Một Đời Chỉ Thương Em (H)

Chương 4: Lần Đầu Đi Học

Trước Sau

break

Buổi sáng hôm ấy, Lạc Y thức dậy sớm hơn thường lệ.

Cô ngồi trên giường một lúc lâu, hai tay nắm chặt vạt áo ngủ, trong lòng vừa hồi hộp vừa thấp thỏm. “Đi học” đối với cô không phải là chuyện xa lạ—ở trại trẻ mồ côi cũng có lớp học—nhưng cảm giác hoàn toàn khác. Ở đó, lớp học nhỏ, bàn ghế cũ, thầy cô thay đổi liên tục. Còn hôm nay, cô sẽ đến một nơi mà cô không biết gì cả.

Quản gia gõ cửa rất nhẹ, dẫn cô xuống phòng thay đồ. Bộ đồng phục được chuẩn bị sẵn, vừa vặn đến lạ. Áo sơ mi trắng, váy xanh nhạt, tất cao đến bắp chân, giày da mềm mại. Lạc Y cúi đầu nhìn mình trong gương, có chút không quen. Cô trông sạch sẽ, gọn gàng—giống như những đứa trẻ mà trước đây cô chỉ dám nhìn từ xa.

Xuống lầu, Lục Trạch Dạ đã ngồi chờ.

Hắn mặc vest sẫm màu, cà vạt chỉnh tề, trông như sắp đi họp hơn là đưa một đứa trẻ đi học. Khi thấy Lạc Y đứng ở cầu thang, ánh mắt hắn dừng lại một nhịp.

“Đi thôi.” Hắn nói.

Xe lăn bánh rất êm. Lạc Y ngồi ghế sau, hai tay đặt trên balô mới, lưng thẳng tắp. Qua cửa kính, thành phố buổi sáng hiện ra sạch sẽ và sáng sủa. Cô không hỏi nhiều, chỉ lặng lẽ nhìn đường, ghi nhớ từng thứ một.

Ngôi trường xuất hiện trước mắt khiến Lạc Y sững sờ.

Cổng trường rộng, bảng tên sáng bóng, sân trường trồng đầy cây xanh. Những đứa trẻ khác được cha mẹ dắt tay, cười nói rộn ràng. Lạc Y vô thức nắm chặt quai balô hơn, bước chân chậm lại.

Lục Trạch Dạ nhận ra, liền đặt tay lên vai cô. Cái chạm rất nhẹ, nhưng đủ khiến cô ngẩng đầu lên.

“Không cần sợ.” Hắn nói ngắn gọn. “Có người ở đây.”

Chỉ một câu ấy, Lạc Y gật đầu.

Hiệu trưởng đã đứng chờ sẵn. Thủ tục nhập học diễn ra nhanh chóng. Khi cô giáo chủ nhiệm cúi người xuống trước mặt Lạc Y, mỉm cười dịu dàng: “Từ hôm nay, con học ở lớp này nhé,” tim cô khẽ đập mạnh.

Lục Trạch Dạ đứng phía sau, nhìn cô bé sáu tuổi được dẫn vào lớp. Cô quay đầu lại một lần, ánh mắt tìm kiếm. Hắn gật đầu rất khẽ.

Cánh cửa lớp khép lại.

Lạc Y đứng giữa lớp học, xung quanh là những gương mặt xa lạ. Có người nhìn cô tò mò, có người thì thầm với bạn bên cạnh. Cô giáo dẫn cô đến chỗ ngồi gần cửa sổ.

“Con cứ ngồi đây.”

Lạc Y leo lên ghế, chân không chạm đất, bàn tay nhỏ đặt ngay ngắn trên mặt bàn. Khi giờ học bắt đầu, cô nghe rất chăm chú, dù có vài chữ chưa hiểu. Cô sợ nếu không cố gắng, nơi này cũng sẽ rời bỏ cô giống như những nơi trước kia.

Giờ ra chơi, những đứa trẻ tụm lại thành nhóm. Lạc Y ngồi yên tại chỗ, nhìn ra sân. Một cô bé khác tiến lại, đặt trước mặt cô một viên kẹo.

“Cậu mới tới hả?”

Lạc Y gật đầu.

“Vậy làm bạn nhé.” Cô bé cười.

Lạc Y nhìn viên kẹo rất lâu, rồi nhận lấy, nói nhỏ: “Cảm ơn.”

Đó là lần đầu tiên, cô có một người bạn theo đúng nghĩa.

Buổi học kết thúc, xe của Lục Trạch Dạ đã đợi sẵn ngoài cổng. Khi Lạc Y bước ra, hắn mở cửa xe cho cô.

“Hôm nay thế nào?” Hắn hỏi.

“Dạ… tốt ạ.” Cô trả lời, nghĩ một chút rồi nói thêm, “Có bạn cho kẹo.”

Khóe môi Lục Trạch Dạ khẽ cong lên, rất nhẹ, đến mức chính hắn cũng không nhận ra.

Xe rời khỏi trường. Lạc Y dựa lưng vào ghế, trong tay vẫn cầm viên kẹo chưa ăn. Đối với cô, ngày đầu đi học không chỉ là một ngày mới—mà là lần đầu tiên, thế giới mở ra với cô theo cách dịu dàng đến vậy.

Còn Lục Trạch Dạ, nhìn qua gương chiếu hậu, thấy cô bé đã thôi căng thẳng, lòng hắn bỗng yên lại.

Có lẽ, hắn đã đưa cô đến đúng nơi rồi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc