Vừa bước xuống, cô đã thấy Lệ Hoài Đông bị cả đám người nhà họ Lục vây quanh. Người đang trò chuyện với anh là cha của Lục Ngạn Xuyên, Lục Kiến Bình. Sau lưng ông ta là đứa con riêng mà ông đang dốc sức bồi dưỡng làm người kế nhiệm Lục Thời Uyên.
Lục Thời Uyên bề ngoài khôi ngô sáng sủa, nhìn sơ qua giống một quý công tử dịu dàng như gió xuân. Nhưng nếu lại gần mới phát hiện, đáy mắt anh ta phủ đầy lạnh lẽo tăm tối.
Lệ Hương Lan không hài lòng khi thấy chồng mình dẫn Lục Thời Uyên tiếp cận Lệ Hoài Đông, vội kéo con trai Lục Ngạn Xuyên bước tới. Hai nhóm người chạm mặt, không khí rõ ràng căng như dây đàn, vậy mà Lệ Hoài Đông đứng giữa vẫn điềm tĩnh như thường, giống như trong cuộc chiến giằng co này, anh mới là người nắm quyền sinh sát.
Ánh mắt Tống Khanh Dư vô thức dừng lại trên người Lệ Hoài Đông, anh như có cảm ứng, quay đầu nhìn cô, trong đôi mắt sâu thẳm ấy thoáng hiện ý cười. Tống Khanh Dư nghĩ đến hai chữ “chồng yêu” ban nãy, mặt lại nóng bừng lên.
Bà cụ Lục thấy ánh mắt cô, lại tưởng cô đang nhìn Lục Ngạn Xuyên, trong lòng càng thêm khó chịu.
“Khanh Khanh, đi, bà dẫn cháu qua dạy dỗ Lục Ngạn Xuyên một trận!”
Tống Khanh Dư trong lòng chợt thót, còn chưa kịp ngăn lại thì bà cụ đã kéo cô sải bước về phía đám người Lục Ngạn Xuyên.
“Mẹ, mẹ dẫn nó đi lòng vòng làm gì? Nó với Ngạn Xuyên ly hôn rồi cơ mà!” Lệ Hương Lan khó chịu vì sự thân thiết giữa mẹ chồng và Tống Khanh Dư.
“Im miệng, không tới lượt cô xen vào.” Bà cụ trừng mắt nạt thẳng.
Lệ Hương Lan bị quát, uất ức nhìn chồng, Lục Kiến Bình, ông ta lại làm như không nghe thấy gì, ngay cả liếc mắt cũng không thèm.
“Ngạn Xuyên, nghe nói hôm nay cháu dẫn Tạ Uyển Ninh đến dự tiệc sinh nhật bà? Bà đâu có mời con hồ ly tinh đó, cháu dẫn cô ta đến là có ý gì, muốn chọc tức bà già này à?”
“Bà nội, cháu đâu có ý đó. Là Uyển Ninh nói muốn đến thăm bà, cháu thấy cô ấy thật lòng nên mới dẫn theo.”
“Thật lòng? Người thật lòng mà lại mang theo hai món hàng giả đến ra mắt?”
“Chỉ là hiểu lầm thôi ạ.”
“Chuyện hàng giả bà không chấp, lễ không quan trọng nhưng Ngạn Xuyên, cháu đừng quên, bốn năm trước Tạ Uyển Ninh bỏ cháu mà đi nước ngoài thế nào! Khi ấy cháu thất bại vì đầu tư lô vốn khởi nghiệp đầu tiên bố cháu cho, cô ta đã quay lưng đòi chia tay.
Lúc cháu đau khổ nhất là Khanh Khanh luôn bên cạnh chăm sóc, sau khi hai đứa kết hôn, Khanh Khanh còn vì cháu mà từ bỏ hết thảy lo toan cho gia đình. Hai năm cuối đời ông nội cháu bệnh nặng, nhờ có con bé chăm sóc mới có chút niềm vui, giảm bớt đau đớn. Khanh Khanh với nhà họ Lục có công lớn, cháu ăn phải gì mà lại phụ lòng nó?”
Lục Ngạn Xuyên bị mắng mà không nói được lời nào.
“Trong lòng Khanh Khanh vẫn còn thương cháu, nếu không, nó đã chẳng chịu đựng ba năm oan ức này.” Bà cụ vỗ vai anh ta: "Hôm nay ba mẹ cháu và cậu cháu đều có mặt, để mọi người làm chứng, cháu mau xin lỗi Khanh Khanh, rồi chia tay cái cô Tạ Uyển Ninh kia, tìm thời gian đi tái hôn. Bà còn trông mong bồng chắt đó!”
Lệ Hoài Đông quay sang nhìn Tống Khanh Dư, ánh mắt lạnh lẽo. Tống Khanh Dư đau đầu muốn chết, bà cụ hiểu lầm rồi, cô chưa từng nói muốn tái hôn mà.
Cô vừa định mở miệng giải thích thì Lục Ngạn Xuyên đã lên tiếng trước, bộ dạng không cam lòng. Nghĩ đến mẹ muốn anh ta chia tay rồi đi xem mắt, giờ đến lượt bà nội ép tái hôn, anh ta càng thêm ấm ức.
“Chuyện hôn nhân của cháu, chẳng lẽ chính cháu lại không được làm chủ một lần? Cháu tuyệt đối sẽ không tái hôn!” Nói xong, Lục Ngạn Xuyên hất tay bỏ đi luôn.
“Lục Ngạn Xuyên!” Bà cụ giận đến mức ôm ngực.
“Bà nội, bà không sao chứ.” Tống Khanh Dư vội đỡ lấy bà, Lệ Hoài Đông cũng bước đến phía bên kia, đỡ lấy vai bà cụ.
“Hoài Đông, thật ngại quá, để cháu chê cười rồi.” Bà cụ nhìn theo bóng lưng Lục Ngạn Xuyên, tiếc nuối thở dài.
“Người trẻ có quan điểm tình cảm riêng, bà đừng cố chen vào, giữ gìn sức khỏe mới là quan trọng.” Lệ Hoài Đông nói.