Mang Theo Nông Trại QQ Đi Tu Tiên Ở Mạt Thế

Chương 1: Nhà Cũ (1)

Trước Sau

break

Tôi là Trần Hi, năm nay hai mươi tám tuổi. Tôi sinh ra trong một gia đình nông dân bình thường ở thành phố K, phía đông nam tỉnh Y. Ba tôi tên là Trần Binh, trước kia ông tham gia cuộc chiến phản công tự vệ, sau khi giải ngũ thì làm việc trong một nhà máy sản xuất cao su trong thành phố. Mẹ tôi tên là Trương Huệ Anh, bà là người nông thôn, sau khi kết hôn với ba thì cũng làm việc trong nhà máy. Tính cách ba tôi yên tĩnh ít nói, ông rất cưng chiều tôi, nhưng nếu tôi không nghe lời thì ông ấy vẫn sẽ phạt tôi rất nghiêm khắc. Từ nhỏ đến lớn, tôi bị ba la mắng không ít lần, đến nỗi số ngón tay cũng đếm không đủ. Mẹ tôi là điển hình của một người phụ nữ nông thôn, bà hay cằn nhằn, thích tính toán những thứ nhỏ nhặt.

Trước khi tôi vào tiểu học, hoàn cảnh gia đình khá tốt, ba tôi làm ở nhà máy, tổ sản xuất thỉnh thoảng sẽ cho một ít tiền thưởng. Thu nhập lúc đó của gia đình tôi thậm chí còn cao hơn chú tôi làm giám đốc Cục quản lý nhà ở và cô của tôi là một kỹ sư cao cấp. Khi tôi vào tiểu học, hoàn cảnh gia đình trở nên khó khăn, ba tôi thường xuyên đổ bệnh. Đầu tiên là viêm ruột thừa, sau đó là cảm lạnh đến sốt, bệnh cảm vừa khỏi, ông lại nhập viện vì cơn đau thận. Không lâu sau, nhà máy mà ba mẹ tôi làm việc bị phá sản phải đóng cửa. Sau khi mất việc, ba tôi tìm được việc làm thợ sửa ống nước, còn mẹ tôi mở một cửa hàng nhỏ, cuộc sống coi như đủ ăn.

Sau khi lên năm nhất trung học cơ sở, vì để cho tôi có điều kiện đi học, ngoại trừ ban ngày đi làm, ba còn nhận việc ngoài ruộng. Lên năm hai, ba mẹ ngày càng bận rộn nên không có thời gian quản lý tôi, từ đó tôi giống như một đứa trẻ được nuôi thả. Tôi bắt đầu trốn học còn đánh nhau, lúc bị giáo viên gọi phụ huynh, ba từ ngoài ruộng vội vàng chạy tới. Tôi vẫn luôn nhớ rõ cảnh tượng chủ nhiệm lớp khinh thường nhìn người ba lấm lem luộm thuộm, còn dùng giọng điệu vô cùng cay nghiệt mà châm biếm ông ấy. Ba chỉ nói là sẽ về nhà dạy dỗ tôi thật nghiêm khắc. Tôi nhìn dáng vẻ đó của ba, trong lòng lập tức vô cùng chua xót.

Sau khi về nhà, ba không hề đánh đập hay la mắng tôi như trong suy nghĩ, ông chỉ tha thiết nói với tôi: “Nếu bây giờ con không chăm chỉ học hành, không lẽ muốn sau này sẽ giống như ba, ngay cả việc đem lại hoàn cảnh tốt cho con của mình cũng là một việc khó khăn sao?"

Sau khi mẹ tôi biết chuyện thì lập tức bà cho tôi ăn một bữa roi gậy thay cơm nhớ đời. Từ đó trở đi, tôi dần thay đổi. Về sau, khi nhận xong bằng tốt nghiệp cấp hai, nhớ tới mối thù nhỏ trước kia mà chạy đến văn phòng của giáo viên chủ nhiệm, chọc tức nói: "Thầy Kim, vẻ mặt của thầy khi nhìn người khác bằng thái độ khinh bỉ thiệt sự rất giống mặt của một con vượn già đó.' Tận lúc tôi tốt nghiệp đại học, hoàn cảnh gia đình mới có chút thay đổi tốt hơn. …

Nơi gia đình Trần Hi đang ở là thành phố K có tổng diện tích 1957,81 km2, trong đó vùng núi chiếm 91,5%, vùng trũng chiếm 8,5% và có 300.000 người sinh sống. Dân số ngày càng mở rộng, diện tích của Thành phố K cũng tăng lên. Với sự mở rộng không ngừng, ruộng của các tổ sản xuất khác nhau trong thành phố biến thành nhà cao tầng.

Cách đây không lâu, cô của Trần Hi gọi điện nói nhà cũ mà ông bà nội của Trần Hi để lại sắp bị phá đi để chuẩn bị xây lại, gọi ba Trần đến nhà cũ xem có đồ đạc gì cần giữ lại không. Ba Trần vốn định tự mình đến đó, nhưng đột nhiên bệnh viêm khớp tái phát nên phải để Trần Hi đi thay.

Nhà cũ của ông nội Trần nằm ở tây bắc thành phố K, nay cổng vào làng Tây. Làng Tây là một ngôi làng trong thành phố, thuộc khu đô thị cũ của thành phố K. Ngôi nhà này được ông bà của Trần Hi tự mình xây nên, tính ra cũng đã trôi qua cả trăm năm. Từ khi ông bà nội qua đời, Trần Hi cũng không đến đây nữa.

Trần Hi dừng xe ở trước cửa. Khi cậu bước vào, cảnh vật đầu tiên cậu nhìn thấy là một khoảng sân rộng khoảng 100 mét vuông, phía sau sân là một ngôi nhà cổ kính, tường nhà vẫn là những bức tường được đắp bằng đất, phía trên là mái ngói đã cũ, giữa nhà là phòng chính hình chữ nhật hay còn gọi là phòng khách. Trong phòng không có cửa sổ mà chỉ có có một cửa chính làm từ hai tấm gỗ dày, phần trong cùng của phòng chính là bàn thờ, ngoại trừ cúng trời đất còn treo một bức chân dung của chủ tịch Mao, từ thời tổ tiên thì nhà họ Trần đã có thói quen thờ cúng các bậc vĩ nhân.

Hai bên nhà chính có hai căn phòng, mỗi phòng đều có một cửa sổ nhỏ có kích thước chưa đến một mét vuông. Cửa sổ được làm bằng hai tấm gỗ, không có kính. Trên khung cửa có gắn mấy thanh sắt, còn treo rèm. Khi trời mưa, cửa sổ bằng gỗ đóng lại, bình thường thì đều mở ra đón gió. Loại nhà cổ này mùa đông ấm áp, mùa hè mát mẻ nhưng khá ẩm ướt, ảm đạm. Bây giờ đã nhiều năm không có ai ở, trông căn nhà càng đáng sợ hơn, như thể sẽ có vật gì đó từ trong góc tối bất ngờ chạy ra.

Khi còn nhỏ, Trần Hi đều đến sống nhà ông bà nội vào mỗi dịp nghỉ hè hằng năm. Lúc đó trong sân có một cây dâu rất lớn và hai cây đào. Hồi còn học mẫu giáo, Trần Hi nhìn những quả dâu đã chín mà thèm thuồng không thôi. Tuy cậu muốn hái nhưng cây dâu lại cao hơn cậu, chân tay ngắn ngủn khiến cậu bé Trần Hi không biết phải làm sao. Khoảng thời gian đó, nghề nuôi tằm trở nên phổ biến, thỉnh thoảng sẽ có vài đứa trẻ hơi lớn đến nhà xin lá dâu. Lần nào Trần Hi cũng mang ra cái chén gỗ ăn cơm của mình, cậu chớp đôi mắt to tròn nhờ bọn họ hái dùm quả dâu trên cây. Nếu ai không hái cho cậu thì cậu cũng sẽ không cho người đó hái lá. Sau vài lần, mỗi khi có người đến hái lá dâu đều sẽ tự giác hái đầy một chén dâu đưa cho đứa trẻ thông minh này. Lần nào nhận được quả dâu, Trần Hi ngay lập tức lấy một cái ghế nhỏ ngồi ở dưới bóng cây, vừa ăn dâu vừa nhìn người khác hái lá.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương