Lục Tổng Đừng Cầu Xin Nữa, Phu Nhận Được Sủng Tận Trời Rồi

Chương 26

Trước Sau

break

“Em cưỡi con ngựa nào?” Tống Khanh Dư vội vàng đổi chủ đề.

Lệ Hoài Đông vỗ lên con tuấn mã màu nâu đứng cạnh: “Cưỡi con của anh luôn.”

Con ngựa này tên là Truy Phong, là giống ngựa quý mà Lệ Hoài Đông bỏ số tiền lớn ra mua, không những chạy nhanh mà còn rất thông minh.

“Lên ngựa đi, anh đưa em chạy một vòng làm quen trước.”

Lệ Hoài Đông đưa tay đỡ eo Tống Khanh Dư, giúp cô đạp bàn đạp lên yên ngựa, sau đó anh cũng lên ngựa theo.

Hai người cưỡi chung một con, tất nhiên khoảng cách giữa họ không còn kẽ hở nào. Vòng tay của Lệ Hoài Đông nóng rực, từng thớ cơ trước ngực anh cứng như sắt nung đỏ, qua lớp áo mỏng thiêu đốt cả sống lưng Tống Khanh Dư, lan ra khắp người cô.

Tống Khanh Dư khẽ nghiêng người về phía trước, lập tức bị Lệ Hoài Đông kéo ngược lại vào lòng.

"Đừng động." Cánh tay anh siết chặt hơn, hơi thở và những nụ hôn nhẹ rơi lên cổ cô, như lông vũ khẽ khàng khuấy động cô.

"Nóng." Tống Khanh Dư khẽ lên tiếng phản đối.

"Nóng ở đâu?" Bàn tay Lệ Hoài Đông đặt lên ngực cô: "Ở đây sao?"

Tống Khanh Dư mặt đỏ bừng, đẩy tay anh ra: "Anh mà không nghiêm túc dạy cưỡi ngựa thì em sẽ đi tìm huấn luyện viên khác đấy."

Khóe môi Lệ Hoài Đông hơi nhếch lên: "Ngồi cho vững!" Vừa dứt lời, anh nắm lấy dây cương: "Đi!"

Ngựa bắt đầu phi.

Tống Khanh Dư cảm thấy người mình lắc lư dữ dội, ngay sau đó, núi non sông suối trước mắt như lùi lại phía sau, cảnh vật trở thành một bức tranh chuyển động. Gió dần thổi tan cảm giác bức bối trên người cô. Ban đầu cô tưởng lần đầu cưỡi ngựa sẽ rất sợ nhưng có cánh tay Lệ Hoài Đông ôm lấy hai bên, khiến cô cảm thấy cực kỳ an toàn.

Chạy một vòng xong, Tống Khanh Dư đã bắt đầu cảm nhận được niềm vui khi cưỡi ngựa.

"Anh học cưỡi ngựa từ khi nào vậy?" Tống Khanh Dư hỏi Lệ Hoài Đông.

"Mười lăm tuổi."

"Bảo sao giờ anh cưỡi giỏi thế."

Lệ Hoài Đông ghìm cương, nhảy xuống ngựa: "Giờ bắt đầu dạy em."

"Được."

"Em cầm lấy dây cương trước, hai tay mỗi bên một sợi vòng qua ngón đeo nhẫn, luồn ra giữa ngón út, nắm lại ngón cái đè nhẹ lên nắm tay."

Tống Khanh Dư làm theo lời anh hướng dẫn nhưng tư thế tay vẫn chưa đúng. Anh nắm tay cô, kiên nhẫn chỉnh lại từng chút một: "Thử đi một vòng không?"

"Được."

Lệ Hoài Đông móc dây điều khiển ngựa vào hàm con ngựa, dẫn nó đi vòng quanh lấy anh làm trung tâm.

"Anh sẽ điều chỉnh tốc độ, em chỉ cần thả lỏng, giữ đúng tư thế anh vừa dạy."

"Vâng."

Cảm giác một mình cưỡi ngựa hoàn toàn khác với khi hai người cùng cưỡi. Ban đầu Tống Khanh Dư có chút lúng túng, cô hít sâu, cố gắng thả lỏng nhanh chóng tìm lại được cảm giác, sự căng thẳng cũng dần biến mất.

"Không tệ." Lệ Hoài Đông khen.

"Anh thấy em có học được trong vòng một tuần không?" Tống Khanh Dư hỏi.

"Xem biểu hiện bây giờ thì chắc chắn là được."

Có lời động viên của Lệ Hoài Đông, Tống Khanh Dư lập tức đầy tự tin: "Hay là anh buông tay đi, để em thử một mình."

Lệ Hoài Đông nhìn cô một cái: "Em dám à?"

"Dám chứ."

"Được."

Lệ Hoài Đông buông dây cương, lùi về một bên. Tống Khanh Dư tự mình cầm dây, làm đúng tư thế anh dạy, nhẹ nhàng thúc vào bụng ngựa. Truy Phong rất nể mặt, quẫy đuôi thong thả đi về phía trước.

"Nhìn đi, em cũng cưỡi được rồi đấy!" Tống Khanh Dư vui vẻ vẫy tay về phía Lệ Hoài Đông.

Lệ Hoài Đông giơ ngón cái về phía cô, dưới ánh mặt trời, cả người anh như phát sáng. Tống Khanh Dư mất tập trung trong thoáng chốc, trọng tâm lệch đi, không ngồi vững: "vèo" một cái ngã khỏi lưng ngựa.

"A!" Cô hét lên một tiếng.

Lệ Hoài Đông lao như tên bắn tới đỡ lấy cô, tuy đỡ được nhưng lực va chạm quá mạnh khiến anh bị cô đè ngã luôn, cả hai ngã xuống đất.

"Em không sao chứ?" Lệ Hoài Đông hỏi.

"Không sao, còn anh có bị gì không?"

Cú đỡ vừa rồi giúp cô giảm lực va đập rất nhiều nên không bị thương nhưng anh lại trở thành cái đệm thịt cho cô.

"Lưng hơi đau." Anh nói.

"Anh bị thương rồi à, mau dậy để em xem!"

Tống Khanh Dư chống tay muốn ngồi dậy nhưng bị Lệ Hoài Đông vòng tay ôm ngược lại, ghì chặt vào lòng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương