Lục Tổng Đừng Cầu Xin Nữa, Phu Nhận Được Sủng Tận Trời Rồi

Chương 4

Trước Sau

break

Nhà họ Lệ coi anh như Diêm Vương, nhà họ Lục cũng cực kỳ kiêng dè anh. Tống Khanh Dư chỉ gọi anh một tiếng “cậu út” trong ngày cưới, sau đó bị Lục Ngạn Xuyên nhắc nhở cô phải tránh xa con người nguy hiểm này. Vậy mà giờ, cô không chỉ đụng vào... mà còn ngủ với anh!

Giờ phải làm sao?

“Lệ tiên sinh, em...”

“Hửm?” Anh tiến sát lại, giọng điệu có chút không vui. Anh vừa tắm xong, chỉ quấn khăn tắm quanh hông nên những giọt nước lăn trên làn da màu đồng khiến cơ thể cơ bắp của anh càng thêm gợi cảm, mạnh mẽ đến nghẹt thở.

Tống Khanh Dư cúi đầu, không dám nhìn linh tinh.

“Cúi đầu làm gì? Khí thế đêm qua đâu rồi?”

“Lệ tiên sinh, xin lỗi... Tối qua em uống say... chắc em vào nhầm phòng... thật sự xin lỗi, là lỗi của em, không nên mạo phạm anh.”

 “Mạo phạm?” Lệ Hoài Đông cầm lấy tay cô, dẫn từng ngón tay cô lướt từ ngực xuống tới rãnh bụng, làn da từ trên xuống dưới chi chít vết cào.

“Tống tiểu thư, đến mức này mà gọi là mạo phạm thôi à?”

Tống Khanh Dư nhìn đống dấu vết chằng chịt trên người anh, hoàn toàn không thể tin nổi đây là “thành quả” do mình tạo ra. Mặt cô lập tức đỏ bừng. Thật quá đáng, đúng là rượu hại người, không phải chuyện đùa. Giờ cô hối hận muốn chết, ai bảo cô dại dột mua rượu giải sầu sau khi ly hôn?

“Xin lỗi, tối qua em không khống chế được lực tay.”

“Bị thương nặng thế này, chỉ xin lỗi thì tôi không chấp nhận được.” Lệ Hoài Đông nói.

Bị thương nặng thế này? Chẳng phải đã đóng vảy hết rồi sao! Hơn nữa cũng không thể đổ hết cho cô được, tối qua không phải anh lật tới lật lui đổi bao nhiêu tư thế sao? Nếu không phải vậy cô đâu có cào anh ra nông nỗi này.

“Lệ tiên sinh, cái này... đâu tính là bị thương đâu?”

“Ý em là muốn chối bỏ trách nhiệm?”

“Không không không, em không có ý đó.” Lần đầu đời Tống Khanh Dư làm chuyện vượt rào đã đụng ngay đại nhân vật thế này, cô vừa hoảng vừa rối: “Hay là... Lệ tiên sinh nói đi, anh muốn giải quyết thế nào?”

“Nếu tôi nói, em sẽ đồng ý chứ?”

“Chỉ cần em làm được, chắc chắn sẽ đồng ý.”

“Vậy thì... kết hôn đi.”

“Cái gì?” Trong khoảnh khắc đó, Tống Khanh Dư quên luôn cả sợ.

“Kết hôn. Em không nghe nhầm đâu.”

“Kết hôn? Anh điên rồi sao?”

Chỉ ngủ nhầm một đêm mà đòi kết hôn?

Lệ Hoài Đông... cổ hủ đến vậy à?

“Tôi không điên, tôi nói rất nghiêm túc.” Lệ Hoài Đông đáp. Tống Khanh Dư chết lặng. Cô vốn tưởng Lệ Hoài Đông là người có tiền có thế, không đến mức lấy chuyện đó ra uy hiếp cô.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương