Tạ Uyển Ninh chết lặng, nước mắt vòng quanh mắt, vẻ mặt không thể tin nổi: “Ngạn Xuyên, em bị lừa rồi! Em bị lừa thật rồi, mười mấy triệu đó bị lừa mất rồi!”
Lục Ngạn Xuyên im lặng. Trước bao nhiêu khách khứa thế này, lại liên quan đến danh dự của mẹ mình Lệ Hương Lan anh ta chỉ thấy Tạ Uyển Ninh thật ngu ngốc. Không chỉ bị lừa mất hơn mười triệu, còn khiến mẹ anh ta mất mặt.
Lệ Hương Lan tức đến mức huyết áp tăng vọt. Vốn dĩ bà đã chẳng ưa gì Tạ Uyển Ninh, hôm nay chấp nhận đeo sợi dây chuyền phỉ thúy cô ta tặng chỉ vì nó được quảng bá là “duy nhất ở Cẩm Thành”, ai ngờ lại xảy ra chuyện mất mặt thế này.
“Cuối cùng thì thì ra dây chuyền phỉ thúy mà cô Tạ tặng là đồ giả, còn dây mà cô Tống tặng mới là thật, vừa rồi đúng là đã trách oan cô Tống rồi!” Có người trong đám khách lên tiếng áy náy.
Tạ Uyển Ninh không cam lòng, nghẹn ngào hét lên: “Dây của tôi là giả thì dây của Tống Khanh Dư nhất định là thật sao?”
Lệ Hoài Đông nhìn Doãn Sóc, đối phương lập tức hiểu ý, bước tới chỗ Tống Khanh Dư: “Cô Tống, tôi có thể xem dây chuyền phỉ thúy Lục Độ Mẫu của cô một chút không?”
“Được.”
Tống Khanh Dư đưa nguyên cả hộp gấm cho Doãn Sóc. Anh ấy lại cẩn thận xem xét toàn bộ sợi dây chuyền, ngay cả hộp đựng cũng kiểm tra tỉ mỉ.
“Sợi dây chuyền phỉ thúy Lục Độ Mẫu này là thật. Mỗi hạt trên dây đều là loại thủy tinh cao cấp nhất, cực kỳ hiếm và quý. Hơn nữa, hộp gấm đựng dây là loại độc quyền của nhà đấu giá Tô Phúc An. Lớp vải ngoài cùng được dệt từ tơ Phù Quang, logo bạc của Tô Phúc An dệt trực tiếp vào trong, hàng thường không thể bắt chước. Riêng cái hộp này thôi cũng đáng giá một khoản không nhỏ.”
Doãn Sóc nói một hơi rõ ràng mạch lạc, đủ để chứng minh anh ấy thật sự hiểu rõ lai lịch của món đồ. Khách mời xung quanh không ngừng gật gù, ánh mắt nhìn về phía Tạ Uyển Ninh cũng thay đổi.
Tạ Uyển Ninh vừa xấu hổ vừa phẫn uất nhưng lại không thể nổi giận.
Đúng, đó là hàng giả cô ta tự đi đặt. Số tiền Lục Ngạn Xuyên đưa để mua quà tặng, cô ta đã lấy hết để trả nợ đống hàng hiệu cô ta mua vung tay ở nước ngoài. Cô ta còn đặc biệt nhờ người làm một bản sao hoàn hảo giống hệt sợi Lục Độ Mẫu, tưởng đâu thần không biết quỷ không hay, ai dè lại đụng trúng đúng món quà của Tống Khanh Dư.
Cái đồ chết tiệt Tống Khanh Dư, đúng là khắc tinh của cô ta, Tống Khanh Dư thấy nguy cơ được hóa giải, liền thở phào nhẹ nhõm.
“Cảm ơn Doãn thiếu đã giúp tôi làm rõ.” Khi cảm ơn, ánh mắt cô vô thức lướt qua Lệ Hoài Đông, coi như gửi lời cảm ơn thầm lặng. Cô biết rõ, với thân phận con trai nhà Phỉ Thúy Các, nếu không có ý của Lệ Hoài Đông, Doãn Sóc sẽ không dám vạch mặt người nhà họ Lục trước đám đông như vậy.
“Cô Tống khách sáo rồi.” Doãn Sóc mỉm cười.
Tống Khanh Dư cầm món quà mừng, bước đến trước mặt Lệ Hương Lan và Lục Ngạn Xuyên, ngẩng cao đầu nhìn họ: “Bây giờ tôi có thể vào chúc thọ bà nội rồi chứ?”
Lệ Hương Lan tức đến nội thương nhưng trước mặt bao người và cả Lệ Hoài Đông, bà vẫn phải giữ thể diện bà Lục. Bà giơ tay ra làm động tác “mời”. Tống Khanh Dư bước vào nhà, Lệ Hoài Đông cũng cùng Doãn Sóc vào theo, đám khách hóng chuyện cũng tản đi.
“Ngạn Xuyên, bác ơi, hai người nghe cháu nói...” Tạ Uyển Ninh vừa khóc vừa tỏ ra đáng thương: "Cháu thật sự bị lừa rồi, tại cháu quá nhẹ dạ, bị kẻ xấu lợi dụng...”
“Cô câm miệng cho tôi!” Lệ Hương Lan ném thẳng sợi dây chuyền giả về phía Tạ Uyển Ninh: "Cầm lấy đồ giả của cô và cút khỏi đây ngay!”
“Bác ơi...” Tạ Uyển Ninh nước mắt giàn giụa, quay sang nắm chặt tay Lục Ngạn Xuyên: "Ngạn Xuyên, anh nói giúp em đi, em không cố ý em cũng không muốn chuyện hôm nay xảy ra thế này...”
Lục Ngạn Xuyên ra hiệu “suỵt”, ghé vào tai cô ta nói nhỏ: “Uyển Ninh, anh biết em ấm ức. Em cứ về trước, đợi bên này xong việc anh sẽ đến tìm em.”