Ngự thư phòng là nơi trang nghiêm và tĩnh lặng nhất trong hoàng cung, phảng phất mùi trầm hương quý giá quyện lẫn mùi mực thơm nồng đượm. Kiếp trước, Sơn Ngọc chẳng lạ lẫm gì với nơi này.
Nàng đầu cúi thấp, bước theo Ngụy Cát đi vào. Vừa nãy ngay trước cửa điện, nàng đã thấy Hồ thượng thư bị hai thị vệ đè xuống đánh đòn.
Ngụy Cát cười tươi nói với nàng: “Mĩ nhân đừng sợ, Hồ thượng thư hôm qua ở nhà trốn trực đêm, bị hoàng thượng đi tuần tra bắt gặp vắng mặt, giờ hoàng thượng chỉ phạt răn đe ngài ấy một chút.”
Sơn Ngọc: “…”
Đúng là tác phong của Lý Phục Viêm. Đường đường là quan viên tam phẩm lại bị thị vệ đánh công khai ban ngày ban mặt như thế, hắn chẳng nể nang mặt mũi lẫn bộ xương già của Hồ thượng thư tí nào cả.
Lý Phục Viêm ngồi sau án thư, tay cầm bút phê duyệt tấu chương. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn nàng hành lễ xong liền buông một câu:
"Trong lúc Ngụy Cát chuẩn bị bàn giấy cho nàng. Đến đây mài mực giúp trẫm."
Sơn Ngọc bước tới cạnh bàn, tay cầm thỏi mực đen bóng, bắt đầu mài nhẹ nhàng trên nghiên đá đoan khê. Động tác của nàng uyển chuyển, giữ cho nhịp điệu đều đặn để mực không bị văng, và mực cũng không quá đặc.
Sơn Ngọc đang mài bỗng dưng hơi khựng lại, chuyển đổi động tác. Lăng ngọc trước kia chỉ là nữ tì theo hầu Diêu Phù, liệu mài mực quá mức thuần thục có phải hơi kì lạ không?
Lý Phục Viêm tuy tập trung phê duyệt, vẫn liếc qua nhìn đôi bàn tay mảnh khảnh của nàng. Hắn tùy ý nói:
“Gần đây luyện chữ nhiều nên cách nàng mài mực trông thuần thục nhỉ?”
Được Lý Phục Viêm cho nấc thang đi xuống, Sơn Ngọc không ngần ngại mà tận dụng, cười gượng đáp một tiếng.
“Vâng…”
Ngụy Cát nhanh chóng sắp xếp xong xuôi bàn giấy cho nàng. Sơn Ngọc mài mực xong thì quy củ lùi lại, ngồi xuống vị trí đã định. Nàng hít một hơi sâu, cầm lấy bút lông, bắt đầu hạ bút.
Lý Phục Viêm mải mê phê duyệt tấu chương, mãi chốc sau mới dừng lại. Hắn tựa lưng vào ghế rồng, đôi mắt sắc lạnh như chim ưng khóa chặt lấy bóng dáng nhỏ nhắn của nàng. Từ góc độ của hắn, có thể thấy rõ bờ vai lẫn cánh tay nàng đều không hề tự nhiên khi đặt bút.
Nàng viết rất chậm, mỗi nét chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng, dường như dồn nén lắm mới viết ra được một đoạn nhỏ.
Tay nàng cầm bút quá cao, cổ tay thỉnh thoảng lại khẽ xoay theo một phương hướng không hề quen thuộc của chính bản thân nàng. Thật giống như một người đang tập tành viết chữ.
Nhìn tiểu mĩ nhân đang vật lộn với cổ tay của chính mình. Khóe môi Lý Phục Viêm khẽ nhếch lên một độ cong nhẹ.
"Khởi bẩm Hoàng thượng, Công bộ Thị lang Cẩm Luân cầu kiến."
Lý Phục Viêm thu lại nụ cười, nhàn nhạt thốt ra một chữ: "Truyền."
Cẩm Luân bước vào, hắn quỳ sụp xuống hành lễ, giọng nói đầy vẻ lo âu:
“Khởi bẩm hoàng thượng, việc đào kênh ở Hoài Châu đang gặp đại nạn. Mưa lớn kéo dài suốt nửa tháng qua khiến nước sông dâng cao, bùn đất sạt lở nghiêm trọng. Công sức đào đắp bấy lâu đều bị nước lũ cuốn trôi, người thương vong không ít.”
Lý Phục Viêm nhíu mày, trầm ngâm hồi lâu cùng Cẩm Luân bàn bạc. Sau một hồi cân nhắc, hắn đưa ra chỉ thị tạm thời cho dừng việc đào bới trực tiếp, thay vào đó tập trung nhân lực đắp đê ngăn lũ và khơi thông các dòng chảy phụ để giảm áp lực cho lòng kênh chính. Cẩm Luân nhận lệnh, cung kính cáo lui.
Ngự thư phòng rơi vào im lặng, Lý Phục Viêm đứng dậy, đi tới bên cửa sổ, nhìn về phía phương bắc xa xôi. Sau một hồi lâu, hắn đột ngột xoay người, hướng về phía Sơn Ngọc đang đang luyện chữ, cất giọng trầm thấp:
“Nàng vừa nghe thấy rồi đó. Chuyện đào kênh quan hệ đến thủy lợi của cả một vùng, mưa lớn không dứt, thời tiết bất lợi khó đoán. Nếu là nàng, nàng cảm thấy nên giải quyết thế nào để vừa lòng dân lại vừa kịp tiến độ?”
Ngòi bút trên tay Sơn Ngọc khựng lại, một giọt mực đen sẫm rơi xuống mặt giấy trắng tinh, loang ra như một vết chàm. Tại sao hắn lại nói chuyện chính sự với một mĩ nhân nho nhỏ như nàng?
Nàng vội vàng buông bút, quỳ xuống đất, giọng run rẩy:
“Hoàng thượng, thần thiếp vốn kiến thức nông cạn, chỉ biết vài chữ nghĩa sơ sài, chuyện quốc gia đại sự như thế này, thiếp thật sự vô năng, cũng không có quyền can thiệp.”
Nàng cúi gập đầu, che giấu sự kinh hoàng trong đáy mắt. Sơn Ngọc không hiểu tâm tư của người nam nhân này. Phi tần không được can thiệp chính sự. Việc hắn để nàng ở ngự thư phòng luyện chữ, đã gọi là phá lệ rồi.
Lý Phục Viêm nhìn giọt mực loang lổ trên tờ giấy của nàng, môi khẽ nhếch lên.
“Là trẫm quá ưu phiền… làm nàng hoảng sợ rồi.”
Hắn đi đến chỗ kệ sách, lấy từ trên đó ra một đồ vật để ngắm nghía.
Đó là một vật trang trí bằng gỗ, hình một con hươu nhỏ đang ngậm cành linh chi.
Sơn Ngọc nhìn thấy vật đó, hơi thở nàng bỗng chốc nghẹn lại.
Đó là món quà nàng đã tự tay khắc và tặng cho thái tử phi Thẩm Châu. Tại sao nó lại ở trong tay Lý Phục Viêm?
"Vật này... hoàng thượng thích nó sao?" Sơn Ngọc cố gắng giữ giọng mình không run rẩy, giả vờ như lần đầu nhìn thấy.
Lý Phục Viêm cầm con hươu gỗ lên, ánh mắt hắn ánh lên tia lạnh lùng.
"Chỉ là giữ kỉ niệm bởi người làm ra nó đã chết rồi. Trẫm giữ nó lại để tự nhắc nhở bản thân về một kẻ ngu ngốc, năm xưa không chịu đi theo trẫm.”
Hắn nhìn xoáy vào mắt Sơn Ngọc, giọng thấp hẳn xuống:
"Nàng nói xem, nếu kẻ đó biết kết cục đối đầu với trẫm là cái chết, liệu khi sống lại hắn có hối hận mà lựa chọn khác đi không?”
Sơn Ngọc sững sờ. Hóa ra, trong suốt hai năm qua, hắn không hề quên nàng, còn đầy oán khí chuyện năm xưa nàng không về dưới trướng hắn mà đi theo thái tử.
Đúng là trước khi nàng hoàn toàn phục vụ cho thái tử, mối quan hệ giữa hai người không tồi. Nhưng tách thì cũng đã tách, đấu đá nhau sứt đầu mẻ trán cũng đã làm rồi, mà nàng cũng đã vong mạng dưới đao kiếm của thuộc hạ hắn.
Lý Phục Viêm việc gì phải oán hận ở một kẻ đã chết như nàng.
"Hoàng thượng anh minh như vậy, thần thiếp nghĩ... nếu người đó sống lại, có lẽ sẽ hối hận…" Nàng cúi đầu, che đi xúc cảm lạnh lẽo trong lòng.
Lý Phục Viêm cười nhạt, đặt con hươu trở lại vị trí cũ:
"Nàng nói năng hay thật đấy. Ước gì năm xưa, thái độ của người này đối với trẫm bằng một phần nàng đối với trẫm bây giờ. Trẫm chắc chắn sẽ không bạc đãi hắn.”
“Ồ, mực loãng rồi, nàng giúp trẫm mài mực lại đi." Hắn vẫy vẫy tay.
Nén giấu cơn tức giận, Sơn Ngọc nở ra một nụ cười đủ tiêu chuẩn của một phi tần, tiến tới chỗ án thư để giúp hắn mài mực. Trong gian phòng yên tĩnh, chỉ còn tiếng thỏi mực chạm vào nghiên đá.