Lục Tổng Đừng Cầu Xin Nữa, Phu Nhận Được Sủng Tận Trời Rồi

Chương 8

Trước Sau

break

Cô không hiểu nổi, chàng trai chính trực rạng rỡ mà cô từng rung động thuở thiếu thời, người từng bẻ gãy thước phạt bằng tay không khi cô bị phạt, người từng trèo cửa sổ mang thuốc cho cô... sao lại có thể trở nên đen tối và khó hiểu đến vậy?

Thanh mai trúc mã, mười năm thầm yêu ba năm hôn nhân, Lục Ngạn Xuyên đã dùng cách tồi tệ nhất để kết thúc tất cả. Giờ thì, trông mong nhà họ Lục nương tay rõ ràng là vô vọng. Chỉ cần họ không chịu nhượng bộ chuyện của mẹ cô e là lành ít dữ nhiều.

Nghĩ đến việc mẹ mình ở tuổi này vẫn có thể phải đối mặt với án tù, lòng cô rối như tơ vò. Cô nên cứu mẹ bằng cách nào đây?

Bất chợt, trong đầu cô vụt qua một cái tên.

Lệ Hoài Đông!

Có lẽ cô có thể nhờ Lệ Hoài Đông giúp nhưng... liệu anh ta có chịu đắc tội với nhà họ Lục vì cô không? Dù sao, Lục Ngạn Xuyên cũng là cháu trai anh ta.

Tống Khanh Dư lấy danh thiếp của Lệ Hoài Đông từ trong túi ra, do dự một chút, giờ chỉ còn cách liều thử một phen cô gọi cho anh.

Sau vài tiếng tút, giọng nói lạnh nhạt của Lệ Hoài Đông vang lên từ đầu dây bên kia: “Tống tiểu thư, nhanh vậy đã nghĩ thông rồi sao?”

Tống Khanh Dư bất ngờ: “Sao anh biết là tôi?”

“Vì số này tôi chỉ đưa cho em.”

Tống Khanh Dư nhìn tấm danh thiếp trong tay, anh chỉ đưa cho cô?

“Có chuyện gì?” Lệ Hoài Đông hỏi.

“Tôi... tôi có thể nhờ anh giúp một việc được không?”

“Nói thử xem.”

Tống Khanh Dư kể cho anh nghe việc mẹ cô bị hãm hại, Lệ Hoài Đông không lập tức cho cô câu trả lời, mà hỏi: “Em biết lái xe chứ?”

“Biết.”

“Vậy tới đón tôi một chút.”

Lệ Hoài Đông cúp máy rồi gửi địa chỉ là một câu lạc bộ giải trí.

Tống Khanh Dư có chuyện cầu xin, không dám chậm trễ, lập tức gọi xe tới đó.

Hôm nay là sinh nhật thiếu gia nhà họ Hoắc, Hoắc Tư Kỳ. Hoắc Tư Kỳ thích náo nhiệt, đã gọi người từ trước một tuần, đặt lịch trước một tuần, sắp xếp thời gian của mấy vị đại lão như Lệ Hoài Đông chặt chẽ, không ai được vắng mặt.

Lệ Hoài Đông là người bận rộn, lại luôn giữ lối sống thanh đạm, hiếm khi chịu lộ diện, lần này khó lắm mới chịu ra ngoài bị ép uống không ít rượu.

Trong phòng bao có mấy tiểu minh tinh được Hoắc Tư Kỳ gọi tới tiếp rượu. Một người trong số đó thấy Lệ Hoài Đông kéo lỏng cà vạt ngồi trên sofa, có vẻ hơi say, liền tranh thủ rót ly nước ngồi xuống bên cạnh.

“Lệ tổng, uống rượu nhiều sẽ khó chịu anh uống chút nước ấm đi.”

Hoắc Tư Kỳ thấy thế, cười nói: “Hi Nhi đúng là hiểu chuyện, cả tối rồi chẳng có cô em nào biết quan tâm Lệ tổng của chúng ta như vậy.”

Vài tiểu minh tinh đưa mắt nhìn nhau, không phải họ không hiểu chuyện mà là không dám. Lệ Hoài Đông là ai chứ, là nhân vật đứng trên đỉnh kim tự tháp ở Cẩm Thành, quen với việc nhìn đời từ trên cao. Người như vậy, bình thường ai lọt được vào mắt anh? Dù các cô có muốn trèo cao cũng phải tự cân đo nặng nhẹ.

Nhưng Ứng Hi Nhi thì khác. Cô ta là Hoa hậu Hồng Kông, dù gì cũng có nhan sắc xuất chúng làm chỗ dựa. Đàn ông mà, trước cái đẹp bao giờ cũng mềm lòng hơn chút. Quả nhiên, Lệ Hoài Đông nhận lấy ly nước từ tay cô ta.

Ứng Hi Nhi đang thầm vui thì bất ngờ bị anh bóp cằm không chút thương hoa tiếc ngọc, dốc cả ly nước vào miệng cô ta. Cô ta bị sặc đến ướt hết người, ngã lăn khỏi sofa.

“Dám bỏ thuốc tôi? Chán sống rồi à?” Lệ Hoài Đông tiện tay ném ly nước đi, chiếc ly rơi bên chân Ứng Hi Nhi, vỡ tan tành.

“Lệ tổng, tôi sai rồi... tôi sai rồi... xin anh tha cho tôi...” Ứng Hi Nhi hoảng loạn cầu xin.

Lúc nãy cô ta nhân lúc mọi người không chú ý, thả viên thuốc giấu trong móng tay giả vào ly nước, định lợi dụng Lệ Hoài Đông để đổi đời. Nào ngờ, trò vặt ấy lại chẳng qua được mắt anh.

“Cút. Đừng để tôi thấy cô thêm lần nào nữa.”

Một câu, xem như kết thúc sự nghiệp. Ứng Hi Nhi vừa khóc vừa bò dậy chạy ra khỏi phòng bao, đúng lúc đụng trúng Tống Khanh Dư đang tới đón người.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương