Mang Theo Nông Trại QQ Đi Tu Tiên Ở Mạt Thế

Chương 2: Nhà Cũ (2)

Trước Sau

break

Năm Trần Hi sáu tuổi, có lần cậu bị nổi rất nhiều nấm ngoài da, bà nội Trần dạy cậu dùng chất lỏng màu trắng trên thân cây dâu bôi lên chỗ nấm , trong thời gian ngắn sẽ khỏi. Vì vậy, Trần Hi lấy chiếc liềm mà ông nội thường hay dùng trong việc đồng áng ra rạch một vết lên thân cây dâu, sau khi chờ chất lỏng màu trắng chảy ra thì lấy một ít bôi lên mặt, quả nhiên vết nấm trên mặt đã hết rất nhanh.

Trần Hi lên tiểu học, trên cây đào trong sân có treo một chiếc xích đu, có một lần trong lúc ngồi chơi thì cậu té từ trên xích đu xuống, đầu bị đụng vào đá, máu từ vết thương chảy ra đầy đất. Hên là lúc đó ba Trần cũng đang ở nhà ông nội, lúc nhìn thấy Trần Hi vừa ôm cái đầu đầy máu vừa khóc thê thảm thì hoảng sợ vô cùng, ba Trần ôm cậu chạy như điên ra ngoài. Chạy một đoạn ngắn rồi lại chạy về lấy ra con xe đạp của ông nội Trần, ông đạp xe chở cậu đến bệnh viện.

Tuổi thơ của Trần Hi đều dính dáng đến nơi này, cậu nhìn cỏ dại mọc um tùm trong sân khiến cho căn nhà trông đổ nát thì có hơi buồn bã. Thật ra sau khi ông bà nội Trần qua đời, đa số đồ vật đều được đốt đi, dùng cách giải thích của người lớn thì đây là những đồ ông bà lão dùng đã quen tay, đốt đi để ông bà bên kia tiếp tục sử dụng. Còn lại đều là vài món đồ bỏ đi không thể dùng được nữa, lần này về chỉ để nhìn một chút xem có bỏ sót thứ quan trọng hoặc đồ vật kỷ niệm gì không.

Trần Hi đi vài vòng thấy cũng không có gì cần phải mang đi. Cuối cùng cậu đến trước bàn thờ thấy trên đó có một cái hộp, hình như là phật châu của bà nội để lại. Bà nội Trần là người theo đạo Phật, mỗi sáng sớm thức dậy sẽ niệm kinh vào lúc sáu giờ rưỡi, ngày ngày đều niệm ba mươi phút. Bà là người mù chữ, lúc Trần Hi học tiểu học, bà nội thường lấy sách kinh đưa cho Trần Hi để cậu dạy bà đọc. Bà lão trí nhớ không tốt, cho nên Trần Hi học thuộc kinh rồi đọc cho bà nghe nhiều lần thì bà mới khó khăn nhớ được. Thế nhưng như vậy cũng không ảnh hưởng đến lòng hướng Phật của bà.

Trần Hi mở ra cái hộp đầy bụi, trong hộp đúng là chỉ có một chuỗi phật châu do bà nội cậu để lại, cũng không biết làm từ loại gỗ gì. Nghe bà nội Trần kể lại lúc bà mười tám tuổi từng tắt thở mà không rõ nguyên nhân, theo tập tục thì sau khi đưa vào quan tài đợi ba ngày rồi mới chôn. Đến ngày chôn, khi mọi người chuẩn bị lấp đất thì bên trong quan tài phát ra tiếng vang, bà nội sống lại. Sau khi tỉnh lại bà nói rằng bà bị hai người đem tới một sảnh lớn, trong sảnh treo rất nhiều xích sắt to bằng cánh tay, trên đất cũng có. Hai người để bà quỳ trước xích sắt không cho bà ngẩng đầu. Trên sảnh lớn có người hỏi ngày sinh của bà, bà trả lời, tiếp tục có người hỏi bà có phải bà họ Vũ là dâu nhà họ Trần hay không nhưng bà trả lời bà là dâu nhà họ Trần nhưng họ của bà là họ Lý rồi ngay lập tức bà bị đuổi về. Ngày thứ hai sau khi bà nội tỉnh lại, chân bà bỗng sưng lên, trên bắp chân để lại một con dấu hình dáng giống như xích sắt.

Trần Hi cầm phật châu lên ngắm nghía cẩn thận, hạt châu có màu đỏ như máu, trong đó có vài hạt màu tím đậm gần giống màu đen. Cậu nhìn một lát không thấy có gì đặc biệt thì thuận tay mang chuỗi hạt vào cổ tay rồi lại tiếp tục sửa soạn lại đồ vật.

Sau khi sắp xếp lại toàn bộ, Trần Hi gọi người thu mua đồ cũ đến mang vài món xài được đi, còn những thứ bị hư quá nghiêm trọng thì đưa cho hàng xóm làm củi đốt. 'Đàn ông như tôi không biết cách hạnh phúc...' Tiếng chuông điện thoại di động vang lên, là mẹ Trần gọi đến.

"Mẹ, có chuyện gì à?"

"Bé Hi, con sửa soạn đồ bên đó như thế nào rồi?"

"Đã gần xong rồi ạ, chỉ có một ít hình cũ, đồ dùng trong nhà cũng đã xử lý. Một lát sẽ về ạ."

"Bé Hi, con về thì nhớ giúp mẹ thu hoạch rau rồi vào trại chăn nuôi của mẹ thêm một chút cỏ nhé. Mẹ cùng bạn đến suối nước nóng, tối nay mẹ không về ăn cơm."

"Dạ, mẹ chơi vui vẻ." Trần Hi cúp điện thoại, đem đồ đã sắp xếp bỏ vào xe rồi khóa cửa lại.

Từ khi Trần Hi bắt đầu đầu kiếm được tiền thì không còn để cho ba mẹ đi làm nữa. Mẹ Trần rảnh rỗi thì đi đánh mạt chược, có khoảng thời gian thua khá nhiều tiền. Một lần trong lúc Trần Hi giặt quần áo vô tình nhìn thấy giấy nợ trong túi áo của bà. Trần Hi vô cùng tức giận, cậu ghét nhất là đánh bạc. Nhưng cậu bình tĩnh nghĩ lại, có lẽ vì mẹ quá rảnh rỗi nên dẫn đến buồn chán thôi. Vì vậy, Trần Hi dạy mẹ Trần chơi một vài trò chơi đơn giản trên QQ, dạy bà chơi nông trại, chăn nuôi, trồng trọt, còn dạy bà cách lên mạng đánh mạt chược cùng người khác. Từ đó mẹ Trần cũng không ra ngoài đánh mạt chược nữa. Mỗi ngày, bà đều tranh giành máy tính của Trần Hi để trông chừng trang trại của mình, chế biến thức ăn chăn nuôi hoặc tìm người đánh mạt chược, mà Trần Hi cũng suốt ngày bị bà đuổi ra ngoài. Ngay cả ba cậu cũng học được cách đánh cờ tướng trên máy tính, có lúc cả hai đều muốn chơi nhưng máy tính thì chỉ có một nên Trần Hi tự giác cống hiến máy tính xách tay của mình, không ngờ lại bị hai ông bà chê là màn hình máy tính cầm tay quá nhỏ nên không muốn dùng.

Trần Hi ngồi trước máy tính hoàn thành nhiệm vụ mẹ giao. Cậu cho gia súc trong trang trại ăn no, trộm một ít lương thực có thể trộm ở nhà người khác, nhìn thấy thức ăn mà mẹ Trần đang trồng còn năm phút sẽ chín thì đi lấy vài trái táo dự định vừa gọt vừa đợi. Đột nhiên, Trần Hi cảm thấy đầu đau như sắp nứt, tay run rẩy làm con dao gọt trái cây lệch đi một chút mà cắt trúng tay, máu đỏ tươi ngay lập tức chảy ra. Trần Hi vội vàng rút vài tờ khăn giấy bên cạnh máy tính, vô tình làm máu rơi trúng màn hình. Cùng lúc đó, một giọt máu không hiểu sao lăn xuống chuỗi hạt mà cậu đang đeo, sau đó giọt máu đã bị hạt châu hút mất. Trên chuỗi hạt bỗng nhiên xuất hiện một vòng ánh sáng màu đỏ, ngay lập tức trước mắt Trần Hi tối đen rồi cậu hôn mê bất tỉnh.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương