Lục Tổng Đừng Cầu Xin Nữa, Phu Nhận Được Sủng Tận Trời Rồi

Chương 36

Trước Sau

break

Biết mình không có lý, Tạ Uyển Ninh không nói thêm gì khóc lóc rời khỏi khách sạn.

Lục Ngạn Xuyên đợi cô đi rồi mới quay sang khoác tay mẹ dỗ dành: “Mẹ, mẹ đừng giận Uyển Ninh nữa, chỉ là một sợi dây chuyền thôi mai con mua cho mẹ cái xịn hơn.”

“Đây là chuyện một sợi dây chuyền à?” Lệ Hương Lan trừng mắt: "Vì con bé đó mà hôm nay mẹ đeo một món đồ rẻ tiền lòe thiên hạ, để mất mặt trước bao nhiêu khách khứa. Ngày mai cả giới quý bà Cẩm Thành này sẽ biết chuyện mẹ bị bêu đầu, con bảo mẹ sao dám ra ngoài gặp ai? Lục Ngạn Xuyên, mẹ nói cho con biết, lập tức chia tay với Tạ Uyển Ninh! Nếu không, đừng gọi mẹ là mẹ nữa!”

“Mẹ, chia tay thì nặng quá, Uyển Ninh cũng đâu có cố ý...”

“Cố ý hay không cũng vậy! Tóm lại, con không thể ở bên nó, khó khăn lắm mẹ mới giúp con đuổi được một đứa con gái osin, con lại quay sang tìm thêm một đứa osin khác. Con tính làm cái ổ người hầu chắc? Nhất quyết phải dính vào loại thấp kém đó? Bây giờ cha con đã xem thường con lắm rồi, nếu con còn cưới một đứa con gái chẳng có khả năng giúp ích gì cho sự nghiệp thì con lấy gì mà đấu với cái thằng con riêng Lục Thời Uyên kia?”

“Mẹ, con thật sự yêu Uyển Ninh, hồi nhỏ cô ấy từng cứu con, trong lòng con luôn có cô ấy.”

“Bỏ cái kiểu tình yêu trong sáng ấy đi, muốn làm chuyện lớn thì đừng để tình cảm làm vướng chân!” Lệ Hương Lan nghiêm mặt ra tối hậu thư: "Con phải chia tay với nó trong hôm nay. Tuần sau mẹ sẽ sắp xếp cho con đi xem mắt!”

Tống Khanh Dư vào khách sạn, đi thẳng tới phòng nghỉ tìm bà cụ nhà họ Lục nhưng được báo là bà đang ngủ.

“Dạo gần đây bà ngủ không ngon, hay bị ác mộng giữa đêm rồi ngồi thẫn thờ tới sáng. Giờ mới chợp mắt được một lúc, tôi không nỡ gọi dậy, để bà ngủ thêm chút.” Bảo mẫu riêng của bà cụ nói.

“Vậy tôi đợi ngoài này, bà tỉnh dậy thì làm ơn báo tôi ngay nhé.” Tống Khanh Dư dặn dò.

“Vâng, cô Tống.”

Tống Khanh Dư đứng ngoài hành lang chờ. Dù sao cô cũng không muốn xuống dưới tiếp xúc với đám người nhà họ Lục, tầng hai yên tĩnh thế này là vừa hay. Cô mới đứng được một lát thì nghe thấy tiếng bước chân từ phía bên kia hành lang. Ngẩng đầu lên, cô thấy Lệ Hoài Đông.

Ánh đèn lạnh lẽo nơi hành lang càng làm vóc dáng anh thêm cao lớn, đường nét sắc nét hẳn lên: “Sao không vào trong?” Lệ Hoài Đông đi đến bên cô, đứng lại.

“Bà đang ngủ, bảo mẫu nói dạo này bà khó ngủ, hiếm khi mới ngủ được một chút nên em không muốn đánh thức.” Cô đáp.

Lệ Hoài Đông khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Hai người đứng cạnh nhau, xung quanh yên ắng như thể cách biệt hẳn với sự ồn ào của chốn danh lợi dưới tầng.

“Anh không phải đi công tác ở tỉnh ngoài à? Sao lại đột nhiên tới đây?” Tống Khanh Dư hỏi.

“Sợ em bị bắt nạt nên tới xem sao.” Anh đáp thản nhiên.

Mặt Tống Khanh Dư hơi nóng lên. Quả thật Lệ Hoài Đông có chuẩn bị. Nếu hôm nay anh không đến, cô cũng chẳng biết phải chứng minh tính thật giả của món quà thế nào. Cô không thể tự mình làm chứng, lẽ phải sẽ biến thành sai trái, sự thật hóa thành bịa đặt. Khi đó, cô không chỉ mang tiếng oan mà còn bị cả đám người kia cười nhạo đến chết.

“Cảm ơn anh lại giúp em lần nữa. Nhưng mà, món quà anh chọn thay em đắt quá, em không trả nổi đâu.”

“Đã nói cảm ơn lại còn nhắc tiền.” Lệ Hoài Đông đột ngột nắm cổ tay cô kéo vào lòng, ôm chặt: "Khương Khương, chẳng lẽ vì sau khi kết hôn chưa từng sống như vợ chồng, nên em quên mất quan hệ giữa chúng ta rồi sao?”

Lệ Hoài Đông đeo kính, dưới ánh đèn ánh sáng cắt ngang giữa chân mày và sống mũi tạo thành một vệt rõ ràng, khiến biểu cảm và ánh mắt anh thêm phần lạnh lùng. Nhưng lồng ngực anh lại phập phồng đầy sức sống, nóng rực đến khiến tim cô loạn nhịp.

“Em không quên.” Tống Khanh Dư đáp.

“Vậy anh là ai của em?”

Từ trong phòng nghỉ vang lên tiếng ho khan, có vẻ bà cụ đã tỉnh. Tống Khanh Dư giật mình, lo bà ra thấy cảnh cô và Lệ Hoài Đông đang thân mật như vậy: “Anh buông ra trước đi.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương