Mưa rơi rất nhỏ, lất phất như sương, phủ lên thành phố một màu xám nhạt. Khu trại trẻ mồ côi nằm nép mình cuối con đường cũ kỹ, cổng sắt hoen rỉ kêu lên ken két mỗi khi gió lùa qua. Lạc Y ngồi thu mình trên bậc thềm, hai tay ôm chặt chiếc balô sờn góc, ánh mắt dõi theo những giọt nước trượt dài trên nền xi măng lạnh.
Cô đã quen với việc chờ đợi. Chờ một bữa ăn đủ no, chờ người đến thăm rồi lại đi, chờ một lời hứa không bao giờ thành sự thật. Hôm nay cũng vậy, chỉ khác là không hiểu vì sao trong lòng cô có một dự cảm mơ hồ, như thể điều gì đó sắp thay đổi.
Tiếng xe dừng lại ngoài cổng. Không ồn ào, không phô trương. Chỉ một chiếc xe đen, thân dài, bóng loáng dưới mưa. Cửa xe mở ra, một người đàn ông bước xuống. Áo khoác sẫm màu, dáng người cao lớn, vai rộng, từng bước đi trầm ổn như thể mưa gió cũng phải né tránh.
Lạc Y ngẩng đầu lên.
Đó là lần đầu tiên cô nhìn thấy Lục Trạch Dạ.
Hắn không giống những người từng đến đây. Không có ánh mắt thương hại, cũng không giả vờ dịu dàng. Ánh nhìn của hắn sâu và lạnh, như mặt hồ tĩnh lặng giấu dưới lớp băng mỏng. Khi hắn bước vào sân, mọi âm thanh dường như lắng xuống, chỉ còn tiếng mưa rơi đều đều.
Viện trưởng chạy ra đón, cúi người nói gì đó rất nhanh. Lục Trạch Dạ gật đầu, ánh mắt lướt qua đám trẻ đang nép trong hiên. Rồi, không hiểu vì sao, ánh nhìn ấy dừng lại nơi Lạc Y.
Cô bé gầy gò, mái tóc đen ướt mưa dính vào má, đôi mắt to, trong veo nhưng quá mức bình tĩnh so với tuổi. Không khóc, không chạy tới, chỉ lặng lẽ nhìn hắn, như thể đã quen với việc bị bỏ quên.
Lục Trạch Dạ bước lại gần. Mỗi bước chân của hắn khiến tim Lạc Y đập nhanh hơn. Cô vô thức siết chặt quai balô, ngón tay lạnh ngắt.
“Em tên gì?” Giọng hắn trầm, thấp, không có nhiều cảm xúc.
“Lạc Y.” Cô trả lời rất khẽ, nhưng rõ ràng.
Hắn nhìn cô thêm vài giây. Ánh mắt ấy khiến Lạc Y có cảm giác bị nhìn thấu, như thể mọi suy nghĩ vụn vặt trong lòng đều không thể giấu. Rồi hắn quay sang viện trưởng, nói một câu ngắn gọn: “Cô bé này.”
Không hỏi thêm. Không do dự.
Viện trưởng sững người một nhịp, sau đó gật đầu liên tục. Mưa ngoài sân nặng hạt hơn, nhưng Lạc Y không còn nghe rõ gì nữa. Cô chỉ biết, kể từ khoảnh khắc ấy, cuộc đời mình rẽ sang một hướng khác.
Thủ tục diễn ra rất nhanh. Người đàn ông đó ký giấy tờ bằng nét bút dứt khoát, như thể đã quen với việc quyết định số phận người khác. Khi mọi thứ xong xuôi, hắn quay lại nhìn Lạc Y.
“Đi thôi.”
Hai chữ ngắn ngủi, không hứa hẹn, không an ủi. Nhưng với Lạc Y, đó là lời mời bước ra khỏi thế giới cũ.
Cô theo hắn ra xe. Cửa xe đóng lại, tách biệt hẳn với tiếng mưa và mùi ẩm mốc quen thuộc. Trong khoang xe ấm áp, mùi da thuộc nhàn nhạt. Lạc Y ngồi sát cửa, lưng thẳng, tay đặt ngay ngắn trên đùi, như sợ làm bẩn không gian xa lạ này.
“Chú tên gì?” Cô lấy hết can đảm hỏi.
“Lục Trạch Dạ.”
Cái tên ấy, sau này, sẽ theo cô suốt một đời.
Xe lăn bánh. Thành phố lùi dần phía sau. Lạc Y nhìn qua cửa kính, những con đường quen thuộc biến mất trong màn mưa. Cô không khóc. Chỉ thấy lòng mình trống rỗng, xen lẫn một tia ấm áp rất nhỏ—thứ cảm giác mà trước giờ cô chưa từng có.
Lục Trạch Dạ ngồi bên cạnh, ánh mắt hướng thẳng phía trước. Hắn không biết vì sao mình lại dừng lại ở cô bé ấy giữa rất nhiều đứa trẻ. Chỉ là khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, có thứ gì đó khẽ động trong lòng hắn—một sự thôi thúc không tên.
Với hắn, Lạc Y lúc này chỉ là một đứa trẻ cần được che chở. Một “em gái” sẽ được đặt dưới cánh tay bảo hộ của hắn, không hơn.
Nhưng mưa ngoài kia vẫn rơi, lặng lẽ và bền bỉ.
Và định mệnh, từ giây phút ấy, đã bắt đầu.