Đêm xuống rất chậm.
Căn biệt thự chìm trong yên tĩnh, chỉ còn ánh đèn hành lang hắt ra thứ ánh sáng dịu nhẹ. Lạc Y cuộn mình trong chăn, hơi thở ban đầu còn đều, nhưng rồi dần trở nên gấp gáp. Trán cô lấm tấm mồ hôi, đôi mày nhỏ nhíu chặt.
Trong mơ, căn phòng cũ hiện về. Những bức tường loang lổ, tiếng mưa gõ mạnh vào mái tôn, những cánh cửa khép lại sau lưng. Cô chạy, nhưng chân không nhúc nhích. Có tiếng gọi, rất xa, rất mờ.
“Đừng… bỏ con lại…”
Tiếng nức nở bật ra từ cổ họng nhỏ bé.
Lục Trạch Dạ vừa xử lý xong công việc thì nghe thấy âm thanh ấy. Hắn dừng lại trước cửa phòng Lạc Y, khẽ mở cửa. Ánh đèn ngủ vàng nhạt chiếu lên gương mặt tái đi vì sợ hãi của cô bé.
“Lạc Y.” Hắn gọi khẽ.
Cô không tỉnh, chỉ khẽ lắc đầu, bàn tay nhỏ nắm chặt góc chăn. Lục Trạch Dạ đứng yên một giây, rồi bước tới. Hắn cúi người, nhẹ nhàng gỡ tay cô ra, bế cô lên.
Thân hình nhỏ bé, nhẹ đến mức khiến hắn khựng lại.
Lạc Y vô thức rúc vào ngực hắn, như tìm được nơi an toàn. Lục Trạch Dạ ôm chặt hơn một chút, bước về phòng mình. Căn phòng rộng và yên tĩnh hơn, mùi hương quen thuộc khiến nhịp thở cô dần chậm lại.
Hắn đặt cô lên giường, kéo chăn đắp kín. Lạc Y khẽ mở mắt, trong cơn mê man nhìn thấy gương mặt quen thuộc.
“Chú…” Cô thì thào, giọng run run.
“Ngủ đi.” Hắn nói rất nhẹ. “Ở đây rồi.”
Chỉ bốn chữ ngắn ngủi, nhưng như có sức an ủi kỳ lạ. Lạc Y nhích lại gần, bàn tay nhỏ nắm lấy vạt áo hắn. Lục Trạch Dạ không gỡ ra. Hắn ngồi tựa đầu giường, để cô ngủ yên như vậy.
Một lúc lâu sau, hơi thở cô đã đều, nét nhíu trên trán cũng giãn ra. Lục Trạch Dạ cúi nhìn, ánh mắt trầm xuống. Hắn chợt nhận ra—cô bé này không chỉ cần một mái nhà, mà cần một cảm giác an toàn chưa từng có.
Đêm ấy, hắn không rời đi.
Lục Trạch Dạ nằm nghiêng bên cạnh, giữ khoảng cách vừa đủ, một tay đặt hờ trên chăn, như một hàng rào vô hình. Không ôm, không vượt ranh giới, chỉ là ở đó—đủ để cô bé biết mình không còn một mình.
Gần sáng, Lạc Y xoay người, vô thức chạm vào tay hắn. Cô ngủ rất say, không còn ác mộng.
Ánh sáng đầu ngày len qua rèm cửa. Lục Trạch Dạ mở mắt, nhìn trần nhà, trong lòng dâng lên một cảm giác lạ lẫm nhưng rất rõ ràng.
Từ đêm nay trở đi, có lẽ hắn sẽ phải quen với việc—
giữ một giấc mơ yên ổn cho một đứa trẻ.
Và chính hắn cũng không ngờ, sự ở lại thầm lặng ấy, lại là khởi đầu cho một ràng buộc dài lâu đến thế.