Sơn Ngọc soi gương đồng, cho Liên Trúc chỉnh trang y phục và trang điểm lại cho nàng.
Nàng soi gương rồi lại cúi đầu nhìn những món trang sức, son môi, phấn phủ bày đầy trên bàn, ánh mắt dừng lại một chút.
Nàng vẫn chưa quen với mấy thứ đồ của nữ tử. Khi nàng còn là Thẩm Sơn Ngọc, nàng có hay dùng một số thứ để chỉnh trang lại cho bản thân trông nam tính hơn, nhưng những món trang sức lấp lánh nữ tính thì chưa thử bao giờ…
Cuối cùng nàng vẫn dời mắt đi, nhìn lại lên gương đồng.
Khuôn mặt của Lăng mĩ nhân vốn thanh tú xinh đẹp. Nếu nhìn kỹ, đường nét này cũng có vài phần tương đồng với nàng ở kiếp trước. Nhưng khuôn mặt cũ của nàng có nhiều nét cương nghị trầm ổn hơn mĩ nhân mềm mại này.
Tổng thể thì vẫn là hai khuôn mặt khác nhau, khiến cho nàng vẫn chưa quen.
“Được rồi, đi thôi…”
"Mỹ nhân, người không cần trang điểm thêm sao?" Liên Trúc đề nghị.
"Không cần." Sơn Ngọc nhàn nhạt đáp, "Đã không được sủng, thì nên giữ đúng mực của kẻ không sủng."
Nàng biết rõ, kẻ cao ngạo như Diêu phi sẽ càng nóng mắt nếu nàng cố tình rực rỡ, càng là cớ cho nàng ta trừng phạt nàng.
…
Trường Xuân cung rực rỡ vàng son, mùi hương hoa hồng nồng nặc đến mức làm người ta chóng mặt. Trên ghế phượng, Diêu phi lười nhác tựa người vào gối thêu, móng tay bọc vàng khẽ gõ lên thành ghế.
Sơn Ngọc bước vào, tư thế đoan chính, tà áo xanh màu lục bảo khẽ xao động. Nàng quỳ xuống, hành lễ đúng chuẩn mực của một phi tần cấp thấp:
"Thần thiếp mỹ nhân Lăng thị, bái kiến Diêu phi nương nương. Nương nương vạn phúc kim an."
Diêu phi không lên tiếng ngay, để nàng quỳ như vậy một lúc lâu mới cười khẩy cất tiếng:
"Lăng Mỹ nhân khỏi bệnh xong, dường như lễ nghi đã tiến bộ không ít. Bản cung còn nhớ lần trước, ngươi tình cờ nhìn thấy bản cung mà như thấy quỷ, chân tay luống cuống đến mức thất thố, đến chào hỏi cũng không xong.”
Sơn Ngọc cúi đầu, giọng nói bình thản:
"Thần thiếp lúc đó ngu muội, mong nương nương đại xá."
"Thôi, bản cung vốn là người bao dung, chẳng lẽ lại đi tính toán với một kẻ đau yếu như ngươi?" Diêu phi phất tay, nụ cười trên môi đầy thâm ý, "Bổn cung hôm nay buồn chán, nghe nói ngươi vừa khỏi bệnh, lại nhớ tài gảy cổ cầm của ngươi ngày trước. Hồi ở Diêu phủ, ngươi vốn là một xướng kỹ được phủ ta mua lại mà thôi nhỉ? Giờ ta thấy hơi mệt, ngươi gảy vài khúc cho ta thưởng thức đi.”
Vừa dứt lời, cung nữ của Diêu phi đã hướng nàng tới một góc bàn, chiếc cổ cầm bằng gỗ ngô đồng đã được bày sẵn.
Sơn Ngọc có chút trầm ngâm ngắm nghía cây đàn. Cây đàn này tuy nhìn qua rất ổn, nhưng chỉ cần có kiến thức một chút là sẽ biết, dây đàn là loại dây thô, không dễ đánh. Hơn nữa, hôm nay Diêu phi gọi nàng đến, nói về thân thế năm xưa của nàng, rõ ràng là muốn sỉ nhục nàng.
Diêu phi muốn nhắc nhở Lăng Ngọc rằng, một nô tì từng hầu hạ nàng ta thì mãi mãi là nô tì thấp hèn, không thể nào rũ bỏ, cũng không bao giờ cao quý như nàng ta được.
"Sao? Ngươi định từ chối ta à?" Giọng Diêu Quý phi lạnh xuống.
Sơn Ngọc chậm rãi đứng dậy, đi về phía chiếc đàn. Nàng khẽ lướt ngón tay lên dây đàn, tiếng "tưng" phát ra thô kệch và chói tai. Nàng liếc nhìn Diêu Quý phi, khẽ nói:
“Sao thần thiếp có thể từ chối nương nương, thần thiếp chỉ đang nghĩ xem có nên đàn khúc mới học cho nương nương nghe không?”
Diêu phi bảo nàng đánh đàn, trong lòng nàng có chút e ngại, năm xưa tuy nàng từng học qua cổ cầm, nhưng nàng không chuyên tâm, chỉ biết đánh cho vui một vài bài tủ nàng thích nghe.
Cũng chẳng biết năm xưa Lăng Ngọc hay đàn bài nào, nàng chỉ có thể đàn một khúc nàng quen thuộc, nhưng khúc ấy phải ít người biết, hoặc chí ít Lăng Ngọc chưa từng đàn trước mặt Diêu Phi. Không thể để Diêu phi phát hiện ra nàng có vấn đề.
Nàng ngồi xuống, hơi điều chỉnh tư thế, rồi bắt đầu gảy.
Sơn Ngọc chọn bài “Lạc Đào Lâm”. Đây là một khúc cực kì ít người biết, năm xưa nàng từng học lén ở giang nam trong một dịp giao lưu bình thường. Có lẽ là Diêu phi chưa nghe bao giờ.
Sơn Ngọc dùng lực cổ tay, tấu lên một khúc nhạc du dương trầm buồn. Đây là một ca khúc nói về một người bị cuộc sống đấu đá tham lam bên ngoài thế gian trần tục làm cho bào mòn hủy hoại, cho đến khi một ngày hắn lạc vào một rừng đào, khung cảnh thế ngoại đào nguyên cảm thấy yên bình và lấy lại được linh hồn thuở ban đầu.
Khi lạc vào rừng đào, tiếng đàn từ trầm buồn chuyển sang vui vẻ nhộn nhịp.
Diêu phi cau mày. Khúc ca này đúng là nàng chưa từng nghe Lăng Ngọc đàn bao giờ.
Thực ra nàng gọi Lăng Ngọc đến đây cũng chẳng phải để nghe đàn, nàng chỉ muốn kiếm cớ hành hạ Lăng Ngọc.
Dẫu sao thì Lăng Ngọc giờ đã là người của hoàng thượng, dù không được sủng ái, nhưng hoàng thượng cũng không bao giờ để cho hậu cung của hắn là kiểu ai muốn làm gì thì làm.
Vì vậy, Diêu Phi phải hợp lí hóa cách nàng ta hành hạ Lăng Ngọc, khiến cho không ai có thể bắt bẻ. Một nô tì thấp kém mà nàng tùy tiện đem vào cung lại dám qua mặt chủ tử câu dẫn hoàng đế, làm sao nàng có thể để cho người này yên ổn, nhất định phải giày vò hành hạ cho bõ tức.