Trời chiều ngả bóng, ánh hoàng hôn dát một lớp vàng ròng lên những bức tường gạch đỏ thẫm của cung đình.
Sơn Ngọc bước đi trên con đường lát đá xanh, khung cảnh ngự hoa viên xinh đẹp nhưng vương vất chút buồn tẻ. Nàng vừa định rẽ qua ngõ nhỏ dẫn về cửa cung của mình thì bỗng nhiên, Liên Trúc bên cạnh thảng thốt kêu lên một tiếng nhỏ, rồi vội vàng quỳ sụp xuống đất.
"Mỹ nhân... Hoàng thượng!"
Sơn Ngọc khựng lại. Ở phía đầu con đường, một đoàn người đang lững thững tiến tới. Đi đầu là một bóng dáng cao lớn, mặc long bào màu đen thêu chỉ vàng rực rỡ.
Tim Sơn Ngọc hẫng đi một nhịp. Nàng chưa chuẩn bị tâm lí vững vàng để gặp hắn.
Theo bản năng, nàng muốn xoay người tránh đi, muốn chạy trốn khỏi chỗ này ngay lập tức, nhưng đôi chân lại như bị đóng đinh tại chỗ. Khoảng cách quá gần, nàng không thể lùi lại mà không gây ra tiếng động.
Nàng hít một hơi thật sâu, ép mình phải bình tĩnh, rồi khi bóng hình kia tiến tới gần, nàng khẽ khàng quỳ xuống, đầu cúi thật thấp, tà áo xanh nhạt trải rộng trên nền đá lạnh.
"Thần thiếp Mỹ nhân Lăng thị, bái kiến Hoàng thượng. Hoàng thượng vạn tuế, vạn vạn tuế."
Đôi ủng thêu rồng vàng của đế vương dừng lại ngay trước mặt nàng, chỉ cách vài bước chân. Sơn Ngọc cảm nhận được một luồng áp lực vô hình tỏa ra từ người hắn.
Lý Phục Viêm cúi xuống nhìn vị phi tần đang quỳ dưới chân mình. Hắn không nói gì, chỉ im lặng quan sát trong giây lát. Nữ tử này dù đang quỳ lạy nhưng lưng nàng vẫn thẳng tắp, không hề có vẻ khúm núm dè dặt hoặc là mưu đồ tỏ ra thu hút quyến rũ hắn như những phi tần khác.
"Đứng lên đi." Giọng hắn trầm thấp, mang theo vẻ uy nghiêm lạnh lùng.
Sơn Ngọc đứng dậy nhưng vẫn cúi đầu, giấu đi cảm xúc phức tạp trong đáy mắt. Lý Phục Viêm coi như đã tiếp nhận lễ tiết, rồi lạnh nhạt phất tay cho nàng lui ra, tiếp tục sải bước về phía Trường Xuân cung.
Bước đi khoảng chục thước, Lý Phục Viêm chợt khựng lại, bâng quơ hỏi vị thái giám thân cận đang đi bên cạnh:
"Vị vừa rồi là ai? Trông có vẻ lạ mặt nhỉ?"
Ngụy Cát chẳng lạ gì với sự mất trí nhớ tạm thời thường hay xảy ra của hoàng đế, vội vàng khom người, cẩn thận đáp:
"Bẩm Hoàng thượng, đó là Lăng mỹ nhân của Vân Thư cung, hoàng thượng từng ban vị cho nàng cách đây hai tháng đấy ạ. Gần đây, Lăng mĩ nhân bị bệnh nên không mấy khi xuất hiện, chắc là vừa mới khỏi."
"Lăng Mỹ nhân à…"
Lý Phục Viêm lẩm bẩm. Sau khi lên ngôi được nửa năm, bị nhiều triều thần thúc giục, hắn đành phải tùy tiện chọn vài vị tiểu thư thế gia tạm ổn cho vào cung để cho mấy lão quan kia bớt càm ràm.
Trong số các phi tần, huynh trưởng của Diêu Phù lập được đại công, nên hắn cho nàng ta từ tần vị thăng lên phi vị, rồi cho nàng ta quản lí hậu cung. Không ngờ, Diêu Phi lại lạm dụng chức quyền để hành hạ Tô mĩ nhân, hắn cảm thấy đã chọn lầm người, muốn phế đi quyền quản lí của nàng ta.
Nhưng vẫn nể nàng ta phạm lỗi lần đầu mà chỉ phạt cấm túc bảy ngày. Hắn muốn cho Diêu Phi thêm một cơ hội nữa thử xem.
Nô tỳ Lăng Ngọc bên cạnh Diêu phi có ý với hắn, trong cơn bực bội hắn đã phong vị cho nàng ấy. Bây giờ, Lý Phục Viêm nghĩ lại cảm thấy lúc đó hắn cũng quá tùy ý rồi.
Trước hắn có nghe Ngụy Cát báo, Lăng mĩ nhân đi dạo trong ngự hoa viên, vô lễ với Diêu phi bị ép quỳ đến ngất, lần đó là Lăng Ngọc phạm lỗi thật nên hắn cũng không nói gì.
Sau đó, Lăng Ngọc bị ốm, đóng cửa không ra ngoài. Hắn chẳng hứng thú với chuyện trong hậu cung, chỉ nhàn nhạt bảo Ngụy Cát cho thái y chú ý một chút.
Lý Phục Viêm nghĩ được vài dòng về nàng lại thôi, đầu óc hắn rất nhanh chóng lại trở về những toan tính về chính sự, trước giờ tâm của hắn chẳng mấy khi đặt ở nữ nhân trong hậu cung.
Sơn Ngọc đứng im tại chỗ, nhìn theo đoàn người đi khuất hẳn sau góc tường cung điện. Đến lúc này, nàng mới nhận ra lòng bàn tay mình đã đẫm mồ hôi, trái tim trong lồng ngực đập liên hồi như muốn nhảy ra ngoài.