Lục Tổng Nuông Chiều Tôi Đến Nghiện

Chương 1: Trăm Nghe Không Bằng Một Thấy

Trước Sau

break

“TẬP ĐOÀN LỤC THỊ”

Hai chữ “Lục Thị” ở đất kinh kỳ này, xưa nay vốn là biểu tượng của sự xa xỉ và quyền lực tột bậc.

Với một người bình thường như Tăng Hiểu Như, nơi đây giống như một tòa lâu đài tách biệt với nhân gian mà có nằm mơ cô cũng chẳng dám đặt chân tới, nói gì đến việc diện kiến người đàn ông đứng đầu cả đế chế thương nghiệp —— một vị “diêm vương” nắm giữ huyết mạch kinh tế cả một vùng.

Nhưng không, cô lại chẳng cần thông qua bất kỳ thủ tục rườm rà nào, nghiễm nhiên được chính “thân tín” vị “kim chủ” ấy dẫn lên tầng cao nhất.

Gặp Lục Tư Trình sao?

Tăng Hiểu Như càng nghĩ càng rối loạn.

Cô rốt cuộc nên vui hay buồn đây?

Một cô nhóc chỉ vừa ăn mừng tuổi trưởng thành chưa lâu, lại đích thân đến tìm người đàn ông xa lạ kia “từ hôn”?

Trong mắt giới thượng lưu Bắc Kinh, được Lục Tư Trình để mắt tới đã là phúc phần tu mấy kiếp, huống hồ còn danh chính ngôn thuận chuẩn bị bước chân vào Lục gia. Người ta sẽ nói cô là kẻ không biết tốt xấu, hay là một đóa hoa dại ngây thơ chưa nếm mùi đời nên mới dám chối bỏ cuộc hôn nhân “trong mơ” này?

Tăng Hiểu Như siết chặt quai túi xách, hít một hơi thật sâu để nén lại cảm giác ngột ngạt dâng lên trong lòng ngực.

Cô điên thật rồi!

Một đứa con gái vừa qua tuổi trưởng thành như cô, vốn chỉ quen với mùi sách vở và hương hóa chất nhàn nhạt trong phòng thí nghiệm của mẹ, hôm nay lại to gan lớn mật “đơn thương độc mã” đến tận sào huyệt của anh ta để… từ hôn? Bản thân cô làm sao có thể chịu thấu cái không khí đầy áp bức, nồng nặc mùi tiền và quyền lực ở nơi này cơ chứ?

“Mẹ, con không gả! Thời đại nào rồi còn hôn ước thuở nhỏ chứ? Con còn chưa vào đại học, còn chưa yêu đương đàng hoàng, con tuyệt đối không gả!”

Lời nói kiên quyết của cô tối qua vẫn còn vang văng vẳng bên tai, nhưng thái độ của mẹ cô còn chắc nịch hơn nữa.

“Hiểu Như, mẹ hiểu trong lòng con nghĩ gì, nhưng đây vốn là tâm nguyện cả đời của ba con. Huống chi, gả vào Lục gia vốn đâu phải chuyện xấu? Con hà tất phải phản ứng như vậy?”

“Nhưng con không quen Lục Tư Trình. Con càng không có tình cảm với anh ta.”

“Không có thì dần sẽ nảy sinh, nam nữ vốn dĩ cần nhất là thời gian vun đắp. Lục Tư Trình càng không phải người xấu. Nhà họ Lục ở Bắc Kinh vốn là danh gia vọng tộc, gả vào đó, cậu ấy nhất định sẽ bảo vệ con thật tốt.”

Bảo vệ? Cô cần gì sự bảo vệ của một kẻ xa lạ mà nghe danh thôi đã thấy lạnh sống lưng?

Hiểu Như nghĩ lại mà không khỏi tự giễu.

Anh ta tốt thì sao? Quyền thế tột bậc thì sao? Chẳng phải những kẻ đứng trên đỉnh cao ấy đều là những gã đàn ông phong lưu, bạc bẽo, coi phụ nữ giống như món đồ trang trí sao? Cô có mà thèm kết hôn với người thượng lưu giống như anh ta ấy!

Nghĩ đến đây, ánh mắt Hiểu Như thoáng hiện lên kiên quyết.

Hủy hôn!

Bằng mọi giá cô phải hủy bỏ hôn ước hủ lậu này!

———

“Tăng tiểu thư, đã đến nơi rồi.”

Tiếng nói của Thẩm Ngạn Từ kéo Hiểu Như ra khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn.

Đứng trước cánh cửa gỗ lim nặng nề với dòng chữ “Văn phòng Tổng giám đốc” mạ vàng sang trọng, tim cô bỗng hẫng đi một nhịp.

Cô vậy mà đang rất gần Lục Tư Trình —— người đàn ông được mệnh danh là “đế vương không vương miện” của giới thương tài Bắc Kinh, hình mẫu mà mọi tiểu thư khuê các đều khao khát được một lần lọt vào mắt xanh sao?

Cảm giác áp bức vô hình tỏa ra từ bên trong khiến lồng ngực cô thắt lại.

Khụ.

Điều này thật sự... quá mức căng thẳng rồi.

“Tăng tiểu thư, cô đang nghĩ gì vậy?” Thẩm Ngạn Từ đột ngột nghiêng đầu nhìn cô hỏi, đôi mắt sau lớp kính cận hiện lên tia nhìn dò xét đầy ẩn ý.

Hiểu Như nghe vậy liền giật mình, cố giữ vẻ mặt bình tĩnh nhưng đôi tay siết chặt quai đeo túi xách đã tố cáo sự bất an của cô.

“Có thật Lục tổng của anh đang ở bên trong không?” Thật ra cô muốn hỏi “Lục Tư Trình chịu gặp cô thật sao?” nhưng khi mở miệng, câu hỏi lại đột ngột thay đổi, đến mức Hiểu Như cảm thấy mình ngớ ngẩn thật sự.

“Dạ phải, thưa tiểu thư.” Chỉ là, Thẩm Ngạn Từ lại vô cùng chuyên nghiệp, thậm chí với cô còn đặc biệt tôn trọng: “Hơn nữa, Lục tổng còn đang “nóng lòng” gặp mặt tiểu thư ạ.”

“Gặp tôi?” Hiểu Như không giấu nổi bất ngờ.

Anh ta chờ gặp cô làm gì? Muốn nghe chính miệng cô nói từ hôn sao? Hay là, một người quyền thế như anh ta, bắt đầu cảm thấy hối hận muốn bỏ hôn sự này?

Cho dù đó là lý do gì, cô cũng không để bản thân sợ hãi lùi bước nữa.

“Dù gì hai người sắp tới cũng là người một nhà, khó tránh Lục tổng có một chút nôn nóng.” Thẩm Ngạn Từ nói năng cẩn trọng đến mức cô chẳng nghe thấy yếu điểm nào: “Tăng tiểu thư cũng đang rất muốn gặp được anh ấy mà, phải không?”

“!”

Lời nói của Thẩm Ngạn Từ như một mũi kim châm vào lòng tự trọng của cô. Người đàn ông này, lẽ nào đang ám chỉ cô “hám lợi”, vừa biết mình có hôn ước với anh liền đến “đẩy nhanh tiến độ” sao?

Được lắm Lục Tư Trình!

Nếu người khác đều coi tôi là loại con gái chỉ có thể dựa vào kim chủ như anh mà tiến thân, tôi sẽ để tất cả biết được: Không có Lục Tư Trình anh chống lưng, Tăng Hiểu Như tôi vẫn có thể đứng vững ở đất Bắc Kinh hoa lệ này thế nào!

Hít một hơi thật sâu, cô đẩy cửa bước vào.

Trong phòng, mùi hương gỗ tuyết tùng bao trùm, lạnh lẽo nhưng lại xen lẫn cảm giác dễ chịu mà cô chưa bao giờ cảm được.

Đối diện cô là một người đàn ông đặc biệt có khí chất kim chủ. Nói chính xác —— anh ta chính là Lục Tư Trình —— người đàn ông quyền lực mà cô sẽ kết hôn sắp tới. So với những gì cô tưởng tượng, người đàn ông này trẻ trung và oai vệ hơn nhiều, hoàn toàn không giống một người đàn ông “có tuổi” như cô đã áp đặt.

Ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun sang trọng, phong thái của Lục Tư Trình càng thêm phần khuếch đại, đặc biệt là những ngón tay thon dài chậm rãi xoay xoay chiếc bút máy đắt tiền, thoạt nhìn áp đảo đến người ta nghẹt thở.

Nghe thấy tiếng động, Lục Tư Trình ngước mắt nhìn, chỉ một cái chạm đã khiến toàn thân Hiểu Như lạnh cóng vì khí lạnh.

“Đến rồi à?” Lục Tư Trình thong thả lên tiếng hỏi. Giọng anh trầm khàn, nghe qua có phần rất điềm đạm, nhưng lại mang theo một loại uy lực không thể nào kháng cự.

Hiểu Như tuy bất ngờ nhưng vẫn kịp nhận định. Hóa ra, đây là giọng của đàn ông quyền lực sao? Quá đỗi bình tĩnh rồi. So với những người đàn ông cô thấy trong phim ảnh, Lục Tư Trình quả nhiên là “hàng thật giá thật”. Khí chất này, diện mạo này, thảo nào phụ nữ Bắc Kinh lại điên cuồng vì anh ta đến thế!

Nhưng tại sao một người như anh ta lại nhắm vào một “con nhóc” còn chưa nếm mùi đời như cô? Trêu đùa ư? Hay là một âm mưu thương mại nào đó? Một người như Lục Tư Trình, muốn bao nhiêu phụ nữ không có. Thậm chí, anh ta có thể chọn một cô gái môn đăng hộ đối hơn, sao lại nhắm đến cô nhóc mới lớn như cô chứ?

Mẹ cô còn luôn khẳng định anh ta có thể bảo vệ cô? Muốn cô vun đắp tình cảm với anh ta, nhưng bà có biết... bọn họ và Lục Tư Trình là người của hai thế giới không?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương