Lục Tổng Nuông Chiều Tôi Đến Nghiện

Chương 3: Vừa Ra Khỏi Cửa, Đã Gặp Cáo Già

Trước Sau

break

Tối hôm đó, Hiểu Như ngoan một cách kỳ lạ.

Trên bàn ăn, cô khi thì gấp thức ăn cho mẹ, khi thì liến thoắng chuyện ở trường, như thể biến thành một người hoàn toàn khác.

Kiều Vân hiểu rõ tính cách con gái nhất.

Cô nhóc này hôm qua còn vì chuyện của Lục Tư Trình mà cãi nhau với bà, sống chết muốn hủy hôn, tại sao hôm nay đột nhiên lại thay đổi thái độ?

Thiết nghĩ, nếu không gây ra chuyện tày trời, con bé chắc chắn không ngoan ngoãn như thế!

“Mẹ, mẹ ăn thêm miếng cá hồi này đi, tốt cho sức khỏe lắm đó ạ.” Hiểu Như nịnh nọt gắp thêm thức ăn vào bát bà, nụ cười trên môi rạng rỡ như hoa xuân, nhưng trong ánh mắt cô lại che giấu một sự chột dạ không sao khỏa lấp nổi.

Có câu nói “ăn chân giò thì phải trả bằng lòng mề” chẳng sai. Cô vốn muốn dùng đến chiêu “tiên lễ hậu binh”, đầu tiên dỗ mẹ vui trước rồi mới thú nhận mọi chuyện sau với bà, mong bà niệm tình mà tha thứ cho cô. Thế nhưng, ngay khi đối diện ánh mắt thấu thị ấy, cổ họng cô cứ thế nghẹn đắng.

“Hiểu Như!” Đột nhiên, mẹ cô nhìn sang cô, thái độ nghiêm túc đến đáng sợ. Bà không ăn nữa, đũa ăn đặt ngay trên thành bát: “Có phải con có chuyện gì đang che giấu mẹ không?”

“Dạ?” Tăng Hiểu Như giật mình, gương mặt vốn đang căng thẳng nay lại càng lúng túng: “Con... con thì có chuyện gì giấu mẹ được cơ chứ?”

“Vậy còn chuyện hôn ước với Tư Trình thì sao? Con đã suy nghĩ chuyện đó đến đâu rồi?”

“...” Tăng Hiểu Như á khẩu.

Vì sao đột nhiên mẹ cô lại đề cập đến chuyện này cơ chứ? Bà ấy nóng lòng “gả” cô đi vậy sao?

Cô mới mười tám tuổi, thanh xuân vốn còn chưa bắt đầu, lẽ nào thật sự phải gả cho một con “cáo già” thâm hiểm như anh ta?

Nhưng trong không gian ngột ngạt này, cô biết mình có mọc thêm cánh cũng chẳng thoát nổi sự chất vấn của mẹ.

“Chuyện đó... thật ra con...”

Cô hít một hơi thật sâu, định lấy hết can đảm để thừa nhận tất cả thì bà đã đi trước một bước.

“Nói mẹ biết, có phải hôm nay con đã tự ý đến Lục Thị, tìm gặp thằng bé hủy bỏ hôn ước không?”

Hiểu Như sững sờ, suýt nữa thì cắn trúng đầu lưỡi.

Mẹ cô biết rồi? Là bà suy đoán ra, hay đang có kẻ nào đó đứng sau “chơi khăm” cô?

Bất chợt, trong đầu cô hiện lên gương mặt tà mị với nụ cười nửa miệng đầy thâm hiểm của Lục Tư Trình.

Không cần đoán cũng biết, kẻ giở trò là ai.

Lục Tư Trình, người đàn ông đó vậy mà “mách” mẹ cô?

Đáng ghét!

Cô luôn cho rằng anh ta sẽ dùng quyền lực để ép mẹ cô vào đường cùng, thật không ngờ... anh ta lại dám dùng chiêu “mách phụ huynh” ra mặt?

Đúng là chơi bẩn mà!

“Mẹ!” Cô hít thở sâu một hơi: “Thật ra con có thể giải thích. Mọi chuyện không phải như mẹ…”

Nhưng bà đâu để cô phân bua, gương mặt vốn đã nghiêm nghị giờ đây càng thêm phần trầm mặc: “Con có biết mình vừa gây ra chuyện nghiêm trọng gì không? Hôn ước này không chỉ là chữ tín, mà còn là sỉ diện của hai bên gia đình. Con từng nghĩ qua bản thân mình đã “vô lễ” như thế nào khi đã tự ý đến đó hủy hôn ước không?”

“Con đương nhiên biết chứ! Nhưng mà con...”

“Con không thích Tư Trình?” Mẹ cô đánh trúng vào trọng tâm.

Hiểu Như lúc này mới thành thật thú thật, đôi môi nhỏ chu ra đầy ấm ức: “Làm sao con có thể thích người không quen biết kia chứ!”

Nghe vậy, mẹ cô bỗng im lặng một lúc.

Một lúc sau, mắt bà lóe lên một tia sáng kỳ lạ, giọng nói cũng thấp đi vài phần: “Vậy nếu thằng bé có thể khiến con thay đổi suy nghĩ này thì sao?”

Lập tức, Hiểu Như cảnh giác nuốt nước bọt một cái: “Ý... mẹ là gì chứ? Lẽ nào mẹ muốn con và Lục Tư Trình... hẹn hò?”

Mẹ cô không phủ nhận: “Chẳng phải con nói cần có tình cảm rồi mới kết hôn sao? Lần này mẹ nể mặt con, cho con được làm theo của ý mình một lần. Con không phản đối chứ?”

“Nhưng...”

“Con thế nào?” Bà nhấn mạnh câu hỏi.

Hiểu Như bấy giờ chỉ còn biết im lặng.

Hẹn hò so với kết hôn thì có khác biệt gì?

Chẳng phải trước sau đều có liên quan đến Lục Tư Trình sao?

Cô vốn dĩ chẳng có thiện cảm với người đàn ông đó chút nào, làm sao nói hẹn hò liền hẹn hò cơ chứ?

Giữa họ rõ ràng quá khác biệt.

Không chỉ về thân phận, địa vị, mà còn cả khoảng cách tuổi tác.

Lục Tư Trình... người đàn ông đó cơ bản chính là “lão hồ ly” quỷ quyệt!

Nếu trong thời gian tiếp xúc với anh ta, anh ta lại dùng quỷ kế để bẫy cô thì sao?

Không được!

Tuyệt đối không thể chui đầu vào rọ được.

Nhưng khi nhìn vào gương mặt đang “mong chờ” của mẹ, Hiểu Như thừa hiểu nếu cô còn cứng đầu, e là mẹ cô sẽ thật sự nổi giận.

“Con... con hiểu rồi thưa mẹ.” Cô miễn cưỡng trả lời, cụp mắt che đi tia tính toán xẹt qua, cúi đầu lùa cơm như thể đã hoàn toàn thông suốt: “Chẳng phải chỉ là hẹn hò sao? Từ giờ… mọi chuyện con sẽ nghe theo lời của mẹ.”

Nhưng trong lòng, cô lại thầm nghiến răng, nghiến lợi: Hẹn hò á? Lục Tư Trình nghĩ cũng đừng nghĩ đến nữa. Bằng mọi giá, cô sẽ khiến người đàn ông kiêu ngạo đó phải chủ động quỳ xuống xin cô hủy bỏ hôn ước hủ lậu này!

———  

Hôm sau, Tăng Hiểu Như bước ra khỏi cửa với gương mặt xám xịt, cả người tràn ngập oán niệm vì một đêm mất ngủ.

Vừa đi, cô vừa nghiêm túc suy nghĩ một vấn đề trọng đại: Làm sao để ép người đàn ông kia chủ động hủy hôn mà cô vẫn giữ được hình tượng “người bị hại”?

Nhưng nghĩ suốt nửa ngày, đầu cô vẫn rỗng tuếch.

Chuyện này cơ bản không dễ dàng chút nào!

Lục Tư Trình là ai cơ chứ?

Một người đàn ông đứng trên đỉnh cao quyền lực giới tài phiệt Bắc Kinh, thủ đoạn nổi tiếng là tàn nhẫn, tâm tư lại thâm sâu khó lường. Người như vậy, sơ sẩy một chút thôi, người thiệt thòi chắc chắn sẽ là cô.

Hiểu Như càng nghĩ càng đau đầu.

Không sợ vạn nhất, chỉ sợ nhất vạn.

Ngộ nhỡ cô còn chưa kịp tìm được cách thoát thân… thì đã thật sự bị đóng gói gả sang cho Lục gia thì sao?

“Không được!” Hiểu Như vội lắc đầu thật mạnh, cố gắng vứt cái suy nghĩ đáng sợ kia khỏi đầu.

Bất chợt, mắt cô sáng rực lên một cái.

Hẹn hò á?!

Phải rồi!

Tại sao cô lại quên mất tuyệt chiêu “lấy tiến làm lùi” kinh điển trong tiểu thuyết cơ chứ?

Loại đàn ông quyền thế, cao cao tại thượng như Lục Tư Trình mà nói, chẳng phải thường sẽ thích kiểu phụ nữ ngoan ngoãn, dịu dàng, đặc biệt nghe lời giống như một chú mèo con sao?

Nếu cô ngược lại trở thành kiểu con gái phản nghịch, khó chiều, động vào liền xù lông… có phải sẽ khiến anh ta nhanh chóng mất sạch kiên nhẫn mà chủ động đề nghị hủy hôn không?

Nghĩ đến đây, Hiểu Như càng thấy kế hoạch này hoàn hảo vô cùng. Đến lúc đó, Lục Tư Trình không những chán ghét cô, mà sẽ trực tiếp quỳ xuống xin cô rời khỏi anh ta cho mà xem.

Ha~!

Quả là một kết cục đẹp đẽ!

Chỉ vừa tưởng tượng đến cảnh ấy, Hiểu Như đã không nhịn được mà búng tay một cái đầy khoái trá.

Thế nhưng, tiếng cười giòn giã còn chưa kịp thoát ra khỏi đôi môi của cô, đã bị một chất giọng trầm thấp, đầy từ tính từ phía trước chặn lại: “Xem ra, tâm trạng của em hôm nay tốt hơn dự đoán của tôi nhỉ?”

“!!!”

Hiểu Như giật bắn mình, nụ cười bên trên gương mặt nhỏ nhắn bỗng nhiên căng cứng lại.

Cô vội vàng ngước lên, lập tức, toàn thân rơi vào chấn động mạnh.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương