"Không được đi!" Phượng Lân hét lên một tiếng chói tai, lập tức ngự kiếm lao ra chặn đường.
Ta đứng bên dưới cười khẩy: "Phượng Lân, lão già Thanh Hư sắp chết rồi, ngươi còn đuổi theo cái gì?"
"Tiên Tôn!" Ngay khi Phượng Lân vội vàng quay lại nhìn Thanh Hư, tên nam yêu tóc đỏ lập tức mở đường máu tháo chạy, hắn quay đầu trừng mắt nhìn ta một cái đầy căm hận rồi biến mất.
"Tiên Tôn!" Phượng Lân lập tức bay xuống bên cạnh Thanh Hư, cẩn thận đỡ lấy cơ thể yếu ớt của hắn dậy. Mái tóc bạc trắng của Thanh Hư lấm tấm vết máu, dung mạo vốn trẻ trung như hoa đã già đi nhanh chóng vì trọng thương.
"Hình Cơ... Hình Cơ..." Tiếng gọi mong manh như tơ thốt ra từ miệng Thanh Hư. Hắn vươn tay phải về phía ta từ xa, đôi lông mày đã bạc trắng, nếp nhăn phủ đầy khuôn mặt, chỉ trong khoảnh khắc mà đã trở thành một ông lão ở tuổi bảy mươi.
Ta bực bội nhíu mày. Ta vốn không muốn nhúng tay vào ân oán giữa bọn họ và Yêu tộc. Cho nên, ta giúp Thanh Hư một lần, cũng coi như tha cho tên nam yêu kia một lần.
"Hình Cơ..."
Phiền chết đi được, chắc chắn lão già này lại có việc cầu xin ta. Ta tung Chấn Thiên Chùy đã thu nhỏ chỉ bằng chiếc hoa tai lên, nó rơi xuống bên tai ta, hóa thành một chiếc khuyên tai ngoan ngoãn treo trên vành tai. Ta bay xuống bên cạnh Thanh Hư rồi ngồi xổm xuống, nắm lấy tay hắn. Hắn siết chặt tay ta, cố gắng tập trung ánh nhìn đang dần tan rã đi, nhìn ta một cách khẩn thiết và cầu xin: "Hình Cơ... Cầu, cầu xin ngươi... Bảo vệ... Đứa... Đứa trẻ này..."
Ta nhắm hai mắt lại, ký ức của Thanh Hư không ngừng tràn vào đầu ta. Cô nương xinh đẹp kia... Những giọt nước mắt rơi lả tả theo gió, và cả... Đứa trẻ sơ sinh đáng yêu đó...
“Đừng để hắn nhập ma, cầu xin ngươi...” Trước mặt là khuôn mặt trầm tĩnh của Thanh Hư, hắn lặng lẽ đứng dưới gốc đào đang đầy cánh hoa bay, trong đôi mắt đen láy là sự lo lắng và quan tâm của bậc phụ mẫu dành cho con cái...
"Ngươi lấy gì để trả cho ta đây?" Ta cũng trầm tĩnh đứng trước mặt hắn, hay đúng hơn là trong sâu thẳm ký ức của hắn.
Hắn cụp mắt xuống: "Ta... Không có gì để cho ngươi cả..."
Ta khẽ nhíu mày: "Vậy dựa vào cái gì mà ta phải giúp ngươi?"
Hắn chậm rãi ngước mắt lên: "Đối với đứa trẻ đó, ngươi thật sự không có một chút tình cảm nào sao?" Hắn nhìn ta với ánh mắt bi thương sâu sắc, như đang đau lòng cho Phượng Lân, lại như đang đau lòng cho chính mình.
Ta im lặng một lát rồi cười khẩy, nhìn dung nhan thanh tú của hắn giữa những cánh hoa đào: "Lão già chết tiệt, thảo nào ngươi để hắn đi theo ta từ nhỏ. Cho dù là nuôi một con chó thì cũng sẽ nảy sinh tình cảm. Được thôi, hắn thuộc về ta, ngươi đi đi."
Mái tóc trắng lướt qua nụ cười trên môi hắn, hắn an tâm cúi người bái lạy ta: "Đa tạ Hình Cơ đại nhân..."
Ta từ từ mở mắt ra. Phượng Lân đang đau đớn ôm chặt lấy cơ thể của Thanh Hư, cố gắng kiềm chế không để mình bật khóc.
Ta lẳng lặng nhìn Thanh Hư, hắn cũng yếu ớt lẳng lặng nhìn ta. Ta cười, hơn nữa còn là nụ cười xấu xa: "Lão già chết tiệt, hèn chi ngươi dửng dưng với ta, hóa ra là đã có người trong mộng."
"Ha ha ha..." Hắn cũng cười, đôi môi đỏ dần mất đi màu sắc trong nụ cười già nua: "Ta nào dám... Có suy nghĩ không an phận với ngươi..."
"Sư phụ! Đã là lúc nào rồi mà người vẫn còn tâm trạng trêu chọc Tiên Tôn!" Đôi mắt của Phượng Lân ngấn lệ, hắn giận dữ nhìn ta: "Người lợi hại như vậy, cầu xin người hãy cứu Tiên Tôn!"
Ta buồn cười nhìn hắn: "Cứu hắn? Khó khăn lắm công đức của Tiên Tôn gia gia của ngươi mới sắp đầy, lần này chết đi biết đâu lần sau có thể lên trời làm tiên, vậy mà ngươi lại bảo ta cứu hắn? Ha, đây chẳng phải là đang cản trở hắn thành tiên sao? Hơn nữa nếu ta cứu hắn, hắn sẽ liên quan đến ta, đừng nói kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa, rồi kiếp sau sau nữa, hắn cũng đừng hòng thành tiên."