Mực Họa Cố Nhân

Chương 10: Hình nhân vải

Trước Sau

break

Không khí tại Trường Xuân cung vô cùng nặng nề căng thẳng, Lý Phục Viêm ngồi trên ghế cao, khuôn mặt góc cạnh không lộ chút cảm xúc, song từ sâu trong đôi mắt sâu thẳm toát ra vẻ uy nghiêm đáng sợ. Bên cạnh hắn, Diêu phi nức nở, dùng khăn tay thấm nước mắt:

"Hoàng thượng, Lăng mỹ nhân thật quá tàn nhẫn. Chỉ vì xích mích nhỏ chuyện hồi trước thiếp từng phạt quỳ nàng ấy, nàng ấy liền oán hận, mua chuộc người của thần thiếp để chôn vật ô uế này ngay dưới gốc cây đào trước cửa điện. Nếu không phải Liễu Anh lúc canh tư đi ngang qua phát giác kịp thời, e là kế hoạch của nàng ta thành công rồi.”

“Thần thiếp cho người lục soát phòng nô tỳ Nhạn Nhi này, phát hiện ra bốn mươi lượng bạc với xấp vải vụn giống với vải may con hình nhân kia. Rõ ràng cung tỳ này nhận tiền rồi làm hình nhân nguyền rủa thần thiếp. Tra khảo thì nàng ta khai ra là nhận tiền của Lăng mĩ nhân sai khiến… hu hu…”

Vừa nói, Diêu phi vừa chỉ tay về phía con hình nhân vải đen quấn chỉ đỏ ở trên khay, phía sau lưng hình nhân có bát tự của Diêu phi và xung quanh nó đâm chi chít kim bạc.

Sơn Ngọc đứng ở giữa điện, nàng hết nhìn con hình nhân từ trên trời rơi xuống kia, lại nhìn sang tiểu cung nữ tên Nhạn Nhi đang quỳ rạp dưới đất, toàn thân run lẩy bẩy.

"Nhạn Nhi, ngươi nói đi! Có thật là Lăng mĩ nhân sai ngươi làm việc này?" Lý Phục Viêm lạnh giọng hỏi.

Nhạn Nhi ngẩng đầu, đôi mắt sưng mọng nhìn lên trên chỗ Diêu phi và thánh thượng đang ngồi. Không biết vô tình hay cố ý, Diêu phi khẽ siết chặt chiếc vòng tay đang đeo. Nhạn Nhi nhắm mắt, nước mắt tuôn rơi, dập đầu kêu lớn:

"Là Lăng mỹ nhân! Nàng ta cho nô tỳ bốn mươi lượng bạc, bảo nô tỳ chôn cái này trong gốc cây hoa anh đào của Trường Xuân Cung. Nô tỳ tội đáng muôn chết xin hoàng thượng và nương nương khai ân cho nô tỳ!"

Lời khai rành rọt, nhân chứng vật chứng đủ cả. Diêu phi giấu sự đắc ý trong lòng, nàng ta cảm thấy kế sách của bản thân vô cùng thông minh, không một kẽ hở. Lăng Ngọc không thể nào chối tội được.

Sơn Ngọc nhìn thấu tia trao đổi giữa Nhạn Nhi và Diêu phi.

Một cung nữ quét rác bình thường làm sao có thể thuận lợi khâu được một con hình nhân nguyền rủa ngay trong cung mà không bị phát giác, lại còn thuận lợi mang hình nhân vào Trường Xuân Cung. Chẳng phải tất cả đều là màn tự biên tự diễn của Diêu Phi sao?

Bày ra chuyện này để hãm hại nàng, xem ra lần trước Sơn Ngọc đã chọc giận Diêu phi không nhẹ. Nàng ta hồ như đã quyết tâm muốn giết chết nàng rồi.

Nhạn Nhi đứng ra tố cáo nàng, nàng ta căn bản không sợ chết, nàng ta đang bảo vệ thứ quan trọng hơn cả mạng sống của nàng ta.

"Lăng mỹ nhân, nàng có gì muốn nói không?" Lý Phục Viêm nhìn nàng, ánh mắt hắn mang theo sự dò xét sâu sắc.

Sơn Ngọc quỳ xuống, hoảng hốt nói:

"Thần thiếp bị oan thưa hoàng thượng. Có cho thần thiếp mười lá gan thần thiếp cũng không dám làm.”

“Ngươi còn dám chối à? Sự thật rành rành.” Diêu phi cười lạnh.

“Bị oan thì phải chứng minh mình oan. Nàng có bằng chứng nàng không làm chuyện này không?” Lý Phục Viêm hỏi lại.

Sơn Ngọc đương nhiên chớp lấy cơ hội:

“Thần thiếp không có bằng chứng cụ thể, thần thiếp chỉ có điểm nghi vấn muốn hỏi Nhạn Nhi. Điểm thứ nhất, thần thiếp lấy đâu ra bốn mươi lượng bạc để mua chuộc nàng? Hoàng thượng và nương nương điều biết xuất thân của thần thiếp, hồi làm nô tỳ mỗi tháng thần thiếp cũng chỉ có hai lượng bạc làm tiền công. Cả khi thần thiếp được phong lên làm mĩ nhân cách đây ba tháng thì mỗi tháng Vân Thư cung cũng chỉ nhận được mười lăm lạng bạc, thần thiếp chi tiêu còn không đủ, thậm chí mùa đông vừa rồi còn không đủ bạc để có thêm chút than củi sởi ấm.”

“Nếu số bạc trong phòng Nhạn Nhi có kí hiệu của nội vụ phủ, là bạc của hoàng cung. Vậy Thần thiếp lấy đâu ra số bạc lớn từ nội vụ phủ để đưa cho nàng ta? Nếu có đưa bạc cho nàng ta thật thì cũng phải ghi nợ, bởi thần thiếp thực sự không có bạc sống. Hoàng thượng chỉ cần tra hỏi bên nội vụ phủ là rõ."

Nàng quay sang nhìn Nhạn Nhi, nói rành mạch:

“Mà cứ cho là ta có bạc đem cho ngươi đi. Ngươi nói rõ xem, ngươi gặp ta hay cung nữ của ta vào ngày nào, giờ nào, địa điểm ở đâu? Nếu là qua bên thứ ba thì là kẻ nào? Ngươi nói xem?”

Nhạn Nhi bị hỏi dồn dập, ấp úng đáp:

“Là cách đây năm hôm… vào giờ mùi…”

“Hừ, đáng tiếc, cách đây năm hôm vào giờ mùi ta và Liên Trúc đều đi ngự thiện phòng để cải thiện bữa ăn.” Sơn Ngọc nhướng mày.

“Là nô tỳ nhớ nhầm, là sáu hôm trước, vào giờ dậu…” Nhạn Nhi nhanh chóng sửa lời.

“Tiếc quá, giờ đấy ta và Liên Trúc ở bên hồ Bích Vân hóng gió, có mấy cung nhân làm chứng đấy. Hỏi họ xem hôm đó ngươi có lảng vảng quanh đấy không nhé?”

“Nô tỳ nhớ nhầm…”

“Thôi ngay! Đến lần thứ ba mà vẫn còn nhớ nhầm, ngươi coi tất cả mọi người ở đây đều là đồ ngốc sao?” Sơn Ngọc không kiên nhẫn cắt ngang.

"Điểm thứ hai, Nhạn Nhi, ngươi nói ngươi chôn bùa lúc nào?"

"Dạ... nô tỳ… nô tỳ hành sự vào cuối canh tư, đầu giờ dần hôm nay… Nhân lúc mọi người chưa ai tỉnh giấc…”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương