Lục Tổng Nuông Chiều Tôi Đến Nghiện

Chương 5: Vừa Ra Khỏi Cửa, Đã Gặp Cáo Già (3)

Trước Sau

break

Ngay khi chiếc xe vừa chuyển bánh, hòa vào dòng xe cộ đông đúc của thủ đô, không gian bên trong khoang xe bấy giờ bỗng chốc chìm trong sự im lặng tuyệt đối.

Tăng Hiểu Như từ lúc lên xe đến giờ gần như không hé răng nửa lời, cả người dịch sát về cửa xe, ý tứ ghét bỏ Lục Tư Trình rõ ràng.

Lục Tư Trình thừa hiểu tâm tư cô nhóc bên cạnh mình, nhưng anh không để tâm, thi thoảng nhìn gương chiếu hậu rồi lại rất nhanh đánh mắt đi nơi khác, chuyên tâm lái xe.

Một lúc sau, mãi đến khi nhìn đường xá chán rồi, Hiểu Như bỗng bất ngờ ngoảnh sang. Ban đầu, cô đơn thuần chỉ muốn đổi hướng nhìn, nhưng khi tầm mắt vô tình chạm vào sườn mặt Lục Tư Trình —— không chỉ góc cạnh mà còn hoàn hảo như tạc tượng, nhịp tim Hiểu Như bấy giờ bỗng chốc hẫng một nhịp.

Đẹp trai quá!

Trên đời này thật sự có người đàn ông sở hữu nhan sắc nghịch thiên như vậy sao?

Hiểu Như gần như nảy sinh một loại ngưỡng mộ thầm kín trong vô thức.

Cô vốn là người có mắt nhìn rất cao, ở trường cũng từng gặp qua không ít nam thần học đường, trên truyền hình lại càng không thiếu các đại minh tinh có ngũ quan đỉnh cao, nhưng với một người đàn ông vừa mang nét chín chắn, lại vừa hoàn hảo ở mọi góc độ giống như Lục Tư Trình, quả thật là lần đầu cô được diện kiến ở một cự ly gần như thế!

Không những vậy, người đàn ông này còn đang đích thân làm tài xế cho cô? Không hề nghĩ đến thân phận hiện nay giữa hai người?

Tăng Hiểu Như, cô có phải quá may mắn rồi không?

Hiểu Như không tự chủ thầm nhủ.

Dẫu có ghét bỏ hôn ước hủ lậu này đến đâu, cô cũng không thể phủ nhận Lục Tư Trình thực sự là một cực phẩm trong cực phẩm —— là kiểu đàn ông hoàng kim mà mọi cô gái đều ao ước được gả cho.

“Em nhìn đủ rồi chứ?”

Giọng nói trầm thấp, mang theo một chút ý cười lười biếng đột ngột vang lên phá tan bầu không khí yên tĩnh.

Lục Tư Trình thậm chí còn chẳng thèm liếc nhìn, đôi bàn tay thon dài với những khớp xương rõ ràng vẫn thong thả điều khiển trên vô lăng, nhưng lại thấu thị cô nhóc bên cạnh đang nghĩ gì.

Mà điều đó, lại làm Tăng Hiểu Như chột dạ.

Cô như kẻ trộm vừa bị bắt quả tang, gương mặt suýt nữa thì nổ tung vì ngượng.

“Ai... ai thèm nhìn chú chứ!” Hiểu Như vội vàng quay ngoắt mặt đi, lớn giọng che giấu sự xấu hổ: “Chú đừng có tự luyến.”

“Tự luyến?” Lục Tư Trình lặp lại rồi bật cười, đôi mắt sắc sảo liếc nhìn gương chiếu hậu, thu trọn dáng vẻ quẫn bách đáng yêu của cô vào tầm mắt: “Ồ? Vậy từ nãy đến giờ, em cứ cách ba giây lại nhìn lén tôi một cái là để làm gì, hửm?”

“Tôi... tôi chỉ đang đề phòng người xấu không được sao?” Hiểu Như chống chế, không chịu thua cãi lại: “Nhìn chú quỷ quyệt như thế, ai biết được chú có đang âm mưu bắt cóc tôi đem bán vào chợ đen hay không chứ?”

Nghe câu trả lời ngây ngô mang đầy tính phòng bị ấy, Lục Tư Trình bỗng bật cười thành tiếng. Tiếng cười trầm thấp từ lồng ngực anh vang lên, nghe vừa nam tính lại vừa có chút tà mị không thể tả bằng lời: “Bắt cóc em? Tăng Hiểu Như, em có phải đọc truyện trinh thám quá nhiều không? So với việc tốn công đem em bán vào chợ đen, trực tiếp đưa em về làm “vợ nhỏ” của tôi, chẳng phải là có lời hơn sao?”

“Chú!!!” Tăng Hiểu Như nghẹn họng, chỉ biết quay lại trừng mắt đầy uất ức với anh, hoàn toàn không cãi lại thành tiếng.

Mà Lục Tư Trình lại thản nhiên như không, ánh mắt vẫn tập trung nhìn thẳng về phía lộ trình phía trước: “Sao vậy? Lại muốn cãi nhau với tôi sao?”

“Tôi không thèm cãi nhau với chú.” Hiểu Như hậm hực quay đi: “Lục Tư Trình, chú đừng mơ tôi sẽ đồng ý gả cho chú.”

“Em muốn cãi lời của mẹ à?”

“Không liên quan đến chú!”

“Tôi thấy ngược lại liên quan là đằng khác.” Lục Tư Trình khẽ nhướng mày: “Hiểu Như, em đừng quên quan hệ giữa chúng ta ở thời điểm hiện tại này là gì.”

“Chú đừng ở đây dùng nó uy hiếp tôi.” Hiểu Như nghiến răng: “Tôi vốn không có ý định sẽ hẹn hò với chú, càng không nghĩ sẽ kết hôn với chú.”

“Ồ? Vậy ra em đang đối phó với mẹ sao?” Lục Tư Trình ranh ma liếc mắt nhìn sang cô một cái, ánh mắt tràn đầy vẻ trêu chọc, nhưng rất nhanh, anh đã thu tầm nhìn, rõ có ý khiêu khích: “Vậy không biết mẹ em khi biết được chuyện này, bà ấy sẽ nghĩ thế nào nhỉ?”

“Chú—!” Lúc này, Hiểu Như rốt cuộc cũng không nhịn được mà quay lại nhìn anh, bực dọc hỏi: “Lục Tư Trình, rốt cuộc chú muốn gì?”

Lục Tư Trình không đáp ngay.

Anh cười nhẹ một cái, như thể chờ xem thêm phản ứng của cô, rồi khôi phục trạng thái nghiêm túc đến cực điểm: “Yên tâm đi, chỉ cần em hứa ngoan ngoãn không giở trò, tôi tự khắc sẽ chơi theo đúng luật. Nhưng nếu em còn nghĩ đến việc “chơi khăm” tôi, đừng trách tôi không nhắc nhở em trước.”

Nghe lời đó, Hiểu Như tức khắc liền siết chặt nắm đấm, trong lòng dâng lên một cỗ ấm ức mà không làm gì được.

Gã đàn ông họ Lục này quả nhiên là cáo già!

Cô cơ bản không phải đối thủ của anh ta.

Nếu còn tiếp tục lấy trứng chọi đá như thế này, có khi cô sẽ thật sự trắng tay và bị anh ta dắt mũi mất!

Không được!

Vì đại cuộc, cô nhất định phải nhịn!

Bằng mọi giá, cô phải tìm ra sơ hở của người đàn ông này, khiến cho anh ta chủ động quỳ xuống xin cô hủy bỏ hôn ước hủ lậu này mới thôi!

——— 

Càng gần đến cổng trường, trái tim Hiểu Như càng đập loạn vì sợ.

Nhìn dòng người qua lại nhộn nhịp ngoài kia, thi thoảng lại có vài ánh mắt hiếu kỳ đổ dồn về phía chiếc xe siêu sang này, cô rốt cuộc cũng không nhịn nổi mà hô lớn: “Dừng lại! Chú dừng ở đây là được rồi, tôi có thể tự đi bộ vào trong.”

Lục Tư Trình không nói gì, anh thong thả đạp phanh, chiếc Rolls-Royce cứ thế vững chãi dừng lại bên lề đường, hành động dứt khoát đến mức Hiểu Như suýt thì không tin nổi. Nhưng cô không dám suy nghĩ nhiều, mừng rỡ đẩy cửa xe, định bụng sẽ rời đi thật nhanh. Đáng tiếc, bàn tay vừa mới chạm vào tay nắm cửa, Tăng Hiểu Như tức khắc liền khựng lại một nhịp.

“!”

Cô gần như không nhịn được quay đầu, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ cảnh giác lẫn tức giận: “Lục Tư Trình, rốt cuộc chú có ý gì chứ?”

Lúc này, Lục Tư Trình mới lười biếng liếc nhìn sang cô, ánh mắt sâu thẳm đầy ý vị: “Chẳng phải em muốn vào lớp sao? Tôi đã làm theo ý em rồi còn gì?”

“Chú vốn không có suy nghĩ tốt đẹp đó!” Cô quát lớn, chẳng chút khách sáo mà vạch trần bộ mặt thật của anh: “Lục Tư Trình, bề ngoài chú giả vờ phối hợp để cho tôi xuống xe, nhưng sau lưng lại cố ý khóa cửa, hành vi này chẳng phải quá hèn hạ rồi sao?”

“Tôi hèn hạ?” Lục Tư Trình dường như cảm thấy hai chữ này vô cùng thú vị từ miệng cô thốt ra. Anh khẽ nhếch môi, nụ cười nửa miệng hiện rõ vẻ tà mị: “Lẽ nào tôi bảo vệ “vợ” mình, đề phòng trường hợp cô ấy vì quá nóng lòng mà muốn rời khỏi tôi, cũng là hèn hạ sao?”

“Chú!!!”

Nhìn dáng vẻ tức tối xù lông của cô, Lục Tư Trình thu lại nụ cười, giọng nói đột ngột dịu xuống nhưng lại nồng nặc mùi nguy hiểm: “Yên tâm, tôi không phải người xấu. Nếu tôi thực sự muốn làm gì em, em nghĩ mình có cơ hội để trốn sao?”

“Vậy rốt cuộc chú muốn làm gì chứ?”

Lục Tư Trình không trả lời, chỉ chậm rãi tháo dây an toàn, tiếng “cạch” khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh lặng khiến trái tim Hiểu Như bỗng run lên một cái.

Theo bản năng, cô cảnh giác cố ép sát cả cơ thể nhỏ bé của mình vào cửa xe, giọng nói run rẩy thấy rõ: “Lục... Lục Tư Trình, chú đừng có làm bậy. Nếu không, tôi sẽ tố cáo chú thật đấy!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương