Lục Tổng Đừng Cầu Xin Nữa, Phu Nhận Được Sủng Tận Trời Rồi

Chương 39

Trước Sau

break

Ánh mắt bà cụ thoáng qua vẻ thất thần: “Phải rồi, tôi già rồi, không quản nổi nữa, con cháu có phúc của con cháu thôi thì tùy duyên vậy.”

Sau đó trong suốt buổi tiệc, Lục Ngạn Xuyên không quay lại nữa, chắc là đi tìm Tạ Uyển Ninh rồi. Anh ta không ra gì, Lục Kiến Bình càng yên tâm thoải mái giới thiệu Lục Thời Uyên với khách khứa, Lệ Hương Lan tức đến méo cả miệng.

Tống Khanh Dư cũng chẳng dễ chịu gì, bởi từ lúc nhập tiệc đến lúc kết thúc, sắc mặt Lệ Hoài Đông vẫn lạnh băng, yên tĩnh đến mức tạo cảm giác áp lực như giông tố sắp đến. Kết thúc tiệc, cô còn nán lại trò chuyện với bà cụ một lúc, mãi sau mới ra về.

Vừa bước ra khỏi khách sạn, cô đã thấy một chiếc Rolls-Royce dừng ngay trước cửa. Cửa kính xe hạ nửa, Lệ Hoài Đông ngồi bên trong, rõ ràng vẫn chưa đi, đang đợi cô.

Tài xế thấy cô ra, vội mở cửa xe, Tống Khanh Dư lên xe: “Anh còn chưa đi à?” Cô tìm cớ bắt chuyện.

Lệ Hoài Đông không đáp, chỉ nói với tài xế: “Lái xe đi.”

“Vâng, Lệ tổng.”

Chiếc Rolls-Royce chậm rãi lăn bánh rời khỏi khách sạn. Không gian trong xe im lặng, Tống Khanh Dư lén dùng khóe mắt quan sát Lệ Hoài Đông. Anh ngồi ngay ngắn, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trên kính phản chiếu gương mặt không một chút biểu cảm.

Anh có vẻ đang giận, suốt dọc đường trở về Đào Nguyên, hai người không ai nói gì. Xuống xe, Lệ Hoài Đông đi thẳng vào nhà, lên lầu.

Tống Khanh Dư lặng lẽ theo sau. Cô thật sự rất muốn hỏi anh đang giận gì nhưng còn chưa kịp mở miệng, Lệ Hoài Đông đã xoay người, ép cô lên cánh cửa phòng ngủ, cúi đầu hôn mạnh.

Nụ hôn này mang theo khí thế hủy diệt tất cả, Tống Khanh Dư nổi cả da gà. Cô giơ tay giữ lấy cằm Lệ Hoài Đông, dùng lòng bàn tay ngăn cản nụ hôn của anh: “Lệ Hoài Đông, anh làm gì vậy?”

“Lệ Hoài Đông?” Anh bật cười khẽ: "Lá gan to rồi đấy.”

“Chẳng phải anh nói em có thể gọi thẳng tên anh sao?”

“Anh còn nói em có thể gọi anh là ‘chồng’, sao em không nghe?”

“Em không gọi nổi.”

“Ban ngày gọi nghe rõ ngọt, giờ gọi lại anh nghe xem nào.”

Ban nãy gọi là do tình huống cấp bách, hoàn toàn vô thức, giờ thì Tống Khanh Dư thật sự không thể mở miệng gọi người đàn ông mình còn chưa hiểu rõ là “chồng”. Thấy cô im lặng, Lệ Hoài Đông cúi xuống lại hôn lên môi cô.

Tống Khanh Dư bị đau, định né tránh lại bị anh ôm chặt kéo về. Cô vùng vẫy muốn thoát nhưng thân hình cao lớn của anh như ngọn núi chắn trước mặt, mặc cô cố thế nào cũng chẳng lay chuyển nổi. Không biết đã hôn bao lâu, cô bắt đầu thiếu oxy, hơi thở trở nên khó khăn.

“Ưm...” Cô cố gắng giữ lại chút lý trí cuối cùng, cắn anh một cái: "Anh bị gì vậy?”

Trong phòng ngủ không bật đèn, chỉ có ánh trăng ngoài cửa sổ hắt vào soi mờ khoảng tối. Hai người nhìn nhau, hơi thở giao nhau, đối đầu mà không nói gì.

“Em còn muốn tái hôn với Lục Ngạn Xuyên? Muốn sinh con cho hắn ta?” Lệ Hoài Đông áp sát từng bước, cơ thể rắn chắc ép cô đến mức không còn đường lui.

Tống Khanh Dư chợt nhớ đến lời của cụ bà nhà họ Lục khi gây sức ép bắt Lục Ngạn Xuyên quay về. Xem ra, Lệ Hoài Đông đã hiểu lầm, chắc chắn anh nghĩ cô xúi cụ bà thay mình đòi công bằng.

“Anh đừng hiểu lầm, những gì bà nội nói với Lục Ngạn Xuyên là do bà tự ý, không liên quan gì đến em. Người lớn hay suy nghĩ truyền thống, anh đừng để bụng. Em đã chọn ly hôn rồi thì không bao giờ nghĩ tới chuyện quay lại, càng không có ý định sinh con.”

Nghe cô nói vậy, ngọn lửa trong lòng Lệ Hoài Đông như bị dập tắt, ánh mắt anh dịu xuống rất nhiều: “Khanh Khanh.” Anh bế cô đặt lên bàn trang điểm, tách hai chân cô ra, chen vào giữa, tay siết lấy vòng eo mảnh khảnh của cô, giọng trầm khàn quyến rũ: "Vậy em sinh cho anh một đứa con nhé?”

Tống Khanh Dư giờ chỉ muốn tập trung vào sự nghiệp, nghe đến con cái là bản năng từ chối: “Em không muốn.”

“Tại sao không?”

“Hôn nhân của chúng ta không có tình yêu làm nền tảng. Một cuộc hôn nhân như vậy không thích hợp để sinh con.” Giọng cô bình tĩnh: "Nếu bố mẹ không đủ yêu nhau thì đứa trẻ lớn lên trong một gia đình như vậy cũng chẳng thể hạnh phúc. Chúng ta đã kết hôn vội vàng, không thể tiếp tục vội vàng sinh con như thế là không công bằng với con.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương