Mang Theo Nông Trại QQ Đi Tu Tiên Ở Mạt Thế

Chương 3: Nhất Hoa Nhất Thế (1)

Trước Sau

break

Không biết trôi qua bao lâu, Trần Hi mở mắt nhìn thấy vách tường trắng như tuyết nhất thời không biết bản thân đang ở đâu. Mẹ Trần đang trông giữ ở bên cạnh nhìn thấy Trần Hi tỉnh lập tức vui mừng hô to: "Bác sĩ, con trai tôi tỉnh rồi. Ngài mau tới đây kiểm tra dùm nó một chút."

Trần Hi mê man nhìn bốn phía, cậu đang nằm trên giường của bệnh viện. Mẹ Trần gọi bác sĩ tới khám cho cậu một lượt.

"Cậu ấy tỉnh lại thì không sao rồi, báo cáo kiểm tra lúc cậu ấy nhập viện đã có rồi, các hạng mục thân thể bình thường không có vấn đề gì. Con trai của bà chỉ là bị choáng váng do nhìn thấy máu thôi, ngày mai mọi người có thể làm thủ tục xuất viện." Bác sĩ nói với mẹ Trần.

"Được, cảm ơn bác sĩ." Mẹ Trần liên tục nói cảm ơn.

Ba Trần và mẹ Trần khách sáo tiễn bác sĩ ra cửa rồi mới trở lại bên cạnh giường bệnh.

"Mẹ, sao con lại ở bệnh viện?"

"Con còn nói, con đã hôn mê một ngày. Cái đứa nhóc chết tiệt con, lớn già đầu rồi vẫn không làm cho người khác yên tâm. Con không biết ba con ngủ trưa dậy nhìn thấy con té xỉu dưới đất, gọi thế nào cũng không tỉnh đã hoảng sợ mà vội vàng gọi 120 như thế nào đâu." Vẻ mặt mẹ Trần lo lắng vô cùng.

"Lần này, đứa nhỏ con thật là dọa chết người ta." Ba Trần ở một bên vẫn còn sợ hãi nói.

"Bé Hi à, con còn khó chịu chỗ nào không? Thật kỳ lạ, trước kia con không có bệnh choáng đầu nha."

"Xin lỗi ba mẹ, để cho hai người lo lắng rồi. Con không sao, ba mẹ đi về nghỉ ngơi đi." Nhìn ba mẹ lo lắng sốt ruột, trong lòng Trần Hi không chỉ có áy náy, mà còn cảm thấy ấm áp vì được người nhà quan tâm.

Ngày thứ hai, sau khi làm thủ tục xuất viện thì trở về nhà. Về đến nhà, mẹ Trần còn chưa yên tâm giục cậu về phòng nghỉ ngơi thêm. Trần Hi nằm trên giường nhớ lại chuyện xảy ra hai ngày trước. Cậu nhớ đã đến nhà cũ của ông bà nội Trần, sau đó trở về nhà ăn cơm trưa cùng ba, trong lúc ba cậu đi ngủ trưa thì cậu vào phòng giúp mẹ thu hoạch nông sản. Tiếp đó nữa là cậu gọt táo bị cắt trúng tay, vốn định lấy khăn giấy bên cạnh máy tính thì đột nhiên có rất nhiều tin tức tràn vào đầu làm cậu chịu không nổi ngất xỉu.

Trần Hi chải chuốt lại lượng thông tin hiện lên trong đầu, hóa ra những hạt châu trên chuỗi Phật mà cậu đang đeo gọi là Hỗn Độn Châu sinh ra trước thời kỳ Bàn Cổ chưa mở ra thiên địa. Đến khi thiên địa lần đầu mở ra, bên trong Hỗn Độn Châu đã lờ mờ hình thành một thế giới nhỏ, ngoài ra Hỗn Độn Châu còn có thể điều dung hợp tất cả sức mạnh trên thế gian. Sau đó một vị thần thượng cổ vô tình có được Hỗn Độn Châu, vị thần có một người đệ tử tên Thanh bởi vì lòng tham mà sắp nhập ma, ngài không đành lòng nhìn đệ tử mắc sai lầm hết lần này đến lần khác cho nên đã phong ấn Thanh vào Hỗn Độn Châu, hy vọng một ngày nào đó hắn có thể quay về chính đạo. Thế nhưng Thanh không cam lòng bị phong ấn, không biết hối cải, một lòng chỉ muốn lấy lại tự do mà không ngừng nghĩ biện pháp giải trừ phong ấn.

Trải qua mấy chục ngàn năm, sức mạnh của phong ấn suy yếu, tuy Thanh không thể phá vỡ phong ấn nhưng có thể sử dụng một chút thần thức để thăm dò. Hắn khống chế hạt châu trốn ở Địa phủ, gặp phải bà nội Trần bị quỷ sai bắt nhầm đang trên đường trở lại dương gian, hắn lập tức đi theo bà. Hắn dự định sau khi đến dương gian sẽ vứt bỏ thân thể, bất chấp nguyên thần bị tổn thương mạo hiểm phá vỡ phong ấn đoạt xác sống lại.

Thời gian Thanh trốn tới Địa phủ đã tiêu hao nhiều linh lực, muốn chọc thủng phong ấn nhất định phải chờ linh lực khôi phục mới có thể làm. Chờ đến khi Thanh khôi phục linh lực, Phật châu đã bị Trần Hi đeo lên người. Trong lúc Trần Hi gọt táo, Thanh cố ý thả ra một phần thần thức công kích đầu óc cậu khiến cậu đột nhiên nhức đầu hoa mắt tự làm tay mình bị thương. Sau đó hắn nhân cơ hội hấp thụ máu Trần Hi để giúp bản thân thuận lợi cướp lấy thân thể cậu. Ai biết người tính không bằng trời tính, bởi vì phong ấn của Hỗn Độn Châu mạnh mẽ ngăn chặn, cuối cùng không hiểu vì sao lại dung hợp với không gian nông trại QQ của mẹ Trần. Thế giới nhỏ mờ ảo bên trong Hỗn Độn Châu ngày càng tương tự với nông trại QQ. Điều khiến Trần Hi vui mừng chính là sự dung hợp này đã tiêu hao toàn bộ năng lượng của Hỗn Độn Châu và Thanh, cả hai cũng vì thế mà biến mất. Thế giới nhỏ tồn tại bên trong đầu của Trần Hi. Từ nay về sau, Trần Hi trở thành người điều khiển mảnh thiên địa này, cậu có thể thao túng tất cả những thứ bên trong không gian. Ngoài ra còn đi kèm một món quà lớn, ký ức của Thanh.

Trần Hi chờ không nổi muốn nhìn không gian một chút, cậu tập trung tinh thần nghĩ đến việc đi vào, nháy mắt đã ở trong không gian. Sau khi vào, Trần Hi đã có mặt bên trong thung lũng, cậu nhớ không gian ngẫu nhiên của mẹ mình, khung cảnh là hình ảnh ngôi nhà trúc, còn ngôi nhà thì đơn sơ đầy tuyết. Quả nhiên, Trần Hi nhìn thấy biệt thự nhỏ giống như tuyết, phía sau biệt thự có một rừng trúc, bên trái biệt thự là một hồ nước nhỏ và mấy cây đại thụ không rõ tên. Nước trong hồ chảy ra từ thung lũng, sau đó chảy đến một khe núi khác vừa khéo tạo thành một cái sừng. Đưa mắt nhìn quanh bốn phía đều là những dãy núi và rừng cây tươi tốt, bên phải biệt thự xếp đá tạo thành đường mòn đi thẳng vào trong rừng, theo trí nhớ của cậu hình như phía bên kia khu rừng là trang trại.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương