Diêu phi sau một hồi bàng hoàng đã nhanh chóng lấy lại cái vẻ mặt vô tội, nước mắt nàng ta tuôn ra như mưa, vừa khóc vừa nói:
"Hoàng thượng, thần thiếp thật không ngờ Nhạn Nhi với Liễu Anh lại là hạng người lòng dạ thâm hiểm như vậy! Hai nàng ở bên cạnh thiếp bấy lâu, thiếp cứ ngỡ hai nàng là những tiểu cung nữ quét dọn thật thà. Nhạn nhi, ngươi không những lén lút qua bên Tây Thủy điện tư thông, còn mượn tay ta để hãm hại Lăng muội muội. Thần thiếp quản lí cung mình không nghiêm nên mới bị kẻ dưới che mắt, suýt chút nữa đã làm tổn thương Lăng muội muội, xin hoàng thượng trị tội!"
Sơn Ngọc đứng bên cạnh nhìn màn kịch giả tạo của Diêu phi, trong lòng không khỏi cười nhạt. Một câu "thần thiếp bị che mắt" đã đẩy sạch mọi trách nhiệm cho hai tiểu cung nữ nhỏ nhoi. Xem ra, Diêu phi đã nắm trong tay toàn bộ thân nhân của hai tiểu cung nữ này rồi.
Nhạn Nhi và Liễu Anh không ngừng run rẩy, Diêu phi từ nãy giờ vẫn luôn siết chặt chiếc vòng tay. Không ai để ý, chiếc vòng tay đó là tín hiệu từ trước, thúc giục hai tiểu cung nữ kia biết đường mà làm, nếu không người thân của bọn họ đều sẽ gặp họa.
"Hoàng thượng..."
Nhạn Nhi gần như bò trườn trên sàn, tiếng khóc nghẹn ngào:
"Nô tỳ... nô tỳ thừa nhận. Là nô tỳ tự ý làm tất cả. Nô tỳ căm ghét Lăng mỹ nhân, trước đây ở Trường Xuân Cung, nàng ta ỷ vào việc nàng ta là cung nữ hầu cận bên cạnh nương nương, nàng ta luôn luôn kiếm cớ để bắt nạt nô tỳ và Liễu Anh. Có lần nô tỳ đang gánh nước, nàng ta cố ý huých ngã nô tỳ vào xô nước, lần đó tiết trời mùa đông vô cùng lạnh lẽo. Vậy mà nàng ta không chút hối lỗi, còn chửi nô tỳ là tiện tỳ thấp hèn không có mắt.”
“Sau này nàng ta trở thành mĩ nhân, nô tỳ và Liễu Anh càng oán hận hơn. Dựa vào đâu, dựa vào đâu mà người ác độc như nàng ta có thể lên làm chủ tử cơ chứ? Nô tỳ ôm hận trong lòng, liền lấy chút vải thừa mà nương nương sai người đem vứt để giả làm bùa chú, đổ tội cho nàng ta. Nô tỳ và Liễu Anh bị hận thù làm mờ mắt nên mới hành động hồ đồ. Nô tỳ biết sai rồi! Xin hoàng thượng khai ân! Xin nương nương khai ân!”
Nói đoạn, Nhạn Nhi không đợi ai kịp phản ứng, đột nhiên đứng bật dậy, dùng hết sức bình sinh lao đầu vào cột trụ bằng gỗ ở trong phòng.
"Bụp!"
“Muội muội…”
Liễu Anh kinh hoàng nhìn Nhạn Nhi tự sát, nàng ta thoáng nhìn Diêu phi một cái, sau đó liền nghiến răng, đột ngột lao đầu vào cột trụ, ngay cả hoàng đế và cung nhân xung quanh cũng không kịp cản. Không, là cung nhân trong Trường Xuân Cung không ai dám cản.
Tiếng động khô khốc lạnh người kia vang lên lần nữa. Máu tươi bắn tung tóe lên nền gạch. Liễu Anh và Nhạn Nhi đều ngã xuống, nhưng Liễu Anh không nhắm mắt như Nhạn Nhi, đôi mắt nàng ta hồ như không cam lòng mà trợn trừng nhìn về hướng Diêu phi đang ngồi.
Đúng rồi, theo kịch bản, nàng ta là người có công phát giác ra Nhạn Nhi chứ không phải thủ phạm. Nhưng Sơn Ngọc vạch trần lời nói dối của nàng ta, nàng ta có thể làm gì khác.
Diêu phi thét lên một tiếng rồi giả vờ ngất xỉu trong vòng tay cung nữ hầu cận ở bên cạnh.
Sơn Ngọc thấy hai tiểu cung nữ tắc thở trong tích tắc, đôi lông mày khẽ chau lại, trong lòng có chút phiền muộn. Chuyện ngày hôm nay, cũng quá thảm khốc rồi.
Hai cung nữ vì một ân oán nhỏ nhoi mà dám liều mạng hãm hại phi tần, lại còn đủ can đảm để tự sát ngay trước mặt hoàng đế? Chuyện khó tin, nhưng quả thật nếu bọn họ đã nhận hết tội nghiệt thì Diêu phi có thể phủi sạch tội để thoát thân.
Cơ mà, Diêu phi liệu có biết bản thân nàng ta đã gieo một hạt mầm nghi kị trong lòng hoàng đế. Sơn Ngọc không kìm được mà liếc nhìn vị cửu ngũ chí tôn kia một cái.
Lý Phục Viêm ngồi trên ghế, đôi mắt nheo lại. Hắn nhìn hai cái xác của cung nữ, rồi nhìn sang Diêu phi đang hôn mê.
Hắn muốn trọng dụng Diêu gia, nâng đỡ Diêu gia một chút nên năm xưa mới để Diêu Phù nhập cung, chẳng ngờ tính tình nàng ta càng lúc càng khiến hắn chán ghét như thế này. Thật sự không thể dung túng nổi nữa rồi!
"Lôi hai cái xác ra ngoài. Diêu phi quản lý cung nhân không nghiêm, giáng xuống làm Diêu tần, phạt bổng lộc một năm, cấm túc tại Trường Xuân cung ba tháng để tĩnh tâm. Trong ba tháng này, Diêu phi hãy chép kinh địa tạng ba trăm lần cho trẫm!" Lý Phục Viêm lạnh lùng ban lệnh.
Nghe xong phán quyết này môi Sơn Ngọc khẽ nhếch, không phải chép kinh tâm kinh mà là kinh địa tạng. Lý Phục Viêm đang ám chỉ Diêu tần phải biết sám hối tội nghiệt sao? Đây chẳng phải nói huỵch toẹt ra là ta biết ngươi đứng đằng sau, đừng tưởng ta không biết gì hay sao.
Đoạn hắn quay sang nhìn Sơn Ngọc, ánh mắt có chút phức tạp:
"Lăng mỹ nhân chịu oan ức, ban thưởng mười xấp lụa thượng hạng, hai đôi vòng ngọc. Bên phía nội vụ phủ, trẫm cũng sẽ nghiêm khắc trừng trị để cho mĩ nhân có một câu trả lời thỏa đáng. Nàng cứ yên tâm mà về Vân Thư cung nghỉ ngơi. "
Nói xong, hắn phất tay áo bỏ đi.
Trở về ngự thư phòng, Lý Phục Viêm ngồi nghỉ trên sập la hán. Hắn dựa vào lưng ghế, không ngừng day day thái dương. Hình ảnh và lời nói của Lăng mĩ nhân ngày hôm nay cứ lảng vảng quanh quẩn trong tâm trí hắn.
Có chút quen thuộc…
"Ngụy Cát." Lý Phục Viêm gọi tên thái giám thân cận.
"Nô tài có mặt."
"Điều tra lại cho trẫm toàn bộ về Lăng Ngọc. Từ lúc nàng ta sinh ra cho đến khi nhập cung. Trẫm muốn biết tất cả, không bỏ sót một chi tiết nào."
Tối hôm sau, Ngụy Cát quay lại, cầm theo một tờ giấy nhỏ để bẩm báo:
"Bẩm hoàng thượng, lý lịch của Lăng mỹ nhân rất đơn giản. Chủ tử là cô nhi được một gánh hát thu nhận để đào tạo làm cầm giả, nhưng mười ba tuổi nàng được Diêu phủ chuộc và giữ lại trong phủ làm nô tỳ bên cạnh biểu thiếu gia của Diêu phủ. Sau này Diêu phu nhân lại điều động nàng sang làm nô tỳ cho Diêu tần, rồi cứ thế mà theo Diêu tần nhập cung.”
“Tính cách thì nhiều người nói rằng tuy Lăng mĩ nhân là người ít nói nhưng thật ra là người ngạo mạn và kiêu kỳ. Thời gian trước, sau khi bệ hạ ban vị, Lăng mĩ nhân vô cùng vui vẻ, đắc ý và cười nói nhiều hơn thường ngày. Tuy nhiên, thời gian sau lại trở nên u uất và hoảng sợ. Bị Diêu nương nương phạt một trận liền sinh ốm, sau khi khỏi bệnh thì hồ như quay về tính cách ít nói như trước kia, nhưng thu liễm hơn không còn kiêu hãnh như trước nữa.”
Lý Phục Viêm nghe xong, hàng chân mày càng nhíu chặt hơn. Theo lời Ngụy Cát, Lăng Ngọc là một nữ tử có cảm xúc lẫn tính cách cực kì dễ bị tác động bởi sự việc bên ngoài.
Nhưng hôm qua, tại Trường Xuân Cung, nữ tử này khi bị vu oan không hề hoảng sợ, nàng ta ngược lại rất bình tĩnh, lập luận vô cùng sắc bén.
Chẳng lẽ, bộ dạng đắc ý khi được ban vị, rồi bộ dạng dễ hoảng hốt khi sợ bị thất sủng, tâm trạng dễ xúc động, lên lên xuống xuống như vậy, trước kia đều là diễn kịch cho người ta xem?