Buổi sáng trong biệt thự đến rất yên tĩnh.
Ánh nắng xuyên qua lớp rèm mỏng, rơi nhẹ lên sàn gỗ, tạo thành những vệt sáng nhạt. Lạc Y mở mắt, mất vài giây mới nhận ra mình đang ở một nơi hoàn toàn khác. Trần nhà cao, đèn chùm đơn giản mà tinh tế, mùi hương dịu nhẹ trong không khí—mọi thứ đều xa lạ, nhưng không khiến cô sợ hãi.
Cô ngồi dậy, chăn mền gấp gọn gàng đặt bên cạnh. Bộ đồ ngủ mềm mại khiến cô có chút không quen, động tác cũng chậm hơn thường ngày, như sợ phá vỡ sự yên tĩnh này.
Xuống lầu, phòng ăn đã sáng đèn.
Bàn ăn dài phủ khăn trắng, bày biện gọn gàng. Trên bàn là những món ăn mà Lạc Y chưa từng thấy qua—bánh mì nướng vàng ruộm, trứng chần đặt trên lớp sốt trắng sánh mịn, salad rau xanh tươi, thêm một ly sữa ấm bốc hơi nhè nhẹ. Mùi hương rất nhẹ, không nồng, nhưng đủ để khiến bụng cô khẽ réo.
Quản gia mỉm cười: “Cô Lạc, mời dùng bữa sáng.”
Hai chữ “cô Lạc” khiến Lạc Y thoáng sững lại. Cô gật đầu, khẽ nói cảm ơn rồi ngồi xuống ghế. Lưng cô thẳng, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối, thói quen nhiều năm vẫn chưa thể thay đổi.
Lục Trạch Dạ bước vào đúng lúc đó. Hắn mặc áo sơ mi sáng màu, không thắt cà vạt, trông bớt đi vẻ nghiêm nghị thường ngày. Khi thấy Lạc Y đã ngồi sẵn, ánh mắt hắn dừng lại một nhịp, rồi kéo ghế đối diện ngồi xuống.
“Ngủ được không?” Hắn hỏi.
“Dạ… được ạ.” Lạc Y đáp khẽ.
Hắn gật đầu, ra hiệu bắt đầu dùng bữa. Không khí yên tĩnh, chỉ có tiếng dao nĩa chạm khẽ vào đĩa. Lạc Y nhìn những món ăn trước mặt, do dự một chút mới cầm thìa lên.
Miếng trứng đầu tiên tan nhẹ trong miệng, vị béo ngậy nhưng không ngán. Cô chớp mắt, bất giác nhìn xuống đĩa, như không tin vào cảm giác vừa rồi. Ở trại trẻ mồ côi, bữa sáng thường chỉ là cháo loãng hoặc bánh bao nguội lạnh. Những hương vị tinh tế thế này, với cô mà nói, giống như một thế giới khác.
“Không hợp khẩu vị?” Lục Trạch Dạ hỏi, giọng bình thản.
“Không… rất ngon ạ.” Lạc Y vội lắc đầu, rồi ăn thêm một miếng nhỏ nữa, cẩn thận và chậm rãi.
Hắn quan sát một lát, nói với quản gia: “Khẩu phần ít thôi, nhưng đổi món mỗi ngày. Đừng quá dầu mỡ.”
“Vâng, thưa ngài.”
Cuộc đối thoại ngắn gọn ấy khiến Lạc Y hơi ngẩn ra. Cô cúi đầu ăn tiếp, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả—không phải được chiều chuộng, mà là được để tâm. Một sự để tâm lặng lẽ, không cần nói thành lời.
Ăn xong, Lạc Y đặt thìa xuống, hai tay khẽ đan vào nhau. “Chú… cháu có cần làm gì không ạ?”
Lục Trạch Dạ nhìn cô. “Việc của em là đi học.”
“Đi học?” Cô ngẩng đầu, đôi mắt mở to.
“Ừ.” Hắn nói tiếp, giọng điềm tĩnh. “Hôm nay nghỉ ngơi. Ngày mai sẽ có người đưa em đến trường.”
Lạc Y khẽ “dạ” một tiếng. Tim cô đập nhanh hơn một chút. Trường học—hai chữ ấy từng rất xa vời. Cô không hỏi thêm, chỉ ghi nhớ từng lời.
Trước khi rời bàn ăn, Lục Trạch Dạ đặt trước mặt cô một chiếc khăn giấy. “Ăn chậm thôi. Không ai giành với em.”
Câu nói rất đơn giản, nhưng khiến Lạc Y siết chặt khăn trong tay. Cô gật đầu, khóe môi cong lên một nụ cười rất nhẹ, gần như không nhận ra.
Buổi sáng trôi qua bình lặng. Lạc Y ngồi bên cửa sổ phòng khách, nhìn khu vườn xanh mát, trong đầu vẫn vương lại hương vị của bữa sáng—những món chưa từng ăn, nhưng lại khiến cô lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác thuộc về.
Còn Lục Trạch Dạ, khi rời nhà, trong đầu bất giác nghĩ đến dáng vẻ cô bé ngồi trước bàn ăn, cẩn thận như sợ làm sai điều gì.
Hắn nhíu mày rất khẽ.
Có lẽ, từ hôm nay, hắn cần chậm lại một chút.