Mực Họa Cố Nhân

Chương 11: Giấu đầu hở đuôi

Trước Sau

break

Sơn Ngọc tiếp tục quay sang chỗ cung nữ tên Liễu Anh, người bắt quả tang Nhạn nhi chôn bùa, nàng ta quỳ ngay ở bên cạnh.

“Vào cuối canh tư, ngươi thực sự chứng kiến Nhạn nhi đào bới dưới gốc đào?”

“Đúng… là nô tỳ chứng kiến…” Liễu Anh cẩn thận trả lời.

"Cả đêm hôm qua, trời đổ mưa phùn đầu xuân, đất dưới gốc đào chắc chắn phải mềm và bùn dính."

Sơn Ngọc tiến lại gần Nhạn Nhi, cầm lấy đôi tay đang run rẩy của nàng ta giơ lên trước mặt mọi người:

"Hoàng thượng nhìn xem, móng tay của Nhạn Nhi sạch sẽ, không có chút đất bẩn nào. Ngược lại, kẽ móng tay nàng ta lại vương chút bột vôi trắng dùng trong xây dựng, thứ chỉ có ở Tây Thủy điện, nơi đang được trùng tu sửa sang lại. Nhạn nhi, ngươi bị Liễu Anh bắt gặp rồi bị nhốt lại, không lẽ có người bưng một chậu nước đến tận nơi cho ngươi rửa tay, mà nếu có rửa tay thì tại sao lại dính bột vôi trắng, thứ không có ở Trường Xuân Cung? Ngươi thử giải đáp thắc mắc cho ta thử xem! Cả Ngươi nữa Liễu Anh, ngươi cũng phải nói cho rõ ràng!”

Nhạn Nhi hoảng hốt rụt tay lại. Liễu Anh và Diêu phi biến sắc, định ngắt lời nhưng Sơn Ngọc đã nhanh hơn:

"Hình nhân này dùng vải lụa Hương Vân Sa, loại này chỉ có cấp bậc chiêu nghi trở lên mới được dùng. Một mỹ nhân như thần thiếp, lấy đâu ra vải thừa Hương Vân Sa để làm bùa? Mà Nhạn Nhi, một cung nữ quét dọn sao lại có được nó? Cùng lắm chỉ có ma ma và cung nữ thân cận bên cạnh nương nương là có thể động vào được thôi.”

“Trong câu chuyện Nhạn Nhi và Liễu Anh kể có quá nhiều lỗ hổng, hoàng thượng anh minh, xin người hãy tra xét rõ ràng trước khi định tội cho thần thiếp.”

Khuôn mặt hai cung nữ quỳ trên mặt đất đã hoàn toàn tái mét. Họ đều không biết rằng thứ bột mỏng dính trên đầu ngón tay kia lại là bằng chứng tố cáo lời họ nói là giả. 

Nhạn Nhi nhớ tới đêm qua nàng ta đã chạy tới Tây Thủy điện vắng vẻ để chia tay tình lang, thế thì đế hài của nàng… Nàng ta khúm núm, giấu đôi chân vào trong vạt váy rộng thùng thình.

Sơn Ngọc không kìm được, khẽ hừ lạnh:

“Ngươi không cần phải lén lút như vậy, cho dù tay ngươi không dính thứ bột kia thì nó cũng quá mức sạch sẽ rồi. Đào đất bùn cho dù rửa sạch tay đến mấy thì trong một thời gian ngắn như đêm qua tới nay nó cũng sẽ để lại vết ố vàng. Ngươi nghĩ ta không tìm ra sơ hở được sao? Nếu tính đổ tội cho ta thì ít nhất cũng nên lựa thời điểm hợp lí chút! Con hình nhân kia trông bẩn thật, quả nhiên là được chôn dưới đất bùn. Ồ, Liễu Anh, tay của ngươi trông sạch đấy, nhưng kẽ móng chưa rửa sạch đâu!”

Nhạn Nhi và Liễu Anh đều mặt cắt không còn giọt máu.

Lý Phục Viêm nheo mắt quan sát nữ tử do chính tay hắn ban vị vào mấy tháng trước, sự điềm tĩnh và khả năng ăn nói sắc bén của Lăng Mỹ nhân khiến hắn khá bất ngờ.

Lý Phục Viêm đập bàn, giọng nói lạnh thấu xương.

“Được rồi! Ngụy Cát, mau đi tra!”

“Nô tài tuân chỉ!” Ngụy Cát nhận lệnh rời đi.

Một canh giờ sau.

“Bẩm hoàng thượng, những gì Lăng mĩ nhân nói đều là sự thật. Thêm nữa, hôm qua vào khoảng giờ dần, có người đã thấy Nhạn Nhi lảng vảng ở bên Tây Thủy điện vớ một thị vệ, không hề ở Trường Xuân Cung.”

Lý Phục Viêm quay sang Diêu phi, hừ lạnh:

“Diêu phi, nàng nói xem, tại sao cung nữ ở trong cung nàng lại đi đến chỗ Tây Thủy điện lảng vảng vào giờ đó? Vậy mà nàng ta dám nói dối trắng trợn là nàng ta đang chôn đồ ở trong Trường Xuân cung? Con hình nhân kia rõ ràng là đã được chôn từ trước nửa đêm, cây đào trong sân kia cũng chẳng phải chỗ hoang vắng gì, sao nàng ta chôn ở đó mà người ở trong cung nàng không phát hiện?”

“Lăng mĩ nhân quả thật là không có bạc dư, đến đồ dùng sinh hoạt còn bị nội vụ phủ cắt xén, nàng ấy ăn không no, mặc không đủ lại có dư dả bạc đút lót cho nô tỳ quét dọn kia để đi hại nàng sao?” Lý Phục Viêm cười lạnh.

Diêu phi nhất thời á khẩu.

Biết cung tỳ Nhạn Nhi hay trốn khỏi Trường Xuân Cung để hẹn gặp thị vệ, nàng ta đã bắt Nhạn Nhi, uy hiếp nàng ta, muốn dùng mối quan hệ bất chính của nàng ta lẫn tên thị vệ kia, ép nàng ta trở thành quân cờ hi sinh, đổ tội cho Lăng mĩ nhân. Đổi lại, cả tên thị vệ lẫn gia đình nàng ta đều sẽ được an toàn. Mà Diêu phi còn hứa hẹn với Nhạn Nhi bồi thường hậu hĩnh cho gia đình nàng ta.

Con hình nhân vải kia vì để cho chân thật, Diêu Phi đã ép Nhạn Nhi tự may tự làm, khi làm xong, nàng ta cũng bắt chính Nhạn Nhi chôn dưới gốc cây đào, chỉ là không phải chôn lúc đầu canh tư mà là trước đêm hôm qua. Giữa đêm, trời có đổ mưa nhỏ rả rích…

Không ngờ, con cung tỳ Nhạn Nhi ngu ngốc này, hôm qua không ngoan ngoãn ở trong Trường Xuân cung mà chạy sang phía Tây Thủy điện đang trùng tu không có ai ở. Chắc là trước khi chết, nàng ta muốn gặp tình lang lần cuối.

Đúng là đáng chết!

Diêu phi vô cùng hối hận, nàng ta đã quá nóng vội, để lại quá nhiều sơ hở cho Lăng mĩ nhân lật ngược thế cờ.

Sơn Ngọc biết bản thân nàng đã biện hộ thành công, nàng cúi đầu tỏ vẻ yếu ớt, che đi tia sáng lạnh lùng trong đáy mắt.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương