Tống Khanh Dư thực sự không muốn liên lạc gì với Lục Ngạn Xuyên nữa. Nhưng chuyện mẹ cô gặp họa lại bắt nguồn từ cô, bây giờ mẹ không chỉ đối mặt với án tù mà còn là một khoản bồi thường khổng lồ, cô không thể không quan tâm.
Rời khỏi đồn cảnh sát, cô lập tức gọi điện cho chồng cũ Lục Ngạn Xuyên. Người bắt máy là Tạ Uyển Ninh. Tạ Uyển Ninh là bạn gái cũ của Lục Ngạn Xuyên, cũng là bạn thân từ nhỏ của Tống Khanh Dư.
Bốn năm trước, Tạ Uyển Ninh vì đi du học mà chia tay với Lục Ngạn Xuyên. Thời gian đó anh ta đau khổ đến mức ngày nào cũng uống rượu giải sầu, say mềm, đêm nào cũng là Tống Khanh Dư đến quán bar “vớt” về chăm sóc.
Ông cụ nhà họ Lục nhìn ra cô thích Lục Ngạn Xuyên, chủ động đứng ra làm mối cho hai người, không ngờ Lục Ngạn Xuyên lại đồng ý. Thế là anh ta cưới Tống Khanh Dư.
Ba năm hôn nhân, vì Lục Ngạn Xuyên không thích cô xuất hiện trong giới giải trí, Tống Khanh Dư đã từ chối lời mời đóng phim từ một đạo diễn nổi tiếng, từ bỏ sự nghiệp đang trên đà phát triển, ngoan ngoãn làm vợ đảm trong nhà họ Lục suốt ba năm. Cô thay anh ta chăm sóc ông nội bệnh nặng, phụng dưỡng cha mẹ chồng, vậy mà cuối cùng lại chỉ đổi lấy sự phản bội của anh ta.
Tạ Uyển Ninh vừa về nước, Lục Ngạn Xuyên lập tức trở thành con chó trung thành của cô ta, suốt ngày chạy theo sau thậm chí chẳng thèm về nhà nữa.
Tuần trước, Tống Khanh Dư về nhà mẹ đẻ một chuyến, Lục Ngạn Xuyên đã đưa Tạ Uyển Ninh đến căn nhà hai người từng sống chung. Hai người họ ngay trên ghế sofa, quần áo xộc xệch, mây mưa cuồng loạn, bị Tống Khanh Dư bắt quả tang tại trận. Cũng chính hôm đó, Tống Khanh Dư hoàn toàn chết tâm quyết định ly hôn.
“Đã ly hôn rồi, cô còn bám lấy Ngạn Xuyên làm gì?” Giọng Tạ Uyển Ninh đầy mỉa mai từ đầu dây bên kia: "Hay là hôm đó nhìn bọn tôi diễn sống quá kích thích nên bây giờ cô lại hối hận?”
“Lục Ngạn Xuyên đâu? Đưa máy cho anh ta, tôi có chuyện cần nói.”
“Ngạn Xuyên hả, đang uống rượu. Cô muốn tìm anh ấy thì đến bar Dạ Sắc, phòng bao 306.” Tạ Uyển Ninh nói xong thì cúp máy. Tống Khanh Dư chẳng còn cách nào khác, đành bắt xe đến bar Dạ Sắc.
“Ba năm kết hôn, anh thật sự chưa từng đụng vào Khanh Dư à?” Tống Khanh Dư vừa đến trước cửa phòng bao đã nghe thấy tiếng người bên trong.
“Chưa từng, chúng tôi ngủ riêng ba năm rồi.”
“Tại sao vậy?”
“Phụ nữ từng lăn lộn trong giới giải trí bẩn lắm, tôi sợ lây bệnh.”
Cả phòng cười ầm lên, có người khách sáo góp lời: “Cũng không thể đánh đồng tất cả, giới giải trí cũng có người giữ mình trong sạch.”
“Cô ta thì bẩn, tôi chắc chắn!” Mấy chữ của Lục Ngạn Xuyên như từng viên đạn bắn thẳng vào ngực Tống Khanh Dư, đau đến mức cô không thở nổi. Người đàn ông cô từng yêu suốt bao năm, lại có thể trước mặt bao người mà sỉ nhục cô như vậy!
“Sao anh dám chắc...”
“Ồ, Khanh Khanh, cô đến rồi à!” Tạ Uyển Ninh bất ngờ mở cửa phòng, phơi bày Tống Khanh Dư đang run lên vì tức giận trước mắt mọi người.
Ngồi trong phòng toàn là bạn bè thân thiết của Lục Ngạn Xuyên, thấy Tống Khanh Dư đột nhiên xuất hiện, ai nấy đều lúng túng đến mức không dám nhìn thẳng. Trên mặt Lục Ngạn Xuyên thoáng qua chút ngượng ngập nhưng rất nhanh đã che giấu được.
“Tống Khanh Dư, cô đến đây làm gì?”
Tống Khanh Dư thực sự muốn quay người bỏ đi nhưng mẹ vẫn đang đợi cô cứu.
“Lục Ngạn Xuyên, tôi có chuyện cần nói với anh, có thể ra ngoài một chút không?” Cô cố nén uất ức và tức giận, bình tĩnh mở lời.
“Có gì thì nói ở đây. Chúng ta đã ly hôn rồi, còn hẹn gặp riêng thì Uyển Ninh không vui đâu.” Lục Ngạn Xuyên siết eo Tạ Uyển Ninh: "Phải không, Uyển Ninh?”
“Ba năm kết hôn mà anh chẳng động vào cô ta, chứng tỏ cô ta chẳng có chút hấp dẫn nào với anh cả.” Tạ Uyển Ninh nép sát vào lòng Lục Ngạn Xuyên: "Ngạn Xuyên, em tin anh nhưng em thực sự không thích cô ta tự tiện đến tìm anh.”
“Nghe thấy chưa? Uyển Ninh không vui, Tống Khanh Dư, có gì cứ nói ở đây!”