Lục Tổng Đừng Cầu Xin Nữa, Phu Nhận Được Sủng Tận Trời Rồi

Chương 7

Trước Sau

break

Đã vậy, Tống Khanh Dư cũng không vòng vo nữa: “Quán rượu của mẹ tôi gặp chuyện, là anh sai người làm à?”

“Cửa hàng của nhà họ Lục, nhà họ Lục muốn lấy lại, có gì sai sao?”

“Anh đang thừa nhận đấy à?”

“Thì sao? Tống Khanh Dư, không phải cô đòi ly hôn sao? Khi cô mở miệng nói hai chữ ‘ly hôn’, cô nên biết người nhà họ Tống sẽ không bao giờ nhận được bất kỳ lợi ích nào từ nhà họ Lục nữa.”

“Mẹ tôi thuê cửa hàng của nhà họ Lục để kinh doanh, trả tiền thuê đàng hoàng cái đó tính là lợi ích gì chứ?”

“Cô tưởng cửa hàng của nhà họ Lục là thứ dùng tiền là thuê được chắc?” Giọng Lục Ngạn Xuyên đầy kiêu ngạo: "Còn mẹ cô rõ hơn ai hết, một quán nhậu nhỏ làm sao mở rộng được như bây giờ, đám thực khách kéo đến ủng hộ chẳng phải vì nể mặt nhà họ Lục sao!”

“Chúng tôi sẽ trả lại cửa hàng, xin anh cho thêm chút thời gian, mong nhà họ Lục rộng lượng, tha cho mẹ tôi một lần được không?” Tống Khanh Dư hạ giọng.

“Chỗ đó vị trí đẹp, tôi định tặng cho Uyển Ninh làm studio rồi, không rảnh chờ các người dây dưa mãi. Làm thế này là cách nhanh nhất!”

Ngực Tống Khanh Dư như bị bắn thêm phát nữa, Lục Ngạn Xuyên dùng mưu hại mẹ cô, chỉ để lấy lòng Tạ Uyển Ninh.

“Lục Ngạn Xuyên, ân oán giữa tôi và anh không liên quan gì đến mẹ tôi, bà ấy vô tội.”

“Muốn tôi tha cho bà ta cũng được.” Lục Ngạn Xuyên rót một ly rượu, đổ xuống sàn đá cẩm thạch đen: "Bây giờ cô liếm sạch chỗ này, tôi sẽ tha.”

“Ngạn Xuyên...” Có người thấy anh ta quá đáng, định lên tiếng can ngăn.

Lục Ngạn Xuyên giơ tay ra hiệu cắt ngang: “Hôm nay ai dám cầu xin cho Tống Khanh Dư người đó không còn là bạn tôi nữa!”

Cả phòng im bặt.

“Khanh Khanh, mau liếm đi.” Tạ Uyển Ninh cười rạng rỡ với cô: "Cứu dì là quan trọng, dì lớn tuổi rồi, lại cao huyết áp nếu bị phán ba năm năm năm, vào tù ăn không ngon ngủ không yên, liệu có sống nổi mà ra không? Cô hiếu thảo như vậy, chẳng lẽ muốn mẹ chết trong tù?”

Tống Khanh Dư biết Tạ Uyển Ninh cố tình khiêu khích, cô không để ý đến ả mà tiếp tục đối mặt với Lục Ngạn Xuyên.

“Lục Ngạn Xuyên, tôi không hiểu rốt cuộc anh muốn giày vò tôi đến mức nào? Ly hôn chẳng phải là điều anh mong muốn sao? Tôi đã làm đúng ý anh, nhường chỗ cho người anh yêu anh còn chưa hài lòng gì nữa?”

“Vì ly hôn chỉ có thể do tôi đề nghị, Tống Khanh Dư, cô không xứng!”

Ba năm hôn nhân, Lục Ngạn Xuyên đã quen với việc Tống Khanh Dư cái gì cũng nghe lời, nhún nhường. Anh ta cho rằng mình là người nắm quyền trong mối quan hệ này, vậy mà cuối cùng Tống Khanh Dư lại chủ động đòi ly hôn, chủ động rời khỏi anh ta, khiến anh ta vô cùng khó chịu.

“Đừng nói nhảm nữa, hoặc là mau liếm hoặc là cút!” Lục Ngạn Xuyên mất kiên nhẫn.

Tống Khanh Dư hiểu rõ, chỉ dựa vào thái độ của anh ta, chuyện cầu xin sự sống cho mẹ từ miệng Lục Ngạn Xuyên đã là điều không thể. Là cô quá ngốc lại đi mong chờ một kẻ phản bội có chút nhân tính. Cô không nên đến cầu xin anh ta!

“Lục Ngạn Xuyên, dù sao chúng ta cũng từng là vợ chồng, tôi vốn không muốn xé toạc mặt nạ nhưng anh thật sự quá đáng rồi. Trước là hãm hại mẹ tôi, hôm nay lại bôi nhọ danh tiếng tôi trước mặt bao nhiêu người. Anh đúng là không phải người!” Tống Khanh Dư nói dứt lời, liền chụp lấy xấp bia lạnh trên bàn, nhân lúc Lục Ngạn Xuyên và Tạ Uyển Ninh không đề phòng, dốc thẳng lên người họ. “Tôi Tống Khanh Dư đường đường chính chính, dơ bẩn là hai người, một đôi cẩu nam nữ lăng nhăng, rửa sạch lại cho tôi đi!”

“Aaa!”

Tạ Uyển Ninh bị dội nước lạnh ướt sũng, hét lên hoảng hốt. Áo sơ mi của Lục Ngạn Xuyên cũng lập tức ướt đẫm. Mọi người trong phòng bao đều bị bất ngờ, đứng ngây ra đó, Tống Khanh Dư nhân cơ hội nhanh chóng lao ra ngoài.

Bên ngoài trời đã tối đen.

Tuy Tống Khanh Dư nhất thời hả giận, dạy cho Lục Ngạn Xuyên và Tạ Uyển Ninh một bài học nhưng trong lòng vẫn đầy ấm ức. Nước mắt rưng rưng nơi khóe mắt cuối cùng cũng không kìm được mà rơi xuống.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương