Xe dừng lại trước một căn biệt thự nằm tách biệt khỏi khu trung tâm, ánh đèn vàng hắt ra qua những ô cửa kính lớn, yên tĩnh và trật tự đến mức khiến người ta vô thức hạ thấp giọng nói. Lạc Y đứng trước cánh cổng, hơi khựng lại. Nơi này quá xa lạ đối với cô—rộng rãi, sạch sẽ, không có mùi ẩm mốc của những bức tường cũ, cũng không có tiếng ồn ào quen thuộc.
Lục Trạch Dạ xuống xe trước, mở cửa cho cô. “Vào đi.” Giọng hắn vẫn trầm ổn như vậy, không gần gũi, nhưng cũng không lạnh lùng.
Bên trong, quản gia đã đứng chờ sẵn. Mọi thứ được sắp xếp gọn gàng, như thể sự xuất hiện của Lạc Y đã được dự liệu từ trước. Lục Trạch Dạ giao phó vài câu ngắn gọn, sau đó trực tiếp dẫn cô lên lầu.
Hành lang tầng hai trải thảm dày, bước chân rơi xuống không phát ra tiếng động. Lạc Y đi sau hắn nửa bước, ánh mắt không giấu được sự tò mò lẫn căng thẳng. Trước một cánh cửa lớn, Lục Trạch Dạ dừng lại.
“Đây là phòng của em.”
Cửa mở ra, không gian bên trong sáng sủa và ấm áp. Phòng ngủ rộng, gam màu trung tính, cửa sổ lớn nhìn ra khu vườn phía sau. Lạc Y chưa kịp quan sát hết thì hắn đã nói tiếp: “Đi tắm trước đã. Người em lạnh.”
Hắn dẫn cô sang phòng tắm liền kề. Cánh cửa khép lại, hơi nước từ hệ thống sưởi tỏa ra dịu nhẹ. Chiếc bồn tắm đặt ở giữa phòng, rộng rãi và lớn, thành bồn trắng ngà, nước đang được xả sẵn, âm thanh róc rách đều đặn.
Lạc Y đứng yên tại chỗ, có chút bối rối.
Lục Trạch Dạ nhận ra, liền nói chậm lại: “Em tự tắm. Có gì thì gọi.”
Hắn điều chỉnh nhiệt độ nước thêm một chút, động tác thuần thục, sau đó đặt khăn sạch và đồ thay bên cạnh. Tất cả đều vừa đủ, không dư thừa, cũng không thiếu sót. Trước khi rời đi, hắn dừng lại một giây, quay đầu: “Không cần vội.”
Cánh cửa khép lại. Lạc Y thở ra nhẹ nhõm. Cô bước đến bên bồn, đưa tay chạm vào làn nước ấm. Cảm giác ấm áp lan dần từ đầu ngón tay, như xua tan cái lạnh còn sót lại sau cơn mưa dài.
Trong làn hơi nước mờ, Lạc Y ngồi trong bồn, lần đầu tiên cảm nhận được sự chăm sóc trọn vẹn đến vậy—không phải bố thí, cũng không phải thương hại, mà là một sự sắp xếp lặng lẽ, chu đáo đến từng chi tiết.
Bên ngoài, Lục Trạch Dạ đứng dựa vào lan can hành lang, rút điện thoại ra xem nhưng ánh mắt lại không thật sự tập trung. Hắn không quen mang trẻ con về nhà, càng không quen phải để tâm đến từng sinh hoạt nhỏ nhặt như thế này. Thế nhưng, khi nhớ lại dáng vẻ im lặng của Lạc Y lúc bước vào nhà, trong lòng hắn lại sinh ra một cảm giác khó gọi tên.
Cô bé ấy quá yên tĩnh.
Không khóc, không làm nũng, cũng không hỏi han dư thừa. Sự bình tĩnh ấy khiến người khác không thể xem nhẹ.
Một lúc sau, cửa phòng tắm mở ra. Lạc Y đã thay đồ sạch sẽ, mái tóc còn hơi ẩm, gương mặt hồng hào hơn lúc nãy. Cô đứng trước mặt hắn, khẽ nói: “Xong rồi ạ.”
Lục Trạch Dạ gật đầu. “Xuống ăn tối.”
Chỉ là một bữa cơm bình thường, nhưng với Lạc Y, đó lại giống như một nghi thức mở đầu. Cô ngồi ngay ngắn, ăn rất chậm, từng động tác đều cẩn thận. Lục Trạch Dạ không thúc giục, chỉ thỉnh thoảng gắp thêm thức ăn cho cô.
Đêm đó, trước khi rời đi, hắn nói một câu: “Ở đây, em cứ yên tâm.”
Lạc Y nằm trên chiếc giường rộng, chăn mềm phủ kín. Cô mở mắt nhìn trần nhà xa lạ, trong lòng không còn trống rỗng như lúc rời trại trẻ mồ côi. Có lẽ, từ hôm nay, cô đã có một nơi để trở về.
Còn Lục Trạch Dạ, đứng ngoài cửa phòng, tắt đèn hành lang.
Hắn không biết rằng, sự chăm sóc tưởng chừng chỉ là trách nhiệm ấy, sau này lại trở thành khởi nguồn cho một đời không thể dứt ra.