị của Diêu Phi nên mới bị nàng ta bắt nạt một cách vô lí. Nhưng ngẫm thử mà xem, hậu cung của triều ta có quy củ đàng hoàng, hoàng đế không ngu muội, luật lệ không cho người cấp trên hành hạ vô lí cấp dưới. Chỉ cần sau này chúng ta không phạm lỗi lầm gì, Diêu Phi dù có địa vị cao cũng không thể vô lí hành hạ ta.”
Liên Trúc đi theo sau Sơn Ngọc, cảm thấy chủ tử sau khi ốm dậy có nhiều thay đổi.
Trước kia, sau khi bị hoàng đế bỏ quên, đôi mắt của Lăng mĩ nhân từ vui vẻ đắc ý chuyển sang u sầu và hoảng loạn, nàng luôn sợ Diêu Phi trả thù.
Giờ đây, vẻ u sầu sợ sệt ấy đã biến mất, thay vào đó là sự trầm tĩnh thản nhiên.