“Phải.” Cô tiến lên, cách bàn làm việc của Lục Tư Trình một bước thì dừng lại, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy: “Nhưng tôi đến đây không phải để bàn chuyện kết hôn với chú.”
Chữ “chú” vừa vang lên, động tác xoay bút của Lục Tư Trình cũng khựng lại theo đó.
Anh năm nay mới ba mươi, độ tuổi hoàng kim của một người đàn ông, vậy mà qua miệng cô nhóc này... lại trở thành một kẻ “già nua tiền mãn teen”?
Tốt lắm!
Nhưng Lục Tư Trình không tức giận, chỉ hơi nheo đôi mắt tà mị: “Em gọi tôi là gì?”
“Chuyện đó không quan trọng.” Hiểu Như không đáp mà thẳng thắn bác bỏ.
Trong khi đó, Lục Tư Trình lại thâm hiểm đào sâu: “Nhưng tôi lại thấy quan trọng là đằng khác.” Sau đó, cắt nghĩa để cô rõ: “Em gọi “chồng tương lai” của mình là “chú”, nghe có vẻ không đúng với quy tắc thì phải?”
“Tôi vốn không định gả cho chú!”
“Vậy em đến đây để làm gì? Không phải nói về hôn sự chúng ta sao?”
“Chú đừng có tưởng bở!” Nói rồi, cô dứt khoát rút từ trong túi ra một miếng ngọc bội cổ, “cộp” một tiếng đặt mạnh lên bàn làm việc: “Tôi đến để trả lại thứ này. Đồng thời ở đây chính thức thông báo với chú: Tôi — muốn — hủy — bỏ — hôn — sự — này!”
“Hủy bỏ?” Lục Tư Trình một lần nữa cảm thấy huyết ám mình tăng vọt.
Trong vòng chưa đầy năm phút, anh nhận liên tiếp hai cú sốc: bị gọi là già, và bị từ hôn ngay trước mặt.
Lục Tư Trình anh là ai? Ở cái Kinh thành này, có thứ gì anh muốn mà không có được?
“Phải.” Cô trả lời: “Chúng ta không hợp nhau, hủy hôn vừa khéo chính là cách tốt nhất.”
“Hồ đồ!” Lục Tư Trình đột ngột đập mạnh tay xuống bàn, tiếng động vang lên khô khốc khiến Hiểu Như giật mình lùi lại sau một bước. Ngay khi bóng dáng cao lớn vừa đứng lên, choáng hết mọi tầm nhìn, Hiểu Như mới thật sự biết sợ: “Tăng Hiểu Như, em có biết mình đang nói gì không?”
“Chú hung dữ như vậy làm gì chứ?” Cô lấy hết can đảm hét lên, dù đôi chân đã bắt đầu run rẩy: “Chú không cảm thấy chuyện quá hoang đường rồi sao? Tôi và chú vốn dĩ không biết nhau, thậm chí còn chưa từng yêu đương, sao nói kết hôn là kết chứ?”
“Không quen lâu dần sẽ thành quen.” Lục Tư Trình thật sự nổi giận mà nhấn mạnh: “Không yêu, tôi sẽ khiến em yêu. Em hà tất chỉ vì lý do ngớ ngẩn như thế mà hủy bỏ hôn ước? Em rốt cuộc xem tôi là gì chứ?”
“Tôi xem chú là gì thì có quan trọng không? Tôi vốn không muốn kết hôn, tại sao chú phải ép người không yêu mình kết hôn với mình chứ?”
“Em—!”
“Tóm lại, ngọc bội tôi trả lại cho chú. Chúng ta coi như không ai nợ ai nữa.”
Nói rồi, cô không dám nán lại lâu thêm nữa, nhanh như một con thỏ nhỏ chạy biến ra khỏi phòng.
Lục Tư Trình đứng đó, không đuổi theo, nhưng đường gân xanh trên trán đã co giật liên hồi.
Bị cô gọi là chú đã đành, giờ lại bị con thỏ nhỏ đó từ hôn?
Ngẫm lại, Lục Tư Trình không khỏi cười tự giễu một cái. Anh vươn tay cầm lấy miếng ngọc bội nằm trơ trọi trên bàn, rất nhanh, ánh mắt tối lại như vực thẳm.
Hủy hôn?
Tăng Hiểu Như, em nghĩ nói một câu “chúng ta không có tình cảm” là xong sao?
Ở đất Bắc Kinh này, trò chơi chỉ kết thúc khi tôi nói dừng lại.
Để tôi xem, con thỏ nhỏ như em chạy được bao xa khỏi lòng bàn tay tôi!
———
“Cái gì? Cậu thật sự to gan đến mức đề xuất “thoái hôn” với anh ta?” Khả Mễ nghe xong suýt nữa sặc trà sữa, đôi mắt cô trợn tròn, không khỏi kinh hoảng nhìn cô bạn thân như nhìn sinh vật lạ.
Bởi vì, tin này với Khả Mễ mà nói, nó còn chấn động gấp mười tin tức crush cô vừa công khai bạn gái. Ai lại dám nghĩ: Tăng Hiểu Như —— một cô gái vốn dĩ đơn thuần, có phần nhút nhát, thế mà lại dám “đá” vị kim chủ quyền lực nhất cái thành phố này? Nếu chuyện Lục Tư Trình bị từ hôn truyền ra ngoài, chỉ sợ cả giới truyền thông sẽ lại nổ tung mất!
“Cậu có cần phản ứng thái quá như vậy không? Tớ gọi cậu ra đây để ăn mừng sự tự do, không phải để nhìn cậu tiếc nuối hộ tớ.” Hiểu Như vừa nói vừa nhai nhòm nhoàm xiên cá viên chiên nóng hổi. Món ăn lề đường nồng nặc mùi dầu mỡ mà giới thượng lưu vốn coi là “không sạch sẽ” này, lúc này lại khiến cô thấy dễ chịu lạ thường. Cô hất cằm, cố tỏ ra đắc ý: “Hơn nữa, sau khi trả lại ngọc bội cho Lục Tư Trình xong, tớ cảm thấy cả người nhẹ nhõm hẳn đi ấy chứ!”
“Nhẹ nhõm sao?” Khả Mễ không lạc quan như vậy. Cô nàng nhoài người về phía trước, sắc mặt căng thẳng đến cực điểm: “Hiểu Như à, cậu có chắc người đàn ông đó sẽ để yên cho cậu “sỉ nhục” như vậy không?”
Lúc này, động tác cầm xiên cá viên của Tăng Hiểu Như khựng lại giữa không trung, trái tim không khỏi hẫng đi một nhịp căng thẳng: “Ý... cậu là sao chứ?”
“Cậu còn chưa nhìn ra thật sao?” Khả Mễ vỗ trán cái “bộp” vì bất lực.
Bình thường Hiểu Như rõ là người thông minh, tại sao ở trong vấn đề tình cảm lại manh động đến vậy? Cô nên nói cô ấy suy nghĩ quá đơn giản, hay nói cô ấy không biết thức thời đây?
“Nhìn ra cái gì chứ?” Hiểu Như chớp chớp mắt không hiểu: “Cậu mau nói rõ đi.”
Tô Khả Mễ bấy giờ liền thở dài một hơi.
Rốt cuộc, cũng trả lời: “Hiểu Như, cậu đừng quên Lục Tư Trình là ai. Anh ta không phải người đàn ông bình thường. Anh ta là người đứng đầu cả đế chế Lục Thị, chỉ một câu nói của anh ta cũng đủ khiến cho người thường chúng ta không thể tồn tại ở cái thành phố này. Cậu thử nghĩ xem, với một kẻ kiêu ngạo đến tận xương tủy như anh ta, anh ta liệu có thể ngồi yên để một cô nhóc như cậu tát vào mặt mình một cái đau đớn như vậy không?”
“!”
Lập tức, Tăng Hiểu Như đen mặt, trong đầu vô thức hiện lên tình huống xấu nhất sẽ xảy đến.
Cho nên nói, Lục Tư Trình sẽ không ngồi yên để cô tự ý “thoái hôn” dù với bất cứ lý do gì?
Một người đàn ông có quyền có thế như anh ta, nhất định sẽ vì vài lời của cô hôm nay mà sẽ làm ra những chuyện gây bất lợi cho cô? Tệ hơn, anh ta sẽ lại nhắm vào dự án quan trọng của mẹ cô? Bà vốn chẳng biết việc cô to gan lớn mật đi từ hôn Lục gia, nếu anh ta ra tay với bà thật... chẳng phải mọi chuyện sẽ...!
Tăng Hiểu Như, cô đúng là điên rồi!
———
Trong khi đó, ngay cách họ không xa, một chiếc Rolls-Royce màu đen bóng loáng đã hiên ngang đỗ sẵn. Trái ngược với không khí ồn ào bên ngoài, bên trong khoang xe yên tĩnh đến kỳ lạ, thậm chí có phần lạnh lẽo khiến người ta run sợ.
Lục Tư Trình từ khi xuất hiện luôn giữ một phong thái bình thản, vẻ mặt không gợn bất kỳ chút sóng nào, ngoại trừ khóe môi thi thoảng cong lên một biên độ cực nhỏ.
Thẩm Ngạn Từ không đoán được. Anh ta liếc nhìn qua gương chiếu hậu một giây rồi thu hồi, dường như hiểu rõ thân phận mình là ai.
“Lái xe đi.”
Lục Tư Trình đột ngột lên tiếng, âm thanh trầm thấp mang theo dứt khoát khiến Thẩm Ngạn Từ không giấu nổi nghi hoặc.
“Lục tổng, anh không định…” Anh ta liếc nhìn gương chiếu hậu. Lần này, chỉ thấy Lục Tư Trình đã thu hồi tầm nhìn, nhắm mắt lại dưỡng thần. Bấy giờ, Thẩm Ngạn Từ mới hoàn toàn thông suốt, không dám chậm trễ đáp: “Dạ được, thưa Lục tổng.”
Lục Tư Trình hài lòng “ừ” một tiếng, khóe môi cũng theo đó cong lên, tạo thành một đường cong hoàn hảo.
Thoái hôn với tôi xong, liền vui đến mức hẹn bạn ăn mừng sao? Tăng Hiểu Như, có vẻ như... em “ăn mừng” còn quá sớm thì phải.