Dù đêm qua đúng là cô vào nhầm phòng thật, nhưng những gì xảy ra sau đó đều là đôi bên tình nguyện, anh là đàn ông cũng đâu có thiệt thòi. Lẽ nào lại đưa ra yêu cầu vô lý đến mức này?
“Lệ tiên sinh, hôn nhân đâu phải chuyện đùa.” Cô cố gắng phân trần: “Đêm qua chỉ là một hiểu lầm thôi.”
“Ngủ với tôi mà không cần chịu trách nhiệm à?”
“Em... Đúng là em sai khi vào nhầm phòng, nhưng chuyện hai người vui vẻ bên nhau, suy cho cùng cũng là vì không khí đẩy đưa. Nói thật, chẳng lẽ chỉ có em là người hưởng thụ, còn anh thì hoàn toàn không?”
“Thật sự không.”
Lệ Hoài Đông nghiêm túc: “Tối qua tôi chỉ lo làm em vui thôi.”
Tối qua là lần đầu của cô, anh luôn đặt cảm giác của cô lên hàng đầu. Mỗi lần thấy cô khóc nức nở đẩy anh ra, anh đều cố nén lại. Dù làm đến mấy lần anh vẫn phải kiềm chế bản thân, nhịn tới mức phát đau.
Mặt Tống Khanh Dư đỏ rực: “Dù là vậy... cũng không thể vì một đêm mà vội vã kết hôn. Như vậy gọi là có trách nhiệm sao? Hơn nữa anh đừng quên, em là vợ cũ của Lục Ngạn Xuyên.”
“Tôi không ngại phụ nữ từng kết hôn.”
“Không phải chuyện từng kết hôn hay không mà anh là cậu út của Lục Ngạn Xuyên! Em không muốn dính dáng tới bất kỳ ai có liên quan đến anh ta, và em cũng không định kết hôn nữa.”
Ba năm hôn nhân đã khiến Tống Khanh Dư hoàn toàn mất niềm tin vào cuộc sống vợ chồng. Cô vừa thoát khỏi một nấm mồ, chẳng lẽ lại bước ngay vào cái hố mới?
“Tôi không giống Lục Ngạn Xuyên.” Lệ Hoài Đông cúi sát thì thầm bên tai cô: “Em thử kết hôn với tôi xem, tôi không tệ đâu.”
Mùi pheromone nam tính vây quanh khiến đầu óc cô trống rỗng trong vài giây. Tống Khanh Dư bị dụ đến thất thần, mãi mới đẩy anh ra được: “Xin lỗi Lệ tiên sinh, em không thể đồng ý yêu cầu này. Có lẽ anh nên chọn cách giải quyết khác.”
“Đừng vội từ chối.” Giọng anh bình thản nhưng vẫn mang theo áp lực không thể phản kháng.
“Không cần nghĩ nữa, kết hôn thì không được đâu.” Lệ Hoài Đông như không nghe thấy. Anh nhét một chiếc danh thiếp mang phong cách Trung Hoa vào tay cô, chỉ vào số điện thoại trên đó: “Khi nào nghĩ thông rồi thì gọi cho tôi, tôi đợi.”
Tống Khanh Dư như chạy trốn khỏi khách sạn. Vừa ngồi vào taxi thì điện thoại đã rung lên, là Thịnh Tinh Nại gọi đến: “Khanh Khanh, cậu về nhà chưa? Sao không tới phòng mình đặt cho cậu tối qua mà ngủ? Phòng tổng thống đó, đắt lắm đấy!”
“Cậu thật sự đặt phòng tổng thống cho mình à? Còn “cậu em nhỏ”...” Cô liếc nhìn bác tài rồi hạ thấp giọng: “Cũng tìm luôn hả?”
“Cậu em gì, còn chưa tỉnh rượu à? Cái đó mình đùa thôi!”
Tống Khanh Dư day trán, thái dương căng tức. Đêm qua, đúng là cô uống đến lú lẫn, chẳng phân biệt được giữa đùa và thật, kết quả còn lỡ dây vào Lệ Hoài Đông, đúng là nghiệp quật.
“Bảo bối, nếu cậu thật sự cần, để bữa khác mình sắp xếp cho.”
“Thôi khỏi, mình cảm ơn.”
Sau lần đen tối này, cả đời cô cũng chẳng còn can đảm buông thả lần hai. Tống Khanh Dư về nhà, tắm rửa xong thì đổ vật ra ngủ bù. Giấc ngủ kéo dài đến tận chiều muộn, khi tỉnh dậy, trời đã tối om. Điện thoại có vài cuộc gọi nhỡ, đều là từ đồn cảnh sát....
Tống Khanh Dư giật thót, chẳng hiểu mình gây ra tội tình gì. Cô vừa định gọi lại, thì điện thoại đổ chuông.
“Xin hỏi, cô là Tống Khanh Dư phải không?”
“Vâng, tôi đây.”
“Mẹ cô, Khâu Nguyệt Tiên hiện đang bị bắt giữ tại Đội cảnh sát Cẩm Thành vì tình nghi bán thực phẩm độc hại. Mong cô đến làm việc.”
Tống Khanh Dư tim đập thình thịch: “Tôi đến ngay!” Cô cúp máy, vội vã chạy tới đồn công an.
Tại đồn, Tống Khanh Dư gặp được mẹ, Khâu Nguyệt Tiên. Bà bị còng tay, thần sắc mệt mỏi. Vừa thấy con gái, việc đầu tiên lại không phải kể chuyện gì xảy ra, mà là hỏi ngay:
“Khanh Khanh, con ly hôn với Ngạn Xuyên rồi sao?”
“Vâng.”
“Trước giờ hai đứa vẫn tốt đẹp mà? Sao đột nhiên lại ly hôn?”
Suốt ba năm làm dâu nhà họ Lục, Tống Khanh Dư chưa từng kể khổ với mẹ. Ngoài việc không có con, bà luôn nghĩ cuộc sống của cô trong nhà chồng rất êm đềm” “Có phải... Ngạn Xuyên nghĩ con không sinh được nên mới...”
“Không phải vậy.”
“Vậy là sao?”
Tống Khanh Dư hít sâu, thấy chẳng còn gì cần giấu nữa: “Là Lục Ngạn Xuyên ngoại tình. Con tận mắt thấy anh ta lên giường với người phụ nữ khác.” Khâu Nguyệt Tiên chết lặng, mãi không thốt ra được lời nào.
“Con hồ ly đó là ai? Có phải Tạ Uyển Ninh không? Dạo trước mẹ nghe nói cô ta du học về nước, mẹ vừa nghe tin là đã thấy lo rồi...”
“Mẹ, giờ không phải lúc nói chuyện này. Cảnh sát nói mẹ bị tình nghi bán thực phẩm độc hại rốt cuộc là chuyện gì thế?” Tống Khanh Dư sốt ruột.
“Mẹ cũng không rõ đầu cua tai nheo ra sao! Nhưng giờ nghĩ lại chắc là do chuyện con ly hôn.”
“Liên quan gì đến chuyện con ly hôn?”
“Có chứ. Nhà hàng mẹ thuê mặt bằng của nhà họ Lục. Sáng nay bên đó bất ngờ gọi điện yêu cầu mẹ dọn đi ngay, không cho thuê nữa. Dọn quán đâu phải chuyện ngày một ngày hai? Mẹ không đồng ý. Vậy mà chiều có người báo nhà hàng dùng nguyên liệu trái phép nói là nêm nếm bằng vỏ cây anh túc để thu hút khách.”
“Anh túc? Mẹ có dùng không?”
“Tất nhiên là không! Bao năm nay mẹ luôn lấy nguyên liệu hạng nhất, buôn bán bằng cái tâm. Vậy mà cảnh sát lục bếp tìm ra... đúng là có vỏ anh túc!”
“Có người hại mẹ?”
“Chắc chắn là nhà họ Lục giở trò để ép mẹ dọn đi! Mẹ chồng con Lệ Hương Lan vốn chẳng ưa mẹ từ lâu. Trước còn ông cụ Lục đè xuống, giờ ông mất rồi con lại ly hôn, bà ta sao có thể để mẹ tiếp tục thuê mặt bằng?”
Khuôn mặt Khâu Nguyệt Tiên đầy lo lắng: “Khanh Khanh, đóng cửa nhà hàng thì cũng thôi đi nhưng mấu chốt là mẹ vừa mới ký hợp tác với Tập đoàn thực phẩm Hoa Cảnh, đầu tư sản xuất một lô đồ ăn vặt, hàng đã mở bán online, đơn đặt hàng ngập đầu. Nếu chuyện này bị bóc ra là thật, khách hàng hủy đơn Hoa Cảnh kiện mẹ đòi bồi thường thì mẹ tiêu mất!”
Tống Khanh Dư biết mẹ mình học hành không cao nhưng lại là người phụ nữ mạnh mẽ có chí. Năm xưa cha cô hy sinh vì cứu ông cụ Lục, mẹ nhận khoản tiền an táng từ nhà họ Lục rồi lập nghiệp, mở nhà hàng “Nguyệt Tiên”. Mấy năm qua làm ăn khấm khá, lại còn mở rộng sang cả mảng thương mại điện tử.
“Giờ phải làm sao đây?”
“Nhà họ Lục đã ra tay thì chắc chắn sẽ không để lại dấu vết gì để cảnh sát tóm được. Với thế lực của họ ở Cẩm Thành, dù có bằng chứng công an cũng chưa chắc dám động đến. Khanh Khanh, giờ cách duy nhất là con tới tìm Ngạn Xuyên, xin cậu ta nói một tiếng để nhà họ Lục nương tay tha cho hai mẹ con mình con đường sống!”
Khâu Nguyệt Tiên nắm lấy tay con gái: “Mẹ biết chuyện này làm khó con nhưng mẹ thật sự không còn lối thoát. Con với Ngạn Xuyên lớn lên bên nhau, lại có ba năm tình nghĩa vợ chồng, mẹ tin chỉ cần con mở lời, cậu ta sẽ không đến mức tuyệt tình tuyệt nghĩa!”