Lục Tổng Đừng Cầu Xin Nữa, Phu Nhận Được Sủng Tận Trời Rồi

Chương 9

Trước Sau

break

Tống Khanh Dư tận mắt chứng kiến cảnh trong phòng bao, trong lòng càng thêm bất an. Ứng Hi Nhi mới chỉ bỏ thuốc không thành đã bị phong sát, mà cô... còn từng lên giường với anh, giờ lại dám tự mình tìm đến ai biết được anh sẽ xử lý cô ra sao?

Ý muốn rút lui bắt đầu trỗi dậy nhưng đã không còn kịp, Lệ Hoài Đông đã nhìn thấy cô rồi.

Lệ Hoài Đông bước ra khỏi phòng riêng. Hôm nay anh mặc vest đen, áo khoác dạ vắt trên khuỷu tay, cà vạt lỏng lẻo, bớt đi vẻ chỉn chu thường ngày, lại toát ra khí chất lãng tử phong trần: “Lệ tiên sinh.” Tống Khanh Dư chủ động bước đến chào anh.

“Đi thôi.”

“Vâng.”

Tống Khanh Dư đi theo Lệ Hoài Đông xuống lầu. Chiếc Bentley của anh dừng chễm chệ ngay trước cửa hội sở, Lệ Hoài Đông đưa chìa khóa xe cho cô còn mình thì ngồi vào ghế phụ.

Tuy đã làm dâu nhà họ Lục ba năm nhưng nhà họ Lục chưa từng mua xe cho cô, xe sang của Lục Ngạn Xuyên thì càng không được đụng tới. Ba năm nay, mỗi lần ra ngoài cô chỉ được đi chiếc xe van họ dùng để đi chợ.

Đây là lần đầu tiên cô lái một chiếc xe đắt đỏ thế này, không khỏi có chút hồi hộp.

“Thật sự để tôi lái à?” Tống Khanh Dư ngồi vào ghế lái, lộ rõ vẻ căng thẳng

“Không phải em nói em biết lái à?”

“Biết lái với lái giỏi là hai chuyện khác nhau.”

Chủ yếu là xe của Lệ Hoài Đông quá đắt, lỡ va quẹt thì cô không gánh nổi. Quan trọng hơn là, trong xe còn có một người đáng giá hàng chục triệu ngồi đó, áp lực lại càng lớn. Lệ Hoài Đông như nhìn thấu nỗi lo của cô: “Nếu em thật sự không dám, tôi gọi tài xế.”

Nhưng gọi tài xế thì trong xe sẽ có thêm một người, bất tiện để bàn chuyện.

“Nếu Lệ tiên sinh dám ngồi, tôi dám lái.”

“Tôi không có gì là không dám.”

“Được.”

Tống Khanh Dư xin địa chỉ, cắn răng khởi động xe, lái chậm rãi cuối cùng cũng an toàn đưa xe về đến biệt thự của Lệ Hoài Đông. Cô toát mồ hôi lạnh, quay sang nhìn, thấy Lệ Hoài Đông nhắm mắt, hai tay khoanh trước ngực như thể đang ngủ.

Dưới ánh đèn trong xe, cổ áo sơ mi anh khẽ mở, lộ ra yết hầu rõ nét vừa gợi cảm vừa thảnh thơi. Tin tưởng cô vậy luôn à?

“Lệ tiên sinh?” Tống Khanh Dư sốt ruột muốn cứu mẹ, nhẹ nhàng gọi anh dậy.

Lệ Hoài Đông mở mắt: “Tới rồi à?”

“Vâng.”

“Không tệ, em lái khá ổn.”

Nói rồi, Lệ Hoài Đông định mở cửa xuống xe. Tống Khanh Dư theo phản xạ giữ lấy tay anh: “Lệ tiên sinh, chuyện của mẹ...”

Động tác mở cửa của Lệ Hoài Đông khựng lại, ánh mắt rơi xuống bàn tay cô. Ngón tay cô thon dài trắng trẻo, móng tay được tỉa gọn đẹp, lúc cào người thì như một con mèo hoang nhỏ, mạnh mẽ và sắc bén.

Tối qua, trên lưng anh toàn là dấu vết cô để lại.

“Tôi là thương nhân, không có lợi thì không ra tay. Giúp thì được em lấy gì trao đổi?” Ánh mắt anh bình thản, như thợ săn nhìn con mồi.

“Lấy chính tôi. Nếu lời kết hôn anh từng nói vẫn còn hiệu lực thì tôi đồng ý.”

Tim Tống Khanh Dư đập thình thịch, cô rất mâu thuẫn. Vừa sợ anh đồng ý, lại vừa sợ anh không đồng ý. Hai người nhìn nhau, bầu không khí trong xe như có sóng ngầm cuộn trào.

Không biết đã qua bao lâu, đúng lúc Tống Khanh Dư nghĩ anh sẽ đổi ý thì Lệ Hoài Đông cuối cùng cũng gật đầu.

“Được, vậy cứ thế đi, ngày mai đi đăng ký. Trước khi nhận giấy kết hôn, chuyện của mẹ em chắc chắn sẽ được giải quyết ổn thỏa.”

“Còn nhà họ Lục thì...”

“Không phải chuyện em cần lo.”

Tống Khanh Dư nhẹ thở ra: “Cảm ơn anh.”

“Xe cũng lái đến tận cửa rồi, cảm ơn suông vậy thôi à?”

Lệ Hoài Đông nghiêng người sát lại gần cô. Anh xoay tay, ôm lấy eo cô, hai cơ thể dán chặt vào nhau rõ ràng còn mặc quần áo nhưng vẫn nóng bỏng rực lửa như đêm qua.

Tống Khanh Dư ngửi thấy mùi hương trên người anh như tuyết tùng lạnh lẽo quyện với mộc hương trầm ấm, vừa thiền vị vừa chín chắn. Cổ họng cô khô khốc, có chút bất an.

Dù đã thân mật với anh một lần nhưng hôm đó cô uống rượu, rượu vào thì gan to. Còn giờ thì hoàn toàn tỉnh táo, mà tỉnh táo thì lại thấy sợ. May mà Lệ Hoài Đông cũng không thực sự hôn lên. Môi anh dừng ngay trước môi cô, hơi thở nóng hổi lướt qua cánh môi cô: “Chẳng phải đã làm rồi sao, sao còn căng thẳng vậy?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương