“Khanh Khanh, đây là cô Thẩm.” Quan Tâm Nhã giới thiệu.
Tống Khanh Dư hiểu ý chị ấy. Dù sao Thẩm Mộng Ly cũng là tiền bối trong giới, phép lịch sự vẫn phải có.
“Chào cô Thẩm.” Tống Khanh Dư lên tiếng chào Thẩm Mộng Ly.
Thẩm Mộng Ly liếc cô một cái: “Cô là Tống Khanh Dư?”
“Vâng.”
Thẩm Mộng Ly bỗng bật cười khẩy, rồi hất tay một cái, nước trà trong tách đã tạt thẳng lên mặt Tống Khanh Dư.
Nước không nóng nhưng cũng đủ khiến Tống Khanh Dư giật mình lùi lại một bước.
“Cô làm gì vậy?” Vốn đang vui vẻ hòa nhã, Quan Tâm Nhã lập tức nổi đóa. Vừa lấy khăn giấy lau mặt cho Tống Khanh Dư, cô vừa lớn tiếng chửi mắng: “Thẩm Mộng Ly, cô bị bệnh thì về nhà uống thuốc đi, phát điên gì ở đây? Đồ thần kinh!”
Quản lý của Thẩm Mộng Ly Coco cũng chẳng kém cạnh: “Ồ thì ra là kẻ định tranh vai với Mộng Ly nhà tôi, hóa ra chỉ là bản sao nhái mặt giống thôi à. Lúc mới vào nghề bám theo Mộng Ly của tôi để kiếm fame, giờ còn dám mặt dày ra tranh vai với bản chính, đúng là không biết xấu hổ!”
“Ai bám fame của cô ta? Từng bước đi lên sau khi ra mắt, từng thành tích của Khanh Khanh đều do tự cô ấy giành lấy. Không nhớ ai năm đó mua truyền thông, mua tài khoản để xúi fan công kích chúng tôi à? Nói đến mặt dày, các người mới là đồ mặt dày!”
Trợ lý của Phan Giang nghe thấy ồn ào thì vội vã chạy vào can ngăn: “Các cô, xin bớt giận, đạo diễn Phàn sắp tới rồi. Anh ấy ghét nhất việc nghệ sĩ cãi nhau gây sự, nếu để anh ấy biết các cô đang tranh cãi ở đây thì cả cô Thẩm lẫn cô Tống e là đều không còn cơ hội cạnh tranh vai nữ phụ hôm nay đâu.”
“Chúng tôi không cãi nhau cũng không gây sự.” Thẩm Mộng Ly thản nhiên nói: "Chỉ là tôi bất cẩn làm đổ trà, văng trúng cô Tống thôi, xin lỗi nhé, cô Tống.”
Quan Tâm Nhã vẫn muốn tranh luận nhưng bị Tống Khanh Dư ngăn lại: “Chị Quan, vai diễn quan trọng hơn.”
Tống Khanh Dư hiện tại bị nhà họ Lục phong sát, cơ hội công việc hiếm có, lần này gặp được đạo diễn Phàn chính trực, cô không muốn vì chuyện này mà bị liệt vào danh sách đen.
“Phải, vai diễn quan trọng, chuyện này mình ghi nhớ đã.”
Phan Giang cùng lúc phỏng vấn Tống Khanh Dư và Thẩm Mộng Ly. Vì bị tạt nước trà, lớp trang điểm của Tống Khanh Dư bị hỏng, cô đành mặt mộc dự tuyển nhưng chính vẻ mộc mạc ấy lại khiến đạo diễn Phàn có ấn tượng tốt.
Thẩm Mộng Ly thấy thế thì vội chuyển chủ đề: “Đạo diễn Phan, nghe nói anh là bạn vong niên của Hoài Đông?”
Phan Giang nhìn sang Thẩm Mộng Ly: “Cô Thẩm quen Hoài Đông?”
Thẩm Mộng Ly mỉm cười e thẹn: “Biết chứ, bọn tôi thường xuyên gặp nhau. Lần trước ăn tối chung còn nghe anh ấy nhắc tới đạo diễn, nói phim của anh rất xuất sắc.”
Tống Khanh Dư thầm nghĩ, quan hệ giữa Thẩm Mộng Ly và Lệ Hoài Đông quả nhiên không đơn giản. Nhưng nếu Lệ Hoài Đông thực sự thích Thẩm Mộng Ly, khi xưa cả hai chưa ai kết hôn, tại sao không cưới cô ta, mà lại vòng vèo cưới cô người chỉ hơi giống, đã qua một đời chồng?
Tuy thân với Lệ Hoài Đông nhưng Phan Giang lại rất ghét người khác dùng mối quan hệ để tác động tới lựa chọn vai diễn của ông.
“Các cô biết cưỡi ngựa không?” Phan Giang nhanh chóng đưa cuộc trò chuyện trở lại chuyện vai diễn.
“Không biết.”
“Không biết.”
Cả Tống Khanh Dư và Thẩm Mộng Ly đều lắc đầu.
“Vậy thế này, tôi cho các cô một tuần, đi học cưỡi ngựa. Một tuần sau, tôi sẽ xem kết quả thử vai và tiến độ học, rồi mới quyết định ai vào vai nữ phụ.”
Kết quả này khá hợp lý, ít nhất là với Tống Khanh Dư. Nhưng khi rời đi, Thẩm Mộng Ly và quản lý của cô ta rõ ràng tỏ ra không hài lòng.
“Đúng là hai bà điên, tưởng lôi được Lệ tổng ra là chắc chắn có vai à, nực cười thật! Khanh Khanh, lần này, không vì gì khác, nhất định phải tranh cho bằng được! Dạy cho Thẩm Mộng Ly một bài học!”
“Ừ, em nhất định sẽ cố gắng.”
Không vì gì cả, chỉ vì ly trà kia cô cũng nhất định phải thắng.
Hôm sau, Tống Khanh Dư lập tức liên hệ một huấn luyện viên cưỡi ngựa tại câu lạc bộ Thu Sơn.