LỤC… TƯ TRÌNH?!
Hiểu Như suýt thì không tin vào mắt mình, đôi mắt tròn xoe mở hết cỡ, thiếu chút đã hét lên thành tiếng.
Trời ạ!
Đối phương thật sự là Lục Tư Trình sao?
Người đàn ông quyền lực chỉ cần bước một bước đã làm chao đảo cả Bắc Kinh kia… hiện nay lại đang “đường hoàng” đứng ngay trước nhà cô?!
Nhất thời không thể chấp nhận sự thật này, Hiểu Như cực đoan tự nhéo mình một cái.
Đau!
Bấy giờ, Hiểu Như thật sự khóc không ra nước mắt.
Hôm qua cô chỉ tùy tiện hứa với mẹ, chưa gì đã tự “rước hổ” vào nhà sao?
Nhớ đến nụ cười ẩn ý và tâm trạng vui vẻ hiếm thấy của mẹ trước khi ra khỏi nhà sáng nay, Hiểu Như rốt cuộc cũng vỡ lẽ.
Hóa ra, mẹ cô “vui” không phải vì cô đã ngoan ngoãn nghe lời, mà vì bà đã “dàn xếp” ổn thỏa mọi chuyện với Lục Tư Trình sao?
Nghĩ đến đó, trong lòng Hiểu Như bất chợt dâng lên một trận không thỏa hiệp.
Cô rõ ràng có thể tự do bay nhảy, tự do yêu đương, tương lai phía trước lại tươi sáng như thế, tại sao cứ phải gả cho Lục Tư Trình kia chứ?
Người đàn ông đó dựa vào cái gì có thể điều khiển được lòng người? Dựa vào cái gì ép cô vào đường cùng?
Cô không cam tâm.
Cô thậm chí đã đích thân đến Lục Thị hoàn trả ngọc bội, thẳng thắn bày tỏ mình không thích anh ta, tại sao kết quả vẫn không thể thay đổi?
Chính vì đối phương là Lục Tư Trình —— một kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực, kiêu ngạo đến tận xương tủy và không chấp nhận việc có bất kỳ ai dám “tát vào mặt” của mình sao?
Hiểu Như không khỏi nở nụ cười tự giễu. Bản thân anh ta thì có thể quyết định số phận của người khác, còn cô thì chỉ có thể mặc cho bọn họ sắp xếp ư?
Không đời nào!
Cô tuyệt đối không để anh ta được toại nguyện!
Siết chặt nắm đấm nhỏ, Hiểu Như dứt khoát sải bước đến trước Lục Tư Trình, chẳng thèm giữ chút lễ tiết hét to vào mặt anh: “Lục Tư Trình, rốt cuộc chú muốn gì?”
Nhìn biểu cảm hùng hổ như muốn ăn tươi nuốt sống mình của cô, Lục Tư Trình chẳng hề nổi giận dù nửa điểm. Ngược lại, ánh mắt thâm trầm kia còn thoáng hiện lên tia thích thú đầy dung túng: “Sao vậy? Vừa mới gặp mặt đã muốn ra tay với “chồng” mình rồi à?”
Chữ “chồng” thốt ra từ khuôn miệng hoàn hảo của anh khiến Hiểu Như suýt nữa thì nghẹn thở.
Cô nghiến răng: “Chú đừng ở đây mà ăn nói linh tinh! Tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ gả cho chú.”
“Nói mạnh miệng như vậy…” Lục Tư Trình khẽ nheo mắt, thanh âm bỗng trầm xuống vài phần: “Chẳng lẽ em đã có đối tượng mình yêu thích rồi sao?”
Bấy giờ, động tác Tăng Hiểu Như khựng lại. Nhưng nhớ đến kế hoạch phải khiến Lục Tư Trình thấy khó mà rút lui, cô lập tức thẳng lưng, hất cằm tuyên bố đầy chắc nịch: “Phải thì sao? Tôi chính là có người trong lòng mình rồi đấy!”
“Vậy thì càng tốt.” Lục Tư Trình bỗng nhiên cúi đầu, ghé sát khuôn mặt điển trai không một góc chết lại gần cô. Hơi thở anh nam tính, nồng đượm vị gỗ tuyết tùng thanh lãnh bao trùm lấy không gian, tạo ra một sự áp chế mà đến Hiểu Như cũng không thể phòng bị: “Vừa khéo, tôi có thể tự tay khiến hắn ta biến mất.”
Lời vừa dứt, Hiểu Như tức khắc lùi lại sau một bước, trái tim nhỏ bé không khỏi đập loạn vì căng thẳng.
Cô vốn cho rằng dùng đến cách này có thể đánh vào lòng tự trọng của Lục Tư Trình, khiến anh chủ động rút lui. Thật không ngờ, người đàn ông này cơ bản không hề tuân theo bất kỳ quy tắc thông thường nào trên đời!
Khả Mễ nói sai chỗ nào đâu, cô quả thực đã dây vào nhầm người rồi.
Nếu cứ tiếp tục dây dưa không rõ ràng thế này, có khi cô sẽ bị gã cáo già này gặm đến mức không còn nguyên vẹn mất!
Không thể được!
Tăng Hiểu Như âm thầm hạ quyết tâm. Bằng mọi giá, cô tuyệt đối không để bản thân yếu thế vào lúc này.
Mục tiêu của cô chẳng phải là khiến anh ta phải chủ động quỳ xuống xin từ hôn đó sao? Đã vậy, cô phải đấu với gã đàn ông hồ ly này đến cùng!
Nghĩ đoạn, Hiểu Như liền khôi phục tinh thần, đôi môi nhỏ nhếch lên, sắc sảo nở một nụ cười khinh bỉ: “Thật không ngờ, một Lục tổng oai phong lẫm liệt, hô phong hoán vũ trong truyền thuyết… lại có sở thích tranh giành nữ nhân với người khác như vậy.”
“Tranh giành?” Lục Tư Trình như nghe được một câu chuyện hài hước nhất thế gian. Anh khẽ bật cười, thanh âm trầm thấp đầy từ tính: “Hiểu Như, có phải em đang dùng sai từ rồi không? Em vốn dĩ là vị hôn thê danh chính ngôn thuận của tôi, sao có thể gọi là tôi đi tranh giành với người khác chứ, hửm? Ngược lại là kẻ không biết thức thời kia, dám tơ tưởng đến người của Lục Tư Trình này, tôi cũng rất muốn xem… hắn ta rốt cuộc có bao nhiêu cái mạng.”
“Chú—!” Hiểu Như tức đến mức nghẹn họng. Nói lý không lại, dùng đến khí trường cũng không át được anh, cô chỉ còn biết hít một hơi thật sâu để nén ngọn lửa giận đang cuộn trào, hạ giọng đầy bực dọc: “Tóm lại, tôi còn phải đến trường, không rảnh ở đây để đôi co với chú!”
Vừa định lách người bỏ đi, bỗng một cánh tay dài vươn ra, chuẩn xác chặn cô lại.
Lúc này, khí thế bức người của Lục Tư Trình đã dịu đi hoàn toàn, bên trong chất giọng trầm khàn đồng thời lộ rõ tia nuông chiều khó giấu: “Lên xe đi, tôi đưa em đến trường.”
Hiểu Như ngơ ngác, quay lại nhìn anh rồi lại liếc nhìn chiếc Rolls-Royce đen tuyền bóng loáng đang đỗ ngay đối diện.
Trời ạ, kia là Rolls-Royce đấy!
Nếu cô ngồi xe Lục Tư Trình đến trường, ngộ nhỡ để đám bạn học nhiều chuyện kia nhìn thấy, chẳng phải nội trong hôm nay cô sẽ thành tâm điểm của mọi scandal sao?
Nhưng nếu bây giờ cô kiên quyết từ chối, gã cáo già này nhất định sẽ có cớ để sang “mách lẻo” với mẹ cô cho xem.
Mà mẹ thì lúc nào cũng muốn cô gả vào Lục gia… Nếu không khiến Lục Tư Trình tự mình chán ghét cô mà hủy hôn, mẹ cô sẽ không bao giờ từ bỏ ý định đó.
Có câu nói: “không vào hang cọp sao bắt được cọp con”. Xem ra, lần này cô khó mà trốn tránh được rồi.
“Lên thì lên, ai sợ chú cơ chứ!” Tăng Hiểu Như hất hàm, cố làm ra vẻ kiêu ngạo như nữ vương.
Thấy con thỏ nhỏ cuối cùng cũng thỏa hiệp, đáy mắt Lục Tư Trình bất ngờ xẹt qua tia ý cười sủng ái. Anh không nói gì, chỉ thong thả sải bước chân dài, ưu nhã vươn tay chủ động mở cửa xe cho cô. Cử chỉ săn sóc lịch lãm của một quý ông thượng lưu khiến tim cô nảy lên, suýt nữa thì lấy làm cảm động.
Nhưng khi nhìn vào không gian xa hoa, nồng nặc mùi quyền lực bên trong, Hiểu Như bất chợt thoáng do dự.
Ngồi cùng Lục Tư Trình trong một không gian kín ư? Chuyện này có phải quá “nguy hiểm” rồi không? Dù cô thừa hiểu mục đích của chính mình là gì, nhưng một khi bước vào lãnh địa của người đàn ông này, cô liệu còn đường lui nữa không?
Cuối cùng, sau một hồi nghĩ ngợi, lại nhìn gương mặt điển trai vẫn đang kiên nhẫn chờ đợi mình, Hiểu Như liền lấy hết dũng khí ngồi vào ghế lái phụ.
Cô kéo thẳng váy, ngồi lên lớp ghế da cao cấp với tư thế của một “bà chủ nhỏ” khó chiều, trong lòng âm thầm vạch ra những tính toán ma mãnh.
Hẹn hò? Kết hôn?
Lục Tư Trình, để xem sau khi nếm đủ mọi chiêu trò của tôi, anh còn bản lĩnh “trói buộc” tôi nữa không!