Lục Tổng Đừng Cầu Xin Nữa, Phu Nhận Được Sủng Tận Trời Rồi

Chương 37

Trước Sau

break

“Em trả lời trước đã.”

“Đừng như vậy.” Cô vừa giãy vừa liên tục liếc về phía cửa phòng: "Mau buông ra bà sắp ra rồi kìa.”

Lệ Hoài Đông như thể không nghe thấy, vẫn siết chặt vai cô không buông.

“Vừa nãy ai ngoài đó?” Giọng bà cụ vang lên từ bên trong.

“Là cô Tống.”

“Khương Khương đến à? Mau đỡ ta ra ngoài gặp con bé.”

“Vâng, thưa bà.”

Tiếng bước chân từ trong vọng ra, càng lúc càng gần.

“Chồng à... buông ra mau!”

Hai chữ “chồng à” là để trả lời câu hỏi ban nãy của anh, còn “buông ra mau” mới là yêu cầu lúc này. Nhưng ghép lại nghe sao mà... ngọt đến mức mờ ám. Lệ Hoài Đông cúi đầu, môi lướt qua vành tai cô, khẽ nói: “Gọi rất hay, sau này cứ gọi vậy.”

Nói xong, anh buông tay, lướt ngang qua cô rồi nhanh chóng bước về phía ban công khách sạn. Hành lang lại chỉ còn mình Tống Khanh Dư, như thể Lệ Hoài Đông chưa từng xuất hiện. Cửa phòng nghỉ mở ra, bảo mẫu đỡ bà cụ bước ra ngoài.

“Khương Khương!”

Tống Khanh Dư còn đang đắm chìm trong câu “chồng à” vừa rồi, mặt đỏ đến tận mang tai, mất vài giây mới hoàn hồn gọi: “Bà ơi.”

“Ấy da, bảo bối của bà, sao mặt con đỏ thế? Nóng quá à?” Bà cụ liếc sang bảo mẫu: “A Mai đúng là không biết điều, Khương Khương đến mà không gọi ta dậy, cứ để con bé đứng ngoài cửa chờ như thế, mệt lắm biết không?”

“Không sao đâu bà là con muốn đứng đây đợi mà.” Tống Khanh Dư nói.

“Được được được, vào phòng uống tách trà nghỉ chút đi.”

“Dạ.”

Tống Khanh Dư theo bà cụ vào trong, bảo mẫu rót trà cho cô. Bà cụ ngồi bên cạnh, nắm tay cô nhìn lên nhìn xuống.

“Dạo này sống có ổn không?”

“Bà, con sống rất tốt.”

“Đừng dối bà, nhìn là biết con gầy đi nhiều rồi.”

“Có gầy đi chút thật, vì con quay lại đóng phim rồi. Trong đoàn phim yêu cầu diễn viên lên hình phải giữ dáng, nên con đang kiểm soát cân nặng.”

“Con quay lại đóng phim à? Haiz, cũng tại thằng nhóc Ngạn Xuyên phụ bạc con, không thì con đâu cần vất vả thế này.” Bà cụ nhíu mày: "Từ lúc con rời khỏi nhà họ Lục, bà lo cho con từng ngày.”

“Bà đừng lo cho con nữa, giờ mỗi ngày con được làm điều mình thích, con thấy vui lắm.”

“Cái con bé này, mạnh mẽ quá cũng không tốt đâu, cái gì cũng tự chịu đựng đàn ông nhìn vào còn sinh ra được cảm giác cần bảo vệ gì nữa? Con xem con bé Tạ Uyển Ninh kia kìa, suốt ngày khóc lóc yếu đuối, Ngạn Xuyên lại thích đúng kiểu đó. Nghe bà, học cách mềm mỏng và biết nũng nịu đúng lúc.”

Tống Khanh Dư im lặng. Trước đây, cô từng rất để tâm tới sở thích của Lục Ngạn Xuyên. Ba năm hôn nhân, từ ăn mặc tới sinh hoạt đều xoay quanh anh ta nhưng kết quả thì sao? Anh ta không yêu cô, mãi mãi không yêu.

Giờ cô đã hiểu, nhún nhường lấy lòng không thể đổi được tình cảm. Cô cũng không muốn vì đàn ông mà hạ thấp mình nữa. Bây giờ, cô chỉ muốn sống đúng với bản thân. Đang trò chuyện thì có người dưới lầu tới mời, nói tiệc mừng thọ sắp bắt đầu, mời bà cụ xuống dưới: “Khương Khương, con đi cùng bà xuống đi.”

“Bà, con không xuống đâu. Hôm nay con chỉ tới thăm bà thôi. Thấy bà khỏe là con yên tâm rồi.”

“Không được, con phải đi cùng bà. Nếu không, bà cũng không xuống nữa!” Bà cụ bất ngờ nổi tính trẻ con.

“Bà à...”

“Bà biết con nghĩ gì. Dù con và Ngạn Xuyên đã ly hôn, không còn là cháu dâu nhà họ Lục nhưng con mãi mãi là cháu gái bà với ông nội. Hôm nay là tiệc mừng thọ của bà, con đã đến rồi, chẳng lẽ bà để con ra về đói bụng sao? Đi, xuống cùng bà, ai dám bàn tán gì, bà trị hết!”

Tống Khanh Dư không lay chuyển được bà, đành theo bà cụ xuống lầu.

Dưới sảnh đã đông nghịt khách, đa số đều không biết Tống Khanh Dư là ai. Bởi khi cô và Lục Ngạn Xuyên cưới nhau, chỉ mời một số thân thích gần gũi, mà sau khi cưới, Lục Ngạn Xuyên chưa từng dắt cô theo dự sự kiện nào. Những dịp quan trọng, anh ta thà dẫn theo thư ký chứ không đưa cô đi. Ba năm qua, trong giới giao tiếp của Lục Ngạn Xuyên, cô gần như là người vô hình.

Nhưng ngay lúc này, cô lại thấy việc “vô hình” cũng có cái hay ít nhất hôm nay không bị quá nhiều ánh mắt săm soi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương