Mực Họa Cố Nhân

Chương 16: Móng vuốt

Trước Sau

break

Buổi tối, Hoàng đế mở tiệc rượu ngay tại bãi săn để quần thần và các vương tôn cùng chung vui. Khi hơi men đã ngà ngà say, bầu không khí đang lúc thả lỏng, hoàng đế nhẹ nhàng đặt chén rượu xuống, ánh mắt quét qua bốn người con trai đang ngồi phía dưới. Ngài khẽ thở dài, vẻ mặt lộ nét sầu não.

" Trẫm nhớ Trác Vưu, hắn là một mãnh tướng giỏi giang, thường năm nào vào lúc này hắn cũng sẽ về kinh thành tham gia săn hắn, hắn cũng là người hay giành nhiều chiến lợi phẩm nhất. Năm xưa, hắn cùng trẫm vào sinh ra tử, lập không ít công trạng. Vậy mà bây giờ…”

Trác Vưu là Tổng đốc Hóa Lâm, vừa bị điều tra tham ô cả triệu lượng bạc, khiến cho Hóa Lâm sinh ra nhiều nạn dân, khi nạn dân vùng lên khởi nghĩa, hắn cho người tàn sát. Hóa Lâm ở xa triều đình, thông tin có phần hạn chế. Vừa rồi có một vị quan dưới trướng Trác Vưu vì căm ghét những việc làm của Trác Vưu, trước khi ông ta bị giết đã cho người chạy thoát khỏi Hóa Lâm về kinh thành cấp báo.

Triều đình phải cử người đến bắt Trác Vưu và dẹp loạn. Mùa thu năm nay, Trác Vưu về kinh thành không phải để cùng hoàng đế tham gia cuộc đi săn, mà là để định tội. Mấy ngày này, hoàng đế đều không vui vẻ chính là vì chuyện này.

“Thái tử, con thấy nên xử lí Trác Vưu như thế nào?”

Câu hỏi vừa đưa ra, bầu không khí đại tiệc lập tức đóng băng.

Thái tử đứng lên, cung kính đáp:

“Tội trạng của Trác Vưu đã rõ. Hắn tham ô là thật, lại bừa bãi tàn sát dân tị nạn. Tội của Trác Vưu đáng chết, nhưng nhi thần nghĩ, trước khi có tội hắn cũng là người có công. Nể tình công lao của hắn năm xưa, có thể giảm bớt tội trạng, cho hắn đi lưu đày. Việc này vừa khiến triều đình giữ được sự uy nghiêm của vương pháp, nhưng cũng đủ cho thiên hạ thấy sự nhân nghĩ của phụ hoàng.”

Hoàng đế nhướng mày nhìn thái tử, chốc sau lại quay sang các hoàng tử khác.

“Thật sự là cách giải quyết của con khá tốt. Các con thấy sao về cách làm việc của thái tử?”

Nhị hoàng tử Lý Thúc Thu, đã được phong làm Khang Vương, đứng ra tiếp lời:

“Nhi thần cũng thấy cách giải quyết của thái tử cực kì ổn thỏa. Có thể tịch biên nhà của Trác Vưu để bù đắp lại tiền cứu tế, cử một người đáng tin vậy đến Hòa Lâm, xoa dịu lòng dân.”

Tứ hoàng tử Lý Úc Hưng cũng xông xáo xen vào một câu:

“Thái tử và nhị ca đều có cách hay, triều ta pháp luật nghiêm minh, nhưng không phải vô tình, có thể giảm nhẹ hình phạt cho công thần cùng gia quyến của hắn.”

Hoàng đế nghe xong, khẽ vuốt râu mỉm cười, nhưng trong mắt không có quá nhiều sự dao động. Câu trả lời của ba vị hoàng tử chu toàn, thể hiện sự nhân từ khéo léo. 

Lúc này, Hoàng đế quay sang vị hoàng tử duy nhất nãy giờ vẫn lười biếng uống rượu, gảy mấy hạt đậu phộng trên đĩa: "Phục Viêm, con nghĩ sao?"

Lý Phục Viêm đặt chén rượu xuống. Hắn uể oải đứng dậy, trạng thái vừa tỏ vẻ lười biếng, vừa có vẻ không quan tâm đến câu hỏi của hoàng đế lắm.

Nhưng khi hoàn toàn đứng dậy, hắn nhìn về phía hoàng đế, đôi mắt phượng lóe lên một tia sắc bén, thản nhiên nói:

“Thái tử ca ca đã đưa ra cách giải quyết rất tốt, rất trọn vẹn nghĩa vua tôi. Nhưng nếu là nhi thần, nhi thần sẽ giết Trác Vưu không tha, chu di tam tộc.”

Lời vừa thốt ra, tất cả mọi người xung quanh đều kinh hãi ngơ ngác. Thái tử và các hoàng tử khác cũng biến sắc, ngoảnh lại nhìn hắn.

Hoàng đế nheo mắt, trầm giọng hỏi: "Hắn là công thần, năm xưa có công giúp trẫm ổn định biên cương, con làm vậy không sợ làm quân sĩ lạnh lòng, không sợ người đời chửi trẫm là bạo chúa sao?"

Lý Phục Viêm lắc đầu nói:

"Phụ hoàng, giang sơn này là của phụ hoàng, là của Lý gia chúng ta, nhưng gốc rễ chống đỡ thiên hạ vẫn là muôn dân bách tính. Công thần có công, triều đình đã ban thưởng vinh hoa phú quý, phong hầu bái tướng, đó là sòng phẳng. Hắn cậy công làm càn, hút máu ăn tủy của dân chúng Hòa Lâm. Hòa Lâm nằm sát ngay biên cương, nơi đó bất ổn chính là tự tay đào móng tường cho sự ổn định của quốc gia.”

“Phụ hoàng nghĩ tại sao chuyện ở Hòa Lâm lớn như vậy, mà đến tận bây giờ mới có một tên lính quèn vật vã chạy đến báo cáo. Những quan viên xung quanh Hòa Lâm, ở trong Hòa Lâm mù hết rồi sao, tuần phủ ở đấy mù hết rồi sao. Không phải, là vì họ biết Trác Vưu là công thần được phụ hoàng ưu ái, cho dù có bị trách tội thì cũng có khả năng thoát tội, còn có ngày đông sơn tái khởi. Nếu bây giờ bọn họ tố cáo Trác Vưu, không phải là đắc tội với hắn hay sao, nên bọn họ mới im lặng không dám tố cáo. Phụ hoàng, vụ án này đang có rất nhiều quan thần và bách tính đang nhìn vào.”

“Nếu phụ hoàng nhẹ tay, thì bá tánh Hòa Lâm, những người tan nhà nát cửa dưới tay Trác Vưu nghĩ như thế nào, những người có người thân chết dưới tay Trác Vưu nghĩ như thế nào. Không chỉ họ, những bá tánh ở vùng khác nghe chuyện này sẽ nghĩ như thế nào? Những tên quan viên, những kẻ bắt tay với Trác Vưu, những kẻ im lặng không dám đụng vào Trác Vưu, những kẻ đứng ngoài nhìn vào sẽ như thế nào? À, tội Trác Vưu nặng như thế, mà ông ta không những được tha chết, gia quyến yên ổn, thì có phải sau này mình có chút công lao, phạm chút tội sẽ được tha thứ phải không? Nhi thần không nghĩ đó là nhân từ, cả bách tính cũng đều không nghĩ phụ hoàng nhân từ, đó là bao che cho thuộc hạ!”

Hắn bước lên một bước, dõng dạc nói:

"Đôi khi quá nhân từ sẽ khiến bọn sâu mọt khác nhìn vào mà khinh nhờn luật pháp. Muốn trị tận gốc, đôi khi cũng phải tàn nhẫn đúng lúc. Không nhất thiết phải chém đầu, nể hắn cũng từng là một vị quan tốt có cống hiến, hãy ban thuốc độc để cho hắn được chết toàn thây, tịch thu gia sản tam tộc lấy tiền bù vào kho bạc cứu tế ở Hòa Lâm. Dùng cái chết của Trác Vưu để làm gương, cảnh cáo cho các quan lại, không bao giờ được quên bổn phận của họ. Cũng lấy sự tín phục của dân chúng đối với triều đình.”

Sơn Ngọc ngồi trong một góc khuất, chứng kiến toàn bộ màn đối đáp này mà không khỏi rùng mình. Đây không phải thứ mà một vị hoàng tử không quan tâm đến chính sự, ăn chơi tùy hứng có thể nói được.

Nhưng lúc ấy, mọi người đều không quá đặt nặng những lời nói của tam hoàng tử, bởi xưa nay ai cũng biết hoàng đế cai trị nhân từ, luôn dùng nhu để trị cương, ngài sẽ không bao giờ nghe theo ý kiến của một vị hoàng tử mới mười sáu tuổi còn trẻ người non dạ, và chưa tham gia chuyện triều chính bao giờ.

Cho đến khi, hoàng đế thực sự xử tử Trác Vưu. Các hoàng tử và quan lại trong triều đình mới giật mình nhìn lại vị tam hoàng tử này.

Lý Phục Viêm chính thức để lộ móng vuốt sắc bén của mình từ lúc đó…

break
Trước Sau

Báo lỗi chương