Lục Tổng Đừng Cầu Xin Nữa, Phu Nhận Được Sủng Tận Trời Rồi

Chương 25

Trước Sau

break

Trường đua Thu Sơn rất rộng, Tống Khanh Dư vừa bước vào đã có phần lạc đường. Cô đang định gọi điện cho huấn luyện viên thì bất ngờ thấy ngoài bãi cỏ của trường đua, Lệ Hoài Đông và vài người bạn đang cưỡi ngựa.

Lệ Hoài Đông mặc đồ cưỡi ngựa chuyên nghiệp, áo đen quần trắng, dáng người thẳng tắp, khí chất cao quý. Hôm nay anh cưỡi một con ngựa nâu, phi nhanh như gió dẫn đầu cả nhóm. Dưới ánh mặt trời, cả người lẫn ngựa đều vô cùng nổi bật.

Từ lần “không vui mà tan rã” trước đó, Lệ Hoài Đông đã mấy ngày không về Đào Nguyên. Tống Khanh Dư cũng chẳng rõ ngoài kia anh có bao nhiêu “nhà”, mà cô cũng không có tư cách để quản, dù sao danh phận “vợ” của cô cũng chỉ là hữu danh vô thực.

“Cô Tống, chào cô!” Huấn luyện viên Tiểu Giang cưỡi ngựa tới đón, nhiệt tình vẫy tay chào cô.

“Chào anh Giang.”

Lệ Hoài Đông nghe thấy tiếng cô, quay đầu nhìn về phía cô đứng. Tống Khanh Dư vờ như không thấy, sải bước đi chỗ khác.

“Cô Tống, đi theo tôi sân tập cho người mới ở phía sau.” Huấn luyện viên Tiểu Giang nhảy xuống ngựa, dẫn đường.

“Vâng.”

Tống Khanh Dư vừa đi theo huấn luyện viên, vừa chưa kịp tới sân tập thì điện thoại reo lên là Lệ Hoài Đông gọi.

“Huấn luyện viên Giang, anh đợi tôi một chút, tôi nghe điện thoại.”

“Được.”

Tống Khanh Dư bước sang một bên, bắt máy: “Alo?”

“Vừa nãy nhìn thấy anh rồi phải không?” Lệ Hoài Đông hỏi.

“Không.”

Lệ Hoài Đông bật cười khẽ: “Chưa hỏi anh ở đâu mà đã nói không? Nói dối cũng không biết cách.”

Tống Khanh Dư vẫn cứng đầu: “Vậy anh ở đâu?”

“Sau lưng em.”

Tống Khanh Dư quay đầu lại, quả nhiên thấy Lệ Hoài Đông đứng sau lưng mình. Anh sải bước đi tới, trông chẳng khác gì một kỵ sĩ bước ra từ phim điện ảnh.

“Chào Lệ tổng.” Huấn luyện viên Tiểu Giang thấy anh, liền chạy tới chào.

“Cậu cứ làm việc đi.” Lệ Hoài Đông nói.

“Vậy còn cô Tống?”

“Để tôi.”

“Vâng.”

Huấn luyện viên Tiểu Giang đáp một tiếng, rồi bỏ đi luôn.

“Khoan đã, huấn luyện viên Giang, đừng đi!” Tống Khanh Dư hoảng lên, gọi với theo: "Anh đi rồi ai dạy tôi cưỡi ngựa? Tôi phải học gấp mà!”

“Anh dạy.” Lệ Hoài Đông lạnh giọng nói.

“Anh dạy á?” Tống Khanh Dư chần chừ: "Nhưng em phải học xong trong một tuần đó...”

“Em đang nghi ngờ kỹ thuật của anh à?” Đàn ông không ai thích bị nghi ngờ kỹ thuật, kể cả kỹ thuật cưỡi ngựa.

“Không không không, em không có ý đó.” Tống Khanh Dư vội vàng phủ nhận: "Ý em là, tuần sau em phải đến trường ngựa tập luyện mỗi ngày, anh bận như vậy chắc chắn không có thời gian.”

“Còn phải xem là vì ai mà sắp xếp thời gian.”

Tống Khanh Dư khựng lại một giây. Ý anh là gì? Vì cô thì anh sẵn sàng dành thời gian à?

“Đi thôi.” Lệ Hoài Đông nghiêng đầu nhìn cô: "Dẫn em đi thay đồ.”

Không cho cô cơ hội từ chối, anh đã đi trước dẫn đường. Phòng thay đồ nằm ở phía sau câu lạc bộ. Tống Khanh Dư chưa từng cưỡi ngựa, cũng không biết chọn đồ cưỡi ngựa thế nào, toàn bộ đều do Lệ Hoài Đông chọn giúp. Lạ một điều là, áo khoác, quần và giày cưỡi ngựa anh chọn cho cô, cái nào cũng vừa như được đo riêng cho cô vậy, vừa khít hoàn hảo.

“Mắt anh là thước đo à?” Thay đồ xong, Tống Khanh Dư đùa một câu.

“Vừa chứ?”

Lệ Hoài Đông nhìn cô một lượt. Áo khoác đen ôm gọn dáng người, bên trong là sơ mi trắng cổ đứng, quần cưỡi ngựa trắng tôn lên đôi chân thon dài, giày cưỡi ngựa đen càng làm cô thêm cá tính, mạnh mẽ.

“Rất vừa, vừa khít luôn. Sao anh biết số đo của em?”

Nhẫn cưới trước kia anh chuẩn bị cho cô cũng vừa y như đúc. Giờ đến cả đồ cưỡi ngựa cũng vừa, cảm giác như Lệ Hoài Đông còn hiểu rõ số đo cơ thể cô hơn chính cô vậy.

“Anh từng đo rồi.”

“Khi nào? Sao em không biết?” Tống Khanh Dư buột miệng hỏi.

Lệ Hoài Đông nhìn cô đầy ẩn ý.

Tống Khanh Dư lập tức hiểu ra, ý anh là họ từng ngủ với nhau, nên anh biết rõ.

Cũng phải, đêm đó, bàn tay anh từng lướt qua mọi ngóc ngách trên cơ thể cô, môi anh từng hôn lên từng tấc da thịt cô, đến cả nơi sâu thẳm nhất cô cũng chưa từng chạm đến, đều in hằn dấu vết của anh. Còn gì mà anh không biết?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương