Diêu phi thì khỏi nói, nàng ta hận Lăng Ngọc vô cùng. Sau khi hoàng thượng bỏ quên nàng, Diêu Phi dăm ba bữa lại bày trò hành hạ nàng. Mấy hôm trước, Diêu phi bắt Lăng Ngọc quỳ suốt bốn canh giờ ngoài trời rét khiến cho nàng đổ bệnh, ốm mê man cả chục ngày trời.
Không ngờ một trận ốm này đã lấy đi tính mạng của Lăng Ngọc.
Sơn Ngọc thở dài, suy đoán chuyện Lăng Ngọc còn trẻ mà bệnh một trận đã vong. Hoàng thượng sau khi sắc phong chẳng đoái hoài gì đến nàng ấy, có lẽ nàng ấy đã nhận ra, trong mắt đế vương, nàng chỉ là quân cờ để hắn chọc tức Diêu phi mà thôi.
Lăng Ngọc có dã tâm, có tham vọng, nhưng tầm nhìn hạn hẹp, không được thông minh cho lắm. Nghĩ đến cuộc đời về sau sẽ bị Diêu phi hành hạ đến chết mà tâm như tro tàn, nàng ấy vừa ốm bệnh vừa sợ hãi quá mức mà đi luôn.
Thật đáng tiếc cho một thiếu nữ tuổi còn quá trẻ, dù hành vi của nàng ta đối với Diêu Phi cũng chẳng tốt đẹp gì.
Sơn Ngọc dò hỏi thêm một chút tình hình triều chính.
Bây giờ là Cảnh Nghi năm thứ hai.
Mốc thời điểm hiện tại đã là hai năm rưỡi sau ngày nàng bị giết.
Sau khi nàng ra đi, thái tử đã bị tiên hoàng phế truất, giam cầm trong Tống nhân phủ được tám tháng thì ốm bệnh mất.
Nửa năm sau khi thái tử bị phế, tiên hoàng trầm uất sinh bệnh rồi mất. Và kẻ chủ mưu giết nàng năm xưa, tam hoàng tử Lý Phục Viêm, giờ đã là đương kim Hoàng đế.
Nắm được tình hình, Sơn Ngọc ngửa mặt lên trời, nằm trên giường buông thả cơ thể mình thành hình chữ đại, hoàng toàn chán nản và tuyệt vọng.
Không biết vị thần linh nào làm nữa, nhét nàng vào thân thể nào không nhét, lại đi nhét nàng vào hậu cung của kẻ chủ mưu giết nàng. Hay là thọ mệnh còn lại của nàng cũng không dài lắm, nên nhập hồn vào thân thể này để Lý Phục Viêm xiên nàng lần nữa cho vừa vặn.
Không, nàng chẳng muốn chết thêm lần nữa… một lần là quá đủ rồi.
"Sau khi được ban vị, Tam… à, Hoàng thượng có từng ghé qua chỗ ta bao giờ chưa?" Sơn Ngọc trầm ngâm hỏi.
Liên Trúc vẫn hơi sùi sụt:
"Mĩ nhân, cung điện của chúng ta ở chỗ hẻo lánh, lại không có tiền bạc lo lót cho nội vụ phủ. Hoàng thượng... e là đã quên mất người trông như thế nào luôn rồi.”
Sơn Ngọc khẽ thở phào. Tốt lắm. Vô sủng nghĩa là an toàn.
Nàng tạm thời không muốn đối mặt với Lý Viêm. Bây giờ trong lòng nàng đang tràn ngập oán khí với hắn, nếu hắn mà xuất hiện trước mặt nàng, chẳng biết nàng sẽ làm ra chuyện gì. Giờ nàng chỉ là một mĩ nhân nho nhỏ, hắn bóp chết nàng dễ như một con kiến, có gặp thì cũng phải giả vờ vui vẻ, cùng hắn nói cười ôm ấp sao? Nghĩ thôi nàng đã thấy cả người ớn lạnh.
Nàng cần thời gian để thích nghi với lớp vỏ bọc này.
Tuy nhiên, sự yên bình của nàng không kéo dài được lâu. Vài ngày sau, khi Sơn Ngọc vừa có thể tự mình bước xuống giường, bên ngoài đã vang lên tiếng thông báo lanh lảnh của thái giám:
"Diêu phi có lệnh, Lăng Mỹ nhân ngay lập tức đến Trường Xuân cung!"
Liên Trúc mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy nắm lấy tay áo Sơn Ngọc:
"Mỹ nhân, Diêu phi nương nương luôn luôn ghi hận người, cứ nhất quyết muốn làm khó người. Lần trước người bị phạt quỳ bốn canh giờ cũng là vì nương nương nói người không hiểu quy củ lễ nghi. Sau đó người mới đổ bệnh nặng, giờ mới đỡ hơn một chút mà…"
Sơn Ngọc nhìn đôi vai gầy gò đang run rẩy của Liên Trúc, vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng trấn an.
"Đừng sợ, lần này ta sẽ không để Diêu phi có cớ phạt ta.”
Ánh mắt nàng ánh lên vẻ trầm tĩnh, không chút sợ sãi.
Diêu phi sao? Diêu gia cũng chẳng phải thế gia vọng tộc gì so với Thẩm gia lúc trước của nàng. Ca ca nàng ta là Diêu Lương đang ở biên cương trấn thủ, có chút công trạng nên nàng ta mới vào cung đã được phong phi vị.
Sơn Ngọc thật muốn thử kiểm nghiệm xem, ruốt cuộc là triều đình hiểm ác hay hậu cung này khắc nghiệt hơn.